|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nữa, sống trong lòng cũng có ích gì?Sau khi Giang Thuần mất, tôi đã nghĩ rất nhiều. Anh ấy từng nói, chúng ta không phải là người cùng đi trên một con đường. Về chuyện này, tôi chưa bao giờ phản đối. Lúc đó tôi chỉ muốn dùng thời gian để chứng minh tất cả. Ai khiến khi tôi gặp anh ấy, anh ấy đã là người có vợ con cơ chứ. Vì khi còn sống, yêu nhau không được danh chính ngôn thuận nên sau khi chết, tôi cũng bị tước mất cái quyền đau thương một cách danh chính ngôn thuận. Đó là điều mà trước kia tôi chưa từng nghĩ tới. Hai mươi năm qua, tôi cứ ngỡ mình không cần gì cả. Nhưng kỳ thực tôi vẫn cần. Tôi muốn lấy thời gian còn lại của anh ấy, nhưng ông trời cuối cùng cũng không chịu nhận lời với tôi. Anh ấy vẫn luôn là của vợ anh ấy, dẫu cho tới chết. Tuy tôi tạm thời có được anh ấy nhưng sức mạnh đó tuyệt đối không đủ để tách rời anh ấy ra khỏi vợ mình, chỉ vì anh ấy không yên tâm về cô ấy. Còn tôi thì sao? Tôi cứ đi theo anh không danh không phận, nhìn anh ấy đóng vai một người chồng toàn mỹ, một ông bố hạnh phúc trước mặt người khác. Đã thế tôi còn hi sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Tôi muốn gì đây? Đó cũng chính là điều khiến tôi day dứt khôn nguôi.Mấy ngày trước tôi xem một tiết mục truyền hình, thấy họ nói rằng day dứt mới chính là tình yêu. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ người mà anh ấy yêu từ trước đến nay không phải là tôi, vì anh ấy không hề day dứt về tôi. Còn tôi, vẫn thật lòng yêu anh ấy. Khi anh ấy mất, anh ấy đã là một ông già sáu mươi tuổi, còn tôi cũng là một phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi rồi. Không ai hay biết quan hệ giữa hai chúng tôi. Chúng tôi luôn cực kỳ cẩn thận giữ cho nhau. Anh ấy là tất cả của tôi nhưng tôi chỉ là một tàn hoa trong cuộc sống của anh ấy. Đương nhiên điều này cũng không thể trách anh ấy được. Đó là chuyện mà tôi tự nguyện.Tôi cũng tới lễ truy điệu của anh ấy, nhìn vợ anh ấy cùng cô con gái xinh đẹp mang thần sắc rất giống anh ấy. Họ đứng cạnh nhau, nhận những lời an ủi của mọi người. Đó là một cảm giác thật đáng sợ, cũng tức là khán giả và diễn viên như tất thảy đều không nhìn thấy bạn, như thể tôi không liên quan tới nhân vật chính. Bi thương biết bao. Thì ra người đàn ông mà tôi yêu đó chưa bao giờ thuộc về tôi. Từ trước đã vậy, bây giờ cũng vậy và sau này càng không. Tôi đã nuốt vào nhau rồi vẫn phải nhả ra. Chính thời khắc đó, tôi mới biết tôi chẳng là gì cả, cũng chẳng có gì cả. Mất mát to lớn này vĩnh viễn lớn hơn những đau khổ khi tôi mất anh. Tôi rất sợ cảm giác mình chẳng là gì cả. Tôi luôn nghĩ có cái gì đó buộc chúng tôi lại với nhau mới tốt, nhưng cuối cùng ngay cả chính mình, tôi cũng làm mất đi…PHẦN 3: HÔN NHÂN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA HAI NGƯỜI, LY HÔN LÀ ÂM MƯU CHUNG CỦA BA NGƯỜI1. Chồng ngoại tình, mẹ chồng nghi ngờ tại con dâuTừ thẳm sâu trong lòng, các bà mẹ luôn vĩnh viễn chiếm được tình yêu của con trai, các bà vợ cũng muốn độc chiếm tình yêu của chồng. Hai người đàn bà này không ai muốn mất đi hạnh phúc được yêu. Cảm giác đó như mây như gió lại như mưa, thường ngày không nhìn thấy được, không sờ thấy được nhưng giữa hai người lại sinh ra một lớp khoảng cách dẫu mỏng manh, một sự phòng bị, một khe hở. Thậm chí còn có một nỗi đố kị khó có thể nói thành lời, một chút li ti khó có thể giải thích, khiến quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu khó có thể bước qua ngưỡng cửa thân thiết như người ruột thịt…Là một người mẹ, phải chịu đựng biết bao khó nhọc khổ sở nuôi con trai khôn lớn, cứ ngỡ đã đến lúc được “ngồi hưởng phúc”, ngờ đâu giữa đường lại nhảy ra một cô gái trẻ không liên quan gì tới mình, với danh nghĩa con dâu, cùng mình tận hưởng mọi thứ liên quan đến tinh thần và vật chất của con trai mình như tình yêu, thời gian, tiền bạc… Thậm chí những gì mà người phụ nữ kia có được cũng nhiều hơn mình biết bao. Thế rồi người mẹ khó tránh được việc nảy sinh cảm giác mất mát. Mẹ chồng ngày nay cũng không dám trông mong được con dâu phụng dưỡng, hiếu kính như trong Hồng lâu mộng xưa nhưng tâm lý các bà mẹ chồng coi con trai mình như chỗ dựa tinh thần chủ yếu và cuộc sống trọn đời mình vẫn không hề giảm bớt. Đặc biệt đối với những bà mẹ đã từng trải qua sóng gió li hôn, phải chịu cực khổ nuôi con một mình hoặc chồng mất sớm, tình cảm không có chỗ dựa, cuộc sống cô quạnh thì tình yêu duy nhất sẽ càng dồn lên người con trai. Nếu cậu con làm chuyện gì có lỗi với vợ, phản bội vợ thì người mẹ sẽ là người đầu tiên cảm nhận được, và chắc chắn sẽ cho rằng do con dâu mình làm gì đó không tốt, khiến con trai mình phải tuyệt vọng. Thế nên mẹ chồng sẽ tự khắc nảy sinh cảm giác thù địch với con dâu, tìm kiếm những sai sót của con dâu để đả kích. Nếu một ngày nào đó mẹ chồng túm được “một chút manh mối”, ắt sẽ cho rằng con dâu ngoại tình, làm điều gì sai trái với con trai mình. Thế là mẹ chồng càng phẫn nộ, càng tức giận hơn, cho rằng hạnh phúc cả đời của con trai mình đã bị hủy hoại trong tay con dâu. Thế nên các bà mẹ chồng càng phải chú ý hơn…Làm con dâu, trong thời gian yêu đương mặn nồng luôn cảm nhận được tất cả tình yêu mà người đàn ông đó dành cho mình. Cô ta sẽ hy vọng mình là người duy nhất trong trái tim người đàn ông. Nhưng sau khi kết hôn, khi cô ta thấy chồng bị phân tâm vào mẹ chồng, ắt sẽ khó tránh nảy sinh sự đố kị. Tận trong lòng, con dâu sẽ cho rằng mẹ chồng không hiểu lí lẽ, không hiểu chuyện. Con trai dù sao đã lập gia đình rồi, đã độc lập rồi, đã thuộc về tôi rồi, bà còn giữ con làm gì? Thế nên cô con dâu sẽ tìm cách giữ tình yêu của chồng và không ngừng phát triển mở rộng chiến địa của mình. Quan hệ giữa chồng và mẹ chồng càng vững chắc, thì con dâu càng có khát khao mãnh liệt muốn phá tan nó, khiến chồng chỉ nghe duy nhất lời mình, liên kết với mình thành một liên minh vững chắc không gì có thể phá vỡ được. Để tâm tư của chồng mình chỉ tập trung trên người một mình mình. Đó chính là khát vọng độc chiếm của các bà vợ.Một khi các bà vợ phát hiện thấy hiện tượng chồng mình “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, sẽ lại càng oán trách mẹ chồng rằng bà nuôi dạy con trai cưng của bà ra sao.Là một người mẹ, không nên quá nhạy cảm trước những mâu thuẫn hàng ngày của con trai và con dâu, càng không nên thử ý định hướng cho con ruồng rẫy vợ. Là con dâu trong vấn đề này không những là chuyện nhạy cảm nhất mà còn phải tính toán thật kĩ. Có lúc vợ chồng nói nhau vài câu, buông vài lời bực bội hoặc chiến tranh lạnh vài ngày… cũng là chuyện khó tránh khỏi, rất bình thường. Là một bà mẹ, trước tiên không nên chủ quan khẳng định luôn rằng mọi tranh chấp cãi vã đều từ nguyên nhân con dâu mà ra, cũng không nên can thiệp vào chuyện cãi nhau của con cái, càng không nên luôn có cảm giác rằng con trai mình thiệt thòi nên vội vã ra mặt bảo vệ. Rất đúng với câu nói “ban ngày đánh nhau, buổi tối hòa hợp”, nhiều cặp vợ chồng dù cãi nhau suốt ngày cũng chỉ là mâu thuẫn nội bộ giữa họ, mẹ chồng có muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




