|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
mẹ cô? Họ sẽ nghĩ sao đây? Đứa con gái yêu quý của họ, nâng niu từ nhỏ tới lớn, tuy không phải nhà giàu sang nhưng vẫn được bố mẹ coi như cành vàng lá ngọc. Nay cô đã trưởng thành, có công việc và lập gia đình rồi nhưng cô vĩnh viễn vẫn là máu thịt của cha mẹ cô, sao lại để những ngày tháng của mình thảm hại đến vậy.Người đàn ông của cô là một gã mê nhạc Rock quá tầm thường, vẫn đeo đuổi “lí tưởng âm nhạc”, “một con chim không có chân”… Sao anh ta lại có thể tiếp tục sử dụng những từ ngữ vớ vẩn đến vậy, nếu thế sao anh ta không dự thi làm người đàn ông lí tưởng đi? Đúng rồi, một là anh ta hiển nhiên đã quá tuổi. Hai là tôi đoán anh ta không có kinh phí dự thi. Nhưng giả định thứ hai không phải là vấn đề. Nếu anh ta chịu đi thi, tôi đoán cô sẽ bỏ tiền, “chỉ cần Eric thấy vui vẻ.” Nhưng tôi cho rằng anh ta thừa sức biết mình là anh, biết rằng ngoài cô ra, không ai tin rằng anh ta có giá trị.Từ tiệm bar, anh ta nhặt về một cô gái, có lẽ cũng không yêu anh ta nhiều như cô tưởng tượng. Nếu không người ta đã sớm giải quyết dứt điểm rồi, hà cớ gì phải chịu khổ làm kẻ thứ ba không danh phận? Chồng cô đương nhiên luôn tốt đẹp trong mắt cô. Nhưng trên thực tế, anh ta không có tiền, không có công việc chính thức, lại lăng nhăng, đạo đức thấp kém gấp nhiều lần những người bình thường khác. Chắc chắn anh ta có sức quyến rũ với phái nữ nhưng sức quyến rũ đó chỉ đối với cô, chưa chắc đã đúng với người lăn lộn giang hồ như cô ta. Tôi cho rằng cô ta chỉ coi cô như một chỗ để nghỉ chân. Cô ta như một con quạ trước khi biến thành phượng hoàng, do bay mỏi mệt rồi, dừng lại ở chỗ cô uống nước, thở lấy hơi, rồi tiếp tục bay lên cành cao hơn.Nói tóm lại, cô cho rằng đó là tình yêu vĩ đại, cô có lòng bao dung rộng lớn như mẹ hiền. Cô thấy rằng anh ta, cô ta chẳng qua chỉ là một đứa trẻ nên cô bao dung họ, yêu thương bảo vệ họ, cô đã hi sinh tất cả… Sự thật thì sao nào? Tất cả chỉ là một trò cười. Ngoài cô ra, không ai quan tâm tới sự hi sinh của cô. Cuộc sống của cô và Eric hiện giờ rất êm ả sao? Chúc mừng cô. Tôi tin rằng những ngày tháng như vậy còn kéo dài một thời gian nữa cho đến khi một người phụ nữ khác lọt vào mắt anh ta. Nếu cô vẫn muốn chơi trò này, hãy tới Bắc Kinh, Thượng Hải, tới bất cứ cánh rừng rộng lớn có đủ các loài chim, hãy đi thật xa, cách hẳn tầm mắt của cha mẹ cô. Công sức họ nuôi dưỡng giáo dục cô con cưng không phải để đổi lấy những éo le khó xử tột cùng mà cô dành cho họ.- Diệp Khuynh Thành kính thư -PHẦN 2: KẺ THỨ BA ĐÁNG HẬN, ĐÁNG THƯƠNG1. Sinh con giúp người, cảm giác đó ai hiểu cho?Nơi phỏng vấn: một tiệm cà phê ở Thượng HảiNgười được phỏng vấn: Phàn Diễm MaiTính cách: Bề ngoài lạnh lùng, nội tâm nóng bỏngTuổi tác: ba mươi baNghề nghiệp: nhân viên văn phòngLương tháng: 2500 tệSơ lược: tốt nghiệp cao đẳng, quê ở Triết Giang, từng bán tem tại Tô Châu.Có lúc con người rất kì lạ, không tài nào khống chế nổi chuyện tình cảm xảy ra. Cũng giống như ta bất lực khi gặp thời tiết, gió thích đến lúc nào thì đến, mưa thích rơi lúc nào thì rơi, mây thích trôi lúc nào thì trôi. Toàn những việc bất khả kháng. Phàn Diễm Mai là dạng phụ nữ bề ngoài lạnh lùng như bên trong lại sôi sùng sục. Khi vừa gặp mặt, cô tỏ ra rất lạnh nhạt, nhưng sau khi đã nói dăm điều, cô ấy càng nói càng thẳng thắn. Nhưng cô như thể nói về chuyện của người khác, có thể phân tích rõ tình cảm mà mình đã trải qua. Phàn Diễm Mai mặc quần bò, áo bó sát cổ chữ V. Cô ấy nói tự tin nhất chính là ngoại hình của mình. Vì ngoại hình đẹp nên rất thích mặc quần áo bó. Nói xong, cô mỉm cười. Cô ấy còn nói có một cơ thể đẹp cũng không phải là chuyện tốt, vì có thể mang lại rất nhiều rắc rối. Cô ấy kểuê tôi ở Triết Giang nhưng tôi sinh ra và lớn lên ở Hồ Nam. Vì vậy rất nhiều người nói tôi là có dáng phụ nữ điển hình ở đây, cơ thể đầy đặn. Nhưng chính vì ngoại hình của tôi cũng đẹp nên năm đó ở Tô Châu, tôi bị rơi vào cái bẫy êm ái. Cái bẫy đó là nguyên nhân khiến tôi độc thân bây giờ. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, tôi làm việc một năm tại Hồ Nam. Nếu dùng một câu để khái quát thì năm đ�
� chính là: bình lặng vô vị. Chúng tôi không được phân việc, phải tự tìm quan hệ, đút lót mới kiếm được một chỗ làm tạm thời trong một cơ quan nhà nước. Thực ra, ở đó cả ngày không có việc gì làm, giúp lãnh đạo đánh máy vài con chữ, sắp xếp lại báo chí, ngày tháng trôi qua thật nhạt nhẽo, khô khan.Tháng 9.1994, tôi nghe nói Tô Châu phát triển rất nhanh liền tới đó tìm kiếm ước mơ đổi đời. Lúc đó, tôi không dám tới những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải vì cho rằng những nơi đó đã đông kín người tài. Có người nói, nếu bạn đứng trên bất kì con đường nào ở Thượng Hải, nếu cứ hỏi bừa mười người, chắc chắn có chín người là thạc sĩ. Thế nên lúc đó tôi chỉ dám tới những nơi mà tôi thấy có hi vọng. Tôi tới đó một mình, đúng là không hề có người quen. Tôi tới những trung tâm giới thiệu việc làm mấy lần nhưng không có kết quả. Sau đó thấy người ta chơi tem cũng có thể phát tài, tôi làm quen với mấy người chuyên bán tem và bắt đầu chơi. Trong đám người đó, có cả nam và nữ. Có thể do số tôi tốt nên họ chịu giúp đỡ tôi, nhưng cũng có anh luôn tán tỉnh bám riết lấy tôi.Nói thật lòng, tôi không hề thích anh ta nhưng trong hoàn cảnh lúc đó không có một người thân quen, rất khó nhận được sự quan
tâm của người khác, nên tôi cũng có qua lại giao đãi chút ít. Lúc đó tôi mới hai mươi ba tuổi, anh ta đã ba mươi tám tuổi, đã có vợ con nên tôi một mực không dám gần gũi với anh ta quá. Nhưng một ngày anh ta không nhìn thấy tôi là đứng ngồi không yên, luôn chạy tới gọi cửa phòng trọ của tôi, đưa tôi đi ăn. Có lúc anh ấy cũng đưa tôi đi mua đồ ăn, quay về phòng trọ làm cơm. Do vừa bước vào đời, kinh tế của tôi rất khó khăn. Anh ta còn giúp trả tiền phòng cho tôi. Lúc đó tiền phòng cũng không nhiều, mỗi tháng chỉ có 230 tệ. Có thể do lâu ngày bên nhau nên nảy sinh tình cảm, tuy không được coi là tình yêu nhưng cũng có chút tình bạn và tình cảm khác giới. Huống hồ lúc đó tôi cũng không còn là thục nữ trinh trắng gì, cũng không coi vấn đề đó quá nghiêm trọng, nên cũng quan hệ tình dục với anh ta vài lần.Hồi cấp ba, tôi đã yêu. Lúc đó bạn trai tôi là lái xe cho cơ quan nhà nước. Hồi đầu anh ấy thường lái xe đưa tôi đi chơi, cũng ăn bận chải chuốt, đồ veston, đầu chải gôm bóng loáng. Tôi cứ ngỡ anh ấy làm quan chức gì đó. Khi tôi hỏi, anh ta chưa bao giờ nói rõ về công việc của mình. Vào dịp hè năm lớp mười hai, anh ta đưa tôi đi xa chơi. Chúng tôi thuê khách sạn, và tôi đã dâng hiến cái đầu tiên của mình cho anh ấy. Sau đó chúng tôi không dừng lại được nữa. Anh ta thường lén lút tới đón tôi ra ngoài hò hẹn. Tới khi biết được anh ta chỉ là một lái xe quèn, tôi đã mang hết tổ tông tám đời nhà anh ta ra chửi hả hê.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




