|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhã, óng ánh chói lóa cả mắt, ấy da da, xe đẹp, đúng thật là xe đẹp nha! Tại lúc này đây, người nọ dáng người cao dong dỏng, áo sơmi thẳng tắp, giày da mới tinh, đang cầm chìa khóa mở cửa xe càng tỏa ra phong thái vương tôn tuấn tú cực kỳ, làm tôi choáng ngợp.
Xe chậm rãi chạy trên đường, cửa sổ mở rộng, gió mơn man thổi vào mặt mát lạnh dễ chịu, chất nhạc trữ tình bay bổng trong xe, có lẽ cũng vì thế mà oán giận trong lòng tôi cũng vơi đi ít nhiều.
Tôi bất chợt nhớ đến một vấn đề mình thắc mắc từ lâu, vì vậy không nhịn được nhỏ giọng gọi, “Tổng giám đốc.”
Lục Tuyển Chi thuần thục lái xe, hơi nghiêng mặt nhìn tôi lườm lườm, “Sao? Có chuyện gì?”
Tôi lắc đầu, “Không có gì… chỉ là tôi thắc mắc sao anh lại mướn tôi làm thư ký cho anh?”
Anh quay tay lái rẽ sang đoạn đường khác, thuận miệng đáp, “Bởi vì thư ký trước đây đã từ chức.”
“… = =” Tôi thoáng nghẹn họng, “Tôi không phải hỏi chuyện này, mà là tại sao trong nhiều người ưu tú như vậy, anh lại tuyển tôi?”
Anh vừa nhuần nhuyễn lái xe vừa liếc nhìn tôi, rất chân thành nói, “Bởi vì mấy người thư ký trước đây của tôi đều rất đẹp.”
Bởi vì mấy thư ký trước đây của anh rất đẹp, cho nên mới tuyển tôi vào làm? Tôi hãnh diện nở lỗ mũi, phấn khởi hỏi, “Nói như vậy anh tuyển tôi cũng vì cảm thấy tôi rất đẹp phải không?”
Anh lần nữa nhìn tôi thật lâu, giọng điệu còn nghiêm túc hơn lúc nãy, “Không phải! Tuyển cô là vì mấy thư ký trước đây của tôi quá đẹp cho nên mấy đồng nghiệp nam chẳng ai chú tâm làm việc cả, mà cô tuyệt đối sẽ không như vậy.”
Tôi, “…”
Nghe xong tôi hết biết nói gì, tránh cho mình bị tức chết hoặc là nhất thời không khống chế được bản thân bóp chết anh ta, tốt nhất tôi không nên nói chuyện với anh ta nữa! Tôi buồn rầu ảo não không thôi, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đắc ý cười cợt của anh trong gương chiếu hậu, tôi càng thêm buồn bực.
Xe dừng ở ngã từ đèn xanh đèn đỏ, còn tầm bốn mươi giây nữa đèn xanh mới bật, tôi nhàm chán ngó nghiêng ngó ngửa, thấy bên đường có để một cái bàn lớn, còn có mấy học sinh làm tình nguyên viên đi qua đi lại, có lẽ thấy thời cơ đã tới, một bé gái cấp 2 ôm thùng quyên góp đi về phía này, vừa nhìn thấy Lục Tuyển Chi qua cửa sổ, đôi má trắng nõn bỗng đỏ hồng, lễ phép nói, “Anh, vì giúp đỡ học trò vùng núi nghèo khó, xin anh quyên góp ít tiền.”
Tâm trạng Lục Tuyển Chi dường như rất tốt, không nói hai lời liền lấy bóp móc ra mấy tờ tiền bỏ vào thùng quyên góp, tôi nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, người ta nói bộ dạng đàn ông quyên tiền rất tuấn tú phong độ, tuyệt đối không sai!
“Ah…. Cám ơn anh!” Bé gái ngạc nhiên mừng rỡ mở to hai mắt, vội vàng cúi người nói cảm ơn, rồi vui vẻ trở về bên đường.
Đèn đỏ đã qua, Lục Tuyển Chi tiêu sái phất phất tay, lần nữa đạp chân ga lái xe đi.
Tôi ngây người nhìn gương mặt đẹp trai vẻ ngoài hoàn mỹ của người đàn ông ngồi cạnh mình, thật không ngờ anh ta lại tốt bụng như vậy! Quan trọng hơn là anh ta ra tay rất hào phóng!”
Nghĩ đến tổn thất trầm trọng sáng nay, tôi hy vọng tràn trề mở miệng hỏi, “À… Tổng giám đốc, anh cũng cho tôi 1 tờ tiền đi.”
Anh nhướng mày, khó hiểu nhìn tôi, “Làm gì?”
Vì thế, tôi đem ngọn nguồn mọi chuyện hôm nay kể hết một lần cho anh nghe, chuyện trả tiền cafe thay cho mỹ nữ người Pháp, nói xong tôi chớp chớp mắt, nịnh nọt nói, “Tổng giám đốc, tôi biết anh là một ông chủ thiện lương, đối xử rất tốt với nhân viên, vậy tiền bồi thường thiệt hai 99 tệ kia đới với anh là chuyện nhỏ mà, rồi từ trưa đến lúc tan ca tôi cứ đau lòng mãi, vì thế để chấm dứt nỗi đau này của tôi, anh hoàn trả lại tiền cho tôi đi!”
Tôi thành khẩn mà bức thiết nói, lại không ngờ anh ta thẳng thừng cự tuyệt, “Không được!”
Tôi rất bối rối, “Tại sao?”
Anh cười rất vô tội, “Tôi thấy bộ dạng thống khổ của cô rất thú vị, tôi không muốn chấm dứt.”
Tôi, “… = =”
Ông chủ Lục, anh nhàn rỗi không việc gì làm, thế nên chẳng những tra tấn thể xác tôi, còn muốn tra tấn tinh thần tôi nữa sao? May mắn anh chỉ là ông chủ của tôi chứ chẳng phải chồng tôi,nếu không đời này chắc tôi sống không nổi quá! (Tác giả: nói lời tạm biệt vẫn còn quá sớm đấy!)
Bởi vì tinh thần và thể xác bị hành hạ vô tội vạ, tôi uể oải ỉu xìu về nhà, thì thấy mẹ đang ngồi xổm ở bàn gỗ trong phòng khách loay hoay làm gì đó, chắc là chân bàn bị hư, cái bàn đó cũng đã lâu lắm rồi, mẹ không nỡ bỏ cho nên vẫn miễn cưỡng dùng.
Tôi đi vào nhà đổi giày, gặp người thân liền muốn tìm kiếm an ủi, vì vậy tôi đi tới, vẻ mặt khóc không ra nước mặt tố khổ, “Ô… Mẹ, hôm nay con bị ông chủ đày đọa.”
“Thật hả!?” Mẹ nghe xong liền đứng dậy, một giây trước tôi thấy mặt mẹ phiền muộn không thôi, nhưng sau đó lại ngạc nhiên kích động!
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì mẹ đã nắm tay tôi, “Nói nhanh lên, đày đọa đến cỡ nào rồi hả?”
Vì vậy, tôi đem chuyện hôm nay kể cho mẹ nghe, mẹ nghe xong lập tực mất hứng hô “ngừng” một tiếng, xoay người tiếp tục sửa cái bàn, hoàn toàn bỏ mặc tôi.
Tại sao tôi lại có một người mẹ không giống những người mẹ bình thường thế này! Tức giận vì bị làm lơ, tôi nắm chặt hai tay, ánh mắt bi phẫn, vô cùng tủi thân la lên, “Mẹ, con đến cùng có phải là con ruột của mẹ không thế?”
Nghe tôi la lên, mẹ rốt cục đã có phản ứng, lần nữa đứng dậy đến cạnh và cầm chặt tay tôi.
Tôi tức khắc cảm thấy tình thân đúng là rất ấm cúng, tuy là mẹ không biểu lộ ra ngoài, nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tôi đấy!
Cõi lòng chờ mong mẹ sẽ an ủi tôi vài câu, ai biết một giây sau, mẹ kéo tôi tới cái bàn, cầm tay tôi đỡ lấy cái bàn, nói, “Con đỡ cái bàn này trước đi, mẹ qua nhà lão Lý mượn cây búa đóng đinh chân bàn.”
Tôi, “… >__﹏ à không 3 câuuuu
Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…
Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống !
“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”
*
Khi xe dừng tại đèn xanh đèn đỏ, tôi vừa dòm ra cửa sổ thì nhìn thấy dì Lưu cùng bạn của dì ấy đang đi về phía này, chừng dăm ba bước nữa là sẽ thấy tôi ngay, tôi sợ tới mức lập tức nằm sấp xuống đùi Lục Tuyển Chi !
Lục Tuyển Chi hơi mất tự nhiên, ngỡ ngàng hỏi, “Làm gì vậy?”
Tôi hoảng hồn chưa kịp định thần, hốt hoảng nói, “Người phụ nữ mặc đồ đỏ đang đi ở đằng trước chính là mẹ của Ngải Lị đó! Nếu để cho dì ấy biết tôi và Ngải Lị không ở cùng với nhau thì nguy!”
Anh im lặng một giây, sau đó đột nhiên nói như thể ra lệnh cho tôi, “Ngồi dậy!”
Tôi bực bội vì thái độ mất nhân tính của anh, “Ngồi dậy cái gì mà ngồi, dì ấy còn chưa đi qua mà!”
Giọng anh lúc này lại có hơi vui sướng, “Được, vậy cô cứ nằm đi.”
Vì thế tôi tiếp tục nằm…
Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…
Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống!
“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”
Giọng nói khàn khàn của Lục Tuyển Chi có hơi khác thường, nhưng sự nhắc nhở của anh lại đột nhiên khiến tôi nhớ đến chuyện của Ngải Lị, vừa rồi bốc đồng nên hành động nông nỗi quá, nhưng nếu giờ dì Lưu nhìn thấy tôi thì thế nào ngày mai trên người Ngải Lị ít nhất cũng có hơn 10 dấu chổi lông gà! Vì chị em, tôi phải cố nhịn! Do đó tôi tiếp tục nằm yên trên đùi Lục Tuyển Chi, tiếp xúc trực tiếp với vật thể cứng rắng nóng rực quái ác kia.
Qua vài giây, tôi chợt nghe một tiếng nói quen thuộc cất lên, “Thưa anh, đã hết đèn đỏ rồi, anh còn dừng xe ở đây nữa thì sẽ cản trở giao thông.”
Tôi đang úp mặt vào đùi Lục Tuyển Chi lập tức ngẩng lên, thì thấy một viên cảnh sát giao thông đang đứng ngoài cửa xe nhìn vào trong xe, chính là viên cảnh sát giao thông lần trước kiểm trai bằng lái xe của tôi!
Ông ta cũng nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt hiện rõ 4 chữ “thì ra là thế”, mặt ông ta đỏ gay xấu hổ ho hai tiếng, vẻ khinh khỉnh nói, “Thưa cô, những chuyện như vậy sau này hai vợ chồng nên về nhà rồi hãy làm, nếu không rất dễ khiến giao thông bị đình trệ.”
Này chú cảnh sát giao thông, chú tưởng tôi nằm như vậy là đang làm cái gì hả?
Mặt tôi lập tức nóng lên, luống cuống ngồi dậy giải thích, “Chuyện không phải như chú nghĩ đâu, chúng tôi không phải là vợ chồng, anh ta chỉ là ông chủ của tôi thôi!”
Viên cảnh sát giao thông nghe tôi nói thế càng nhìn tôi vẻ xem thường hơn nữa…
Ngay khi tôi trăm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




