watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:48 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7062 Lượt

điên khùng khùng, đần đần độn độn, lại sống chung với gái thế này, nó chẳng thể nào đoán ra…haha”

-”Bố trí mấy thằng hàng ngày đứng ngoài ngõ…”

Thằng Hai trợn tròn mắt, nó ngạc nhiên nhưng không hỏi nhiều. Tôi cũng hết cách rồi, giờ người lão Tú rút về, không thấy ai canh chừng ngoài cửa, lấy lí do gì ở lại đây???

………………………

-”Ăn nè, ngon không?”

-”Ngon lắm…”

-”Cái này là tôi nướng đấy…”

-”Ừ, thảo nào ngon thế…”

Tôi nhìn em, em cười sung sướng, ngày nào em cũng mang về một, hai, có khi là ba cái bánh, em bảo, hàng bán không hết, ngày hôm sau lại không dùng được, nên thường cho nhân viên. Tất nhiên, nhìn vào hoàn cảnh của em bây giờ, có đồ miễn phí là tốt rồi. Em chia sẻ chúng với tôi…tôi là một người vốn ghét ăn đồ ngọt, và cũng gần chục năm nay rồi, đã quên mất cái thói quen đi ăn hàng giảm giá hay miễn phí…nhưng lạ thay…cái điều kì diệu mà người ta vẫn hay nói khi nhắc tới tình yêu, bây giờ tôi mới thấu rõ…Chiếc bánh nhỏ xíu…bẻ làm đôi, mỗi người một nửa, tôi và em, ngồi nhâm nhi…vị của nó, sao mà tuyệt hảo tới vậy…

Em hay kể chuyện về bánh trái lắm, mỗi lần kể, mắt em sáng rực, nhờ em, tôi biết, em thích làm bánh.

-”Cái này là cheese cake chanh leo, cái này không cần nướng…nhưng ăn ngậy nhỉ…”

-”Cái này là muffin…ăn thơm lắm…”

-”Pancake này lúc lấy về tôi rưới thêm nhiều mật ong một tý đấy…mùi vị thích nhỉ”

-”Khi nào có tiền, nhất định tôi mua lò nướng và máy đánh trứng…”

Tôi biết, và em cũng biết, với mức lương đó, để trả tiền nhà và tiền ăn, chắc vừa hay khít, nói xong em chống tay lên cằm, đầy ưu tư, đột nhiên thở dài…”Biết bao giờ cho có tiền, những người như chúng ta, anh nói xem, bao giờ mới giàu được???…”
—-Nguồn: YenBai.Mobi
Tôi nhìn em, chỉ mỉm cười…vụn bánh rơi trên môi xinh khiến tôi chỉ muốn cắn cho em một phát…sợ không kiềm chế nổi, đành quay đi…nhưng mà tôi đã ghi nhớ ước nguyện nhỏ bé đó…sẽ nhanh thôi, cô bé ạ!!!
Chương 7: Quai bị ~ Lan ~

Đúng là chó thì mãi vẫn là chó, chẳng thể ngóc đầu lên được, thân phận rõ hẩm hiu…cứ ngỡ sẽ có ngày không phải chạy…không phải lén lút nữa, ai dè…haizzz…rõ buồn…Ngày nào tôi cũng ra ngõ, ngày nào cũng ước lũ người đó biến đi giùm cho, vậy mà, ngày nào chúng cũng ở đấy, não nề…

Cũng không hiểu sao tôi cho thằng cha ấy ở lại nhà mình nữa…Tất nhiên tôi muốn tống khứ hắn ra khỏi nhà, nhưng mà tôi cũng thấy vui vui, vì mình làm được việc tốt…trước giờ, ít khi được giúp đỡ ai, hóa ra cảm giác mình là người có ích, lại hạnh phúc tới vậy…

Mới cả, tôi và hắn…giống nhau…chắc đều là những phần tử không dưới đáy thì ở gần đáy của xã hội…tôi có phần đồng cảm…

Có lần đi qua chỗ thanh lí áo quần, hàng rẻ lắm, tôi để nghĩ thấy hắn chỉ có hai bộ quần áo, một bộ tôi cho, một bộ thì dài, mặc ở nhà cũng khó chịu, tôi dừng lại, mua lấy một đôi áo phông và quần đùi, lúc về đưa cho hắn, có thể thấy mắt mũi hắn đỏ au…tôi hiểu được cảm giác ấy, tứ cố vô thân, tự nhiên có người quan tâm tới mình, không

cảm động mới là lạ.

Ừ, thì tôi cũng tứ cố vô thân, hằng ngày đi làm về, chia sẻ chuyện trò với hắn, không thể phủ nhận, tôi thấy rất vui…

Một buổi tối nọ, tự dưng tôi thấy chán ăn vô cùng, hắn nhận ra, khuyên nhủ động viên, mà tôi không thể nuốt nổi, tối đó, tôi không ngủ được, họng đau, tai đau…tới sáng hôm sau thì quai hàm sưng vù, mở miệng ra nói năng cũng thấy khó khăn, định dậy đi làm mà xong ngã lăn quay…Trong lúc chán nản, mệt mỏi…một bàn tay rộng lớn của ai đó, bế lấy tôi, đặt lên giường, cái mùi hương này, rất quen, bây giờ gần như vậy, lại càng rõ…

Cựa mình, tôi thấy tay bị ai đó giữ chặt, hơi hé mắt, hắn ngồi cạnh giường, thấy tôi liền bỏ khăn,

nhanh sờ lên trán, thở phào:

-”Đỡ sốt rồi…Em hồi phục cũng nhanh thật…”

-”Tôi sốt à…”

-”Làm tôi lo chết, làm việc ít thôi…”

Hắn lo cho tôi ư? Dù sao thì tia nóng ấm tràn qua cơ thể…từ xưa tới giờ, chưa có một người nam giới nào lo cho tôi cả…cảm giác là gì đây???

-”Em bị quai bị rồi, mấy ngày nữa sẽ rất khó chịu…”

Quai bị ư? Chết cha…tôi đã nghe nói về bệnh này, thật là…số chó mà…đã nghèo giờ lại còn bệnh…Thấy mặt tôi nhắn nhó, hắn trấn an:

-”Không sao, bệnh này chăm sóc đúng cách thì không nguy hiểm đâu…”

Không nguy hiểm ư? Hắn gà hay sao, biến chứng của quai bị, hắn chưa bao giờ nghe thấy ư? Bỗng nhớ ra hắn còn cầm tay mình, tôi vội rút ra, quát:

-”Tránh ra…mau ra chỗ khác?”

-”???”

-”Không sợ bị lây à? Nguy hiểm lắm…Đi ra mau…”

Hắn ngập ngừng, rồi đáp:

-”Không sao, tôi bị rồi…”

-”Thật không?”

-”Thật…Em ở nhà một mình một lát có được không?”

-”Anh đi đâu?”

-”Tôi đi mua thuốc…”

-”Không được đâu, bọn chó nó canh suốt ngoài cửa…không cần thuốc thang gì đâu, tôi bao lần ốm rồi, nằm mấy ngày là tự khỏi, sức khỏe tôi tốt lắm…”

-”Đừng lo…”

-”Anh đừng đi, chúng mà bắt được thì …”

Không thèm tôn trọng ý kiến của tôi, hắn khép cửa đi thẳng…Tôi nằm một mình trong nhà, lâu lắm rồi, mới có cảm giác nhà cửa tính lặng như vậy, quả…không thấy quen…

Thật xấu hổ, tôi mong hắn về…mỗi lần có tiếng bước chân ngoài cửa, lòng lại khấp khởi, hơi vươn người ra…lại không phải…Hai mươi phút…bốn mươi phút…một tiếng…hai tiếng …Sao lâu vậy chứ? Hiệu thuốc ở gần đây cơ mà?

Lẽ nào hắn nhân cơ hội tôi ốm đau mà bỏ đi, sợ bị lây…sao không nói từ trước, đi thì đi luôn, tôi đâu có cần…nhưng nếu hắn không bỏ đi, có khi nào…hắn đã bị bắt…ôi, cái thằng ngu này, nghe tôi ở nhà có phải yên chuyện không? Không hiểu sao nước mắt tôi lại ứa ra…chẳng hiểu rõ mình nữa…là tâm trạng đau khổ vì bị bỏ rơi, hay là vì lo cho hắn???

Tôi sống một mình trên cái cuộc đời này, phần lớn thời gian đều lạc quan vui vẻ??? Hôm nay lại bị một người chẳng quen biết khiến mình buồn? Sao có thể như vậy chứ???

Chương 8: Chăm sóc ~Lan~

Chưa bao giờ tôi phải đếm thời gian bằng tích tắc như hôm nay…ba tiếng 25 phút sau…con vịt thối quạc quạc cũng mò về. Khẽ khàng, rón rén…có lẽ hắn sợ làm tôi tỉnh giấc sao?

Tôi nhìn gương mặt hắn, chất chứa nỗi ưu tư không thể giấu nổi, hắn nhanh nhẹn sờ tay chân, sờ trán tôi…tôi là gì cơ chứ…đất nặn hả? Nhưng tôi cũng không nói gì…tim tôi thường lệch nhịp mỗi lần hắn chạm vào như thế…một lúc, tôi thấy hắn thở phào…

Tôi định mở mồm đá đểu hắn:’Có cần tôi mang màn ra hiệu thuốc mắc cho anh không?’ nhưng lại thôi, nói vậy há chẳng thành tôi quan tâm hắn đi lâu hay đi chậm ư? Liên quan gì mà quan tâm…ngại chết…tôi tự giật mình, tôi biết ngại từ bao giờ…và chẳng phải tôi là quan tâm đó sao???

Nhìn lên, mới để ý, tay hắn xách nách đủ thứ, ngoài tôm, cá, thịt, rau, hoa quả, trứng, sữa…thì còn có một túi chục thang thuốc bắc…mắt tôi trợn tròn, thấy vậy, hắn nói:

-”Mua về để tẩm bổ…”

-”Anh lấy đâu ra lắm tiền vậy?”

Bây giờ mới phát hiện xương quai hàm đau nhức khủng khiếp, mở miệng ra là cũng thấy đau…

-”Tôi mua chịu đấy…”

-”Hả…”

-”Em không tin à, đẹp trai như tôi, người ta xếp hàng xin bán cho tôi ý chứ…”

Tự tin vãi cả đạn…Tôi cố gắng mở miệng hỏi hắn:

-”Bọn chúng…”

-”Bọn chúng rút hết rồi…thôi nghỉ ngơi đi, tôi đi nấu cơm…”

Lại vùi đầu vào chăn, tự dưng tôi thấy cảm giác không thoải mái cho lắm…Bọn chúng đi rồi ư? Há chẳng phải hắn cũng sắp rời khỏi đây ư…tôi luôn mong ngày này xảy ra cơ mà…sao bây giờ lại thấy bực bực…

-”Nếu đã vậy…Anh…?”

Thấy vẻ ngập ngừng của tôi, dường như hắn đoán ra ý đồ, đáp:

-”Tôi ở đây chăm em tới khi khỏi ốm thì đi…thực ra tôi cũng muốn đi lắm chứ, nhưng em như này, tôi không đành…”

-”Không cần, anh thích thì đi luôn đi cũng được…Á…”

Tôi ôm miệng, mẹ cha cái bệnh khỉ này…mở mồm ra nói cũng đau là sao…Hắn nhìn tôi, ánh mắt kia là thương hại ư?

-”Đấy, người ngợm thế còn bướng bỉnh…không phải áy náy, coi như tôi trả ơn em mấy hôm nọ đi…tôi cũng chẳng thích nợ nần ai bao giờ cả….”

Thôi thế cũng được…Tôi ngủ… đó là một giấc ngủ rất hạnh phúc…cảm giác lúc mình ốm, có một người chăm sóc, quan tâm, bên cạnh…ấy là ngọt ngào!!!

Lúc tôi tỉnh giấc thì mâm cơm đã dọn ra đầy đủ…Xem ra hắn nấu ăn cũng khá phết, chắc trước kia làm thêm ở nhà hàng?…Cá thu sốt cà chua, ba chỉ xiên rán, canh thiên lí thịt bò băm…Đã bao lâu tôi chưa được ăn ngon như thế này cơ chứ? Tôi cũng có đặc tính cực kì tốt…có lẽ là trời ban cho – dù có ốm đau như thế nào, cũng không bao giờ chán ăn…

Nhìn thấy cơm, bụng tôi đã réo cồn cào, lòng mừng khấp khởi…

-”Ăn thôi em bé…”

Hắn đùa tôi…Không cần hắn nhắc, tôi cũng đã lao ra rồi, hí hửng gắp miếng thịt…ôi thôi…tự trách mình ngu có thừa…nếu nghĩ ra sớm đã đỡ phải sung sướng rồi tụt hứng thế này…miếng ăn đưa lên miệng, vừa nhai tý thì cơn đau buốt vang lên tới tận đỉnh đầu…Phải nói là tôi buồn…buồn lắm ý…cuộc đời sao bất công vậy chứ? Thường ngày nhai được thì chẳng được ăn, giờ đồ ăn ngon trước mặt thì lại đếch ăn

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT