watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6717 Lượt

nàng, anh cũng chứng kiến cảnh khủng khiếp ấy ư? Vậy mà anh vẫn mang nàng về đây, vẫn ôm nàng trong lòng ư? Anh có thể bỏ qua chuyện đó, nhưng nàng không thể? Nàng không xứng với anh, nàng đã không còn trong sạch, không còn là nàng…nàng không xứng, muôn phần không xứng với tình yêu của anh…

…………………………

Ánh sáng rực rỡ qua khung cửa sổ, nở nụ cười mãn nguyện, anh tỉnh giấc, nàng đã dậy từ lúc nào, chắc hẳn đang nấu cho anh một món gì thật ngon dưới bếp đây. Nghĩ vậy, anh hứng khởi xuống nhà, rón rén, rón rén, anh muốn tặng nàng một cái ôm chào buổi sáng đầy bất ngờ…Kì lạ, chẳng thấy nàng đâu cả, có lẽ đi chợ chăng? ‘Cái con bé này, chỉ thế là giỏi thôi’. Anh mỉm cười, mở tủ lạnh lấy chai nước nước thì đập vào mặt tờ giấy, nét chữ mảnh mai của nàng: “Mình chia tay đi!”…Sửng sốt, thất vọng..rồi đến cam chịu…nàng giận vì hôm qua anh đã…sao? Vậy là anh cũng có khác gì bọn cầm thú kia đâu? Cũng nhân lúc nàng…mà…Anh cũng khốn nạn như chúng vậy? Chắc hẳn nàng phải thất vọng vì anh lắm…anh muốn lao đi tìm nàng, muốn nói lời xin lỗi, nhưng bản thân cảm thấy mình thật đồi bại…giá như phút đó, anh cố kiềm chế…Nhà vắng bóng nàng sao mà yên ắng, lạnh lẽo tới vậy. Chợt nghĩ ngợi và lo lắng điều gì đó, Minh nhấn điện thoại:

-”Dạ sếp gọi em ạ ”

-”Cho người theo dõi người yêu tôi 24/24. Không để chuyện như hôm qua xảy ra một lần nữa… ”

-”Vâng, em hiểu rồi!”

-”Ừ”

-”Sếp ơi, có chuyện này…”

-”Sao?”

-”Tên khốn nạn đó làm sao với hắn?”

-”Cứ để đó…”

……………..

Một ngày trôi qua, trước kia, định nghĩa thời gian khi bên nàng, một ngày chỉ là một ngày…nhưng nay, một ngày với anh là tận 1440 phút, 86400 giây…một ngày không có nàng, cảm giác dài bất tận tới một năm. Căn phòng tối mờ ảo, người đàn ông to cao vạm vỡ đang chăm chú xem từng thước phim trên chiếc camera, những tiếng đùa cợt nhả, những tiếng cười rúc rích ghê rợn trước sự run sợ của cô gái nhỏ…gương mặt anh biến sắc theo từng giây phút, nóng bừng, giận dữ dâng trào đỉnh điểm…

-”Đkm, mày này…BỤP…BỤP…thích này con…mày biết mày đụng tới ai không? Loại chó nhà mày…BỤP ….BỤP…BỤP”

-”Anh ơi em xin anh, anh tha cho em…anh cũng xem video rồi đấy, em chưa làm được gì cả…”

CHOANG…

Chiếc camera ra đi không thương tiếc trong cơn nóng của đại gia…

-”Đm, im mồm cho tao…BỤP…BỤP”

-”Anh bớt giận, em xin anh…, anh muốn gì em cũng làm …Xin anh, em còn mẹ già con nhỏ…em trót dại, em biết tội rồi…”

Hắn van nài khẩn thiết, nhưng không hề làm người đàn ông đó động lòng, anh ta như con hổ dữ, lao tới hắn, đánh đập, trút giận…

-”Con Ngọc ày bao nhiêu?”

-”Dạ, cô ấy không nói rõ ạ…chỉ nói xong việc sẽ thưởng nhiều ạ…từ trước cô ấy đều trả hậu hĩnh nên em cũng không hỏi …”

-”Nó cho tiền rồi bảo mày ăn c… mày cũng ăn hả?”

-”Anh thương em…em còn phải nuôi bao miệng ăn…”

-”Mẹ, tao vừa xem cái mặt mày trong video nó phởn thế cơ mà…đâu có cam chịu như giờ???”

-”Em sai rồi…” Hắn quỳ lạy:”Anh làm phước…”

-”Mày…”

[Reng reng reng…">

-”Alo”

-”Anh ơi, có chuyện rồi ạ…”

Cuộc điện thoại bất ngờ khiến Minh thất thần, lòng nóng như lửa đốt, chỉ kịp dặn dò đàn em vài câu rồi gấp gáp đi.

Chiếc Lamborghini Veneno lại một lần nữa lao vun vút trong gió kèm theo nỗi lo khôn nguôi của chủ nhân…Phanh gấp ở một con ngõ nhỏ, lao lên tầng, vội vã khiến anh bước hụt cả trên bậc cầu thang, ngã nhào…nhưng người đàn ông đứng dậy ngay tức khắc, những nghĩ suy trong đầu làm anh quên cả cánh tay đang rớm máu…

-”MỞ CỬA…MỞ CỬA…”

-”UYÊN, anh đây, mở cửa đi em…”

ĐÙNG ĐÙNG…ĐÙNG…

-”RA ĐÂY MAU…”

-”RA anh bảo…có việc quan trọng…”

Minh đập cửa, gọi thất thanh, không một động tĩnh, người của anh báo về là nàng vẫn ở trong nhà…vậy tại sao không ra mở cửa cho anh thế này…lẽ nào…lẽ nào…

RẦM….

Dùng hết sức, cuối cùng cánh cửa ọp ẹp cũng vỡ tan…anh đảo mắt quanh cái phòng trọ bé tý tẹo, cũng chẳng thấy người cần tìm…chợt nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, không giữ nổi bình tĩnh, anh kéo mạnh chiếc cửa xếp…trước mặt anh…một cảnh tượng…
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? (8) 4-12033-8#ixzz3MdZLKZjg

Chương 41: Chia ly

-”Áá aaaaaaaaaaaaaaaaa”

Nàng kêu lên thất thanh…

-”Anh làm gì ở đây? ” Đôi mắt vẫn còn ánh lên nét hoảng hốt, sợ hãi…

-”Anh…anh…sao em, em làm gì mà …lại thế này…”

Đại gia đưa mắt nhìn osin, liếc một lượt từ trên xuống dưới, osin mặt mũi nóng bừng:

-”Thế này là thế nào…lạ lắm à…”

-”Ừ…thì…em làm gì vậy?”

-”Cái đồ ngốc nhà anh…ở trong phòng tắm thì còn để làm gì nữa, TÔI TẮM…ra ngoài mau…”

Đoạn nàng bực tức đóng lại chiếc cửa, 5 phút sau, ra ngoài, chứng kiến cái cửa nhà, nàng nổi cáu:

-”Hả, anh làm gì thế này, có việc gì mà phải chạy tới đây phá cả cửa nhà người ta?”

-”Ai bảo gọi mãi em không nghe…anh sợ…”

-”Sợ cái gì, nước chảy to thế nghe sao được, không đợi một tý sợ sợ cái gì???”

‘Anh sợ em làm sao? Chả nhẽ nói với nàng mình sợ nàng tự tử ư? Mình sợ nàng nghĩ liều mà uống thuốc ngủ ư? Nhưng sao mình biết được nàng mua thuốc ngủ? Nàng sẽ phát hiện ra là mình cho người theo dõi nàng, không được…trời ơi, Minh ơi, tên là Minh mà sao lúc này mi ngu vậy… ‘

-”Anh sợ…”

-”Sợ gì…”

-”Anh sợ…sợ…sợ…sợ em nhớ anh quá không chịu được …”

Đôi mắt đen huyền của anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt sưng húp của nàng. Nàng cười thầm với cái vẻ đùa cợt đáng yêu của anh, khẽ run, tim đập, chợt giật mình xót xa, kéo anh lại, quát tháo:

-”Làm sao thế này? ”

-”Sao? Tay hả, cũng quan tâm cơ à, nhớ tui không chịu được nữa thật à…hehe”

-”Ai thèm nhớ? Hỏi xã giao tý thôi? Chắc lúc nãy đánh nhau với cái cửa chứ gì? Đã yếu còn thích ra gió???”

-”Cái gì…cô này, cái cửa tôi đẩy cái là vỡ nhá…đây là…đây là… tôi ngã cầu thang…”

-”Ừ, thì không yếu, mà là lác, đi đứng cứ trợn mắt lên trời cơ…”

Bị nàng xỉa xói, tức anh ách, định trả đũa nhưng nhìn nàng đáng yêu đang xoa xoa, băng bó vết thương lòng anh ấm áp lạ thường, cái thời khắc này, anh chỉ muốn thời gian như dừng lại, đại gia ước, chỗ nào trên người mình cũng bị thương…tất cả, giá kể lúc nãy anh ngã từ trên lầu chứ không phải ngã nhẹ trên cầu thang thì tốt…Đôi bàn tay thoăn thoát làm rất nhẹ nhàng, cẩn thận, xót xa còn hơn cả chính nàng bị đau. Ngước lên nhìn khuôn mặt vuông chữ điền, đầy nam tính, trán nhỏ xinh chạm bờ môi dịu dàng…nàng như vỡ òa, cố gắng lắm mới lấy lại bình tĩnh, suýt chút nữa lại bị anh mê hoặc rồi…’Uyên ơi, tỉnh lại đi, mày đâu có xứng, mày đừng dễ dàng quên mọi thứ như vậy? Nhìn xem? Anh giàu có, đẹp trai, phong độ, lừng lẫy…còn

mày thì sao? Một con sinh viên quèn, dáng người thì nhỏ bé, chẳng được cái nước gì…thứ duy nhất mày muốn trao cho anh ấy..giờ mày cũng chẳng còn…tỉnh lại đi…’, nàng bỗng chốc nghiêm mặt, không biết rằng, lúc đó trong đầu anh cũng chất chứa bao nghĩ suy…’Phải làm gì bây giờ, liệu có phải nàng muốn tắm giặt xong rồi sẽ…nàng để thuốc ở đâu cơ chứ’…Ánh mắt anh dáo dác khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc túi màu xanh đang mở, trả vờ đi dạo quanh, nói ba lăng nhăng vài câu, khi gần tới đối tượng, anh nhanh tay ra chiêu, chiếc túi rơi lộn xuống đất, đồ đạc bắn ra tung tóe…

-”Làm gì đấy? Hết phá cửa tới đập đồ à, anh hôm nay sao thế???”

-”Xin lỗi, anh nhỡ tay…”

Liếc qua thấy vật cần tìm, anh nhặt cái túi ni lông bé, chứa khoảng chục viên thuốc trắng:

-”Cái gì thế này, thuốc ngủ à? Em mua làm gì…”.

-”Hả, sao nhìn cái là biết thuốc ngủ thế?”

-”Thắc mắc gì, đại học bên Tây người ta dạy phân biệt mấy loại cơ bản…”. Vòng vo phét lác một lúc, Minh lo lắng:

-”Không phải em định…chứ? Em điên à…”

-”Ừ, đang điên đây…”

-”Bình tĩnh đi em …đừng làm vậy!!!”

-”Nhưng em…”

-”Tha thứ cho anh, anh sai rồi, có gì cứ đánh cứ mắng anh, xin em…mà không phải xin…anh cấm…em không được làm thế???”

Nàng trợn tròn mắt, đoạn như hiểu ra điều gì đó, cười:

-”Ặc…không phải anh nghĩ em định…tự …tử đấy chứ?”

-”Thế không thì nhà CÔ mua thuốc ngủ làm gì???”

‘Hại tôi lo lắng gần chết mấy tiếng đấy’. Nghĩ thầm, anh tiếp tục: “Chuyện đó em đừng buồn nữa…anh xin lỗi…”

‘Sao lại xin lỗi em, em mới là người phải xin lỗi…anh thật tốt với em…nhưng em thì không thể…’. Nàng chần chừ, gương mặt thoáng buồn:

-”Việc ấy đâu phải lỗi của anh…em không sao…Cũng có giây phút em nghĩ mình nên chết đi, nhưng em thật ngu xuẩn…nếu em như vậy, anh trai và bố mẹ em sẽ ra sao? Chỉ còn mấy ngày nữa là tốt nghiệp…em phải ra trường, còn phải báo hiếu bố mẹ…và cả chính bản thân em nữa, em cũng phải nuông chiều bản thân mình chứ…phải sống để tận hưởng cảm giác đi làm, có tiền chứ… ”

-”Vậy…”

-”À, em bị mất ngủ, căng thẳng, em sợ ảnh hưởng tới bảo vệ đồ án nên mua… ”

Minh thở phào:

-”Em không trách anh chứ???”

-”Sao

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT