|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nghĩ linh tinh, nàng tập trung vào công việc.
-”Này…”
-”Cái gì đây?”
-”Áo ngủ, chả nhẽ mặc áo dài suốt à…phòng tắm bên cạnh ý, tắm đi hẵng”
Cũng cảm thấy khó chịu, nàng vội vàng thay áo quần, tới lúc ra mới để ý, chiếc áo ngủ anh chuẩn bị, không quá sexy nhưng cũng không được kín đáo cho lắm!!! Nhưng mặc áo dài ngồi làm chẳng thoải mái, nàng đành mặc kệ.
Bóc xong chỗ sen cũng ngấp nghé 12 h, nàng mệt mỏi, khao khát thèm được đặt lưng ngủ một giấc, nhìn vào chiếc giường, đại gia thì vẫn còn giả đò lươn lẹo:
-”Em ngủ đi, tôi thức cũng được, không tôi nằm đất nè, hè nằm đất
át…”
Mặt đất ngổn ngang toàn sen là sen, đến nản, nàng đưa mắt nhìn mấy bông hoa ăn trộm của anh- kẻ tội đồ khiến ngày tốt nghiệp nhẽ ra được ăn no ngủ say của nàng thành 1 ngày lao động vất vả – nhìn mà tức điên, nhưng thôi, giờ chúng cũng coi như là có công dụng – dải đều thành một đường thẳng, nàng “đanh đá” ra chỉ thị:
-”Lên giường đi, cấm xâm phạm vạch cấm!!!”
-”Ừa…”
Mới đầu đại gia của chúng ta cũng khá tuân thủ, xong rồi thì…:X. Nàng cả ngày dài mệt mỏi, lăn ra ngủ say sưa:
-”Uyên thối…”
-”Bé con ơi…”
Gọi thấy nàng không trả lời, chắc chắn đã ngủ say…đại gia hí ha hí hửng đá toàn bộ đống sen không thương tiếc, từ từ kéo nàng vào lòng, nhẹ thơm lên trán, vuốt ve những sợi tóc đen mềm mại, mùi hương từ nàng, thanh mát yên bình…ước gì anh chỉ là người bình thường,…ước gì không phải vì anh mà nguy hiểm lúc nào cũng rình rập nàng…nếu vậy, phải chăng nàng sẽ mãi ở bên anh???
Trời rạng sáng, nàng trở mình thức giấc, anh đã dậy từ lúc nào, sen cũng được xếp đầy vào từng giỏ, vươn vai đi xuống nhà, hít một hơi thật sâu, gió đồng ngào ngạt mang hương hoa quyện lại, cái thơm mát tinh khôi của buổi sáng sớm thôn quê…nếu có thể…giá như nàng cũng còn tinh khôi như cái buổi sớm này!!! Lòng nặng trĩu, nhẹ nhàng đặt đôi chân trần, tiến về phía trước, đó là một khu vườn rất rộng, muôn hoa đua sắc, trái cây trĩu trịt. Vươn tay nhón quả nho nhỏ, cho vào miệng, vị thanh mát tinh tế, thoáng có cảm giác như mình chính là Alice lạc vào xứ xở thần tiên vậy, trên môi nở nụ cười nhẹ, rảo bước khám phá…
-”Năm nay được mùa cậu ạ, cái gì cũng sai trĩu, tôi phải thuê mấy người bán cùng đấy…”
-”Bác cũng đừng cho hết bọn trẻ ở nhà tình nghĩa, để một ít mua cái gì cho bản thân!”
Cái người này, ở trước mặt nàng thì quát tháo, vậy mà với anh lại hiền khô, rõ anh là người ăn trộm sen chứ đâu phải nàng, hixhix..
.bỗng nàng giật nảy mình:
-”Vâng, cảm ơn cậu nhiều… ”
Cảm ơn cậu? Sao lại là cảm ơn cậu? Nàng tò mò cố đứng sát hơn.
-”Bác đừng khách sáo, vất vả cho bác rồi, bao nhiêu việc, cả đầm sen và trang trại bò sữa nữa…”
-”Vâng, đội ơn cậu cả nhà tôi mới có việc, mấy đứa cháu được đi học đại học cả…”
Bác “chủ đầm sen” rưng rưng cảm động, nàng bắt đầu ngờ ngợ:
-”Cô gái ấy chắc là người yêu cậu à, chưa bao giờ thấy cậu dắt ai về cả…bố mẹ cậu biết chưa?”
-”Bố mẹ còn mải chơi lắm, giao hết gánh nặng rồi chuồn rồi…”
-”Cậu này, có con giỏi bố mẹ được nhờ chứ sao…”
-”Cô ấy…là người đặc biệt…”
Nàng khẽ quay người, rảo bước, khuôn mặt xinh đẹp đã sớm ướt nhẹm…Lại ngốc nghếch bị chàng lừa rồi??? Nhưng nàng không cảm thấy tức giận gì cả…chỉ là, cái chữ “người đặc biệt”…cái chữ ấy nó khiến tim nàng đau nhói? Nàng xứng sao? Chạy nhanh lên nhà, chui vào chiếc chăn mỏng, nước mắt tuôn trào, bao thổn thức, đắng cay trong lòng…biết giãi bày với ai???
-”Ê, dậy chưa…”
Anh lay nàng, nhưng vô ích, nàng cố dúi mặt vào sâu, che đậy những giọt lệ buồn…
-”Ngủ như nhợn thế, dạy đi chợ thui…”
Người nàng khẽ run, nhưng vẫn không chịu ngoảnh mặt ra, anh sốt ruột bê cả chăn và người vào trong lòng, cảnh tượng đó, thật hoàn hảo, thật ngọt ngào…khuôn mặt cố dụi cho khô ráo mới quay ra, đôi mắt từ từ khẽ mở ‘Rốt cuộc là anh có bao nhiêu đất đai? Bao nhiêu tài sản? Rốt cuộc anh còn những gì mà em chưa biết? Rốt cuộc là chúng ta cách nhau bao xa’. Anh búng chiếc mũi ửng hồng, lòng nhói đau, anh là gì? Tại sao một cô người yêu bé nhỏ cũng lo không xong? Thấy cáo già trầm ngâm, thỏ con buông lời phá đi không gian tĩnh lặng:
-”Đi bán sen đi…hehe”
‘Xin trời cho con ích kỉ nốt ngày hôm nay’…Thỏ chuồn dậy thay áo quần, cùng cáo chở sen ra chợ bán…bằng Lamborghini Veneno…
-”Bác ơi, bác mua sen đi ạ, sen ngon ngọt lắm, giá rẻ ạ…”
-”Bao nhiêu tiền một kg?”
-”1 ngàn rưỡi một bắp, nhưng mua 5 bắp thì chỉ 6 ngàn thôi ạ, sen cân là 10 ngàn một cân, hoa thì 3 ngàn 5 bông…”
-”Vâng, bác lấy bao cân ạ…”
-”Vâng để con gói ạ…”
……
Siêu xe cùng cặp đôi người ple, người áo dài đứng bán sen chẳng mấy chốc thành tâm điểm của ngôi chợ nhỏ, người ta không chỉ mua vì rẻ thì ít, mà vì tò mò thì nhiều…Cáo già cũng bận rộn gói hàng không kém, cuộc đời chưa bao giờ làm cái việc này, lúc đầu ngượng thối cả người, nhưng được cùng nàng, thấy nàng thoải mái, tự nhiên, lòng anh cũng có chút hứng khởi, hóa ra đi bán sen cũng vui phết, thi thoảng liếc qua nhìn trộm, cáo trêu:
-”Gớm, cũng biết làm ăn buôn bán phết nhỉ?”
-”Chuyện, tôi bán hàng từ bé rồi…”
Cáo ngẩn người, ừ, đúng rồi, anh quên mất thỏ con là tiểu thư của chủ cửa hàng bán vật liệu xây dựng Quế Phương lớn nhất huyện…cái duyên bán hàng đã ngấm vào máu, nghe đâu tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ bắt thỏ ở nhà nối dõi sự nghiệp…nhưng nàng ương bướng, quyết chí học đại học, không cầm một xu phụ cấp từ gia đình…Quả là nàng – con thỏ bướng bỉnh của cáo già!!! Sen bán cháy hàng liên tục, bác quản gia chở hàng ra mấy lần cũng không kịp tiếp ứng. Tan chợ, sợ thỏ đòi về, cáo hỏi thăm dò:
-”Đói nhỉ?”
Thỏ nhìn cáo, biết ý, làm ngơ:
-”Ừ, thôi về xin bác bát cơm đê, rồi ở đây chiều mát về!”
Cáo mừng huýnh, chả cần tốn tý công sức thuyết phục nào cả, nàng hôm nay hiền dịu lạ thường. Tới nhà, thỏ nhanh chân bước xuống bếp, kêu là giúp bác dọn cơm, khẽ ngẩng đầu tránh những giọt nước rơi ra, tự nhủ ‘Chỉ nốt hôm nay thôi nhé mày…’
Nhìn theo bóng nàng, bao nhiêu kiềm nén dâng trào, xúc cảm như phá đi tất cả, anh chạy lấy, ôm chặt eo xinh, rất chặt, khẽ vén tóc, đặt một nụ hôn lên cổ cao trằng ngần, thì thầm vào tai nàng:
-”Em này, hay là…”
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? (9) 4-12033-9#ixzz3MdZmllra
Chương 46: Hãy quay về…bất cứ khi nào em muốn
Một chút ươn ướt ấm áp ở cổ khiến nàng khẽ run, tim đập thổn thức, bờ môi đỏ mọng khẽ cắn chặt, giọng khàn khàn:
-”Hay là…hay là vào phụ bếp giúp tôi”
Đoạn, nàng rảo bước, niềm nở với bác:
-”Còn gì không để cháu giúp ạ…”
-”À, bác cũng vừa mới về cắm được cái nồi cơm thôi, vậy cô rán thịt ba chỉ, kho giúp bác con cá và xào ngọn su su và làm dưa góp nhé! Bác còn có tý việc”
Nháy mắt đầy ẩn ý, bác không biết rằng lòng anh trĩu nặng, hết lần này tới lần khác, kể cả nói thẳng hay phát tín hiệu gián tiếp, đều nhận được sự từ chối phũ phàng, đại gia một chút tự tin giờ cũng không có, lặng lẽ nhặt su su…
Nàng nhìn anh chăm chú, phải nói được huấn luyện một thời gian, giờ đại gia cũng trở thành phụ bếp khá là xuất sắc, thấy nàng chuẩn bị cá, nhặt rau xong, anh cũng lanh lẹ bóc hành, giã giềng, ớt. Động tác thuần thục, dứt khoát, gương mặt chất chứa ưu tư…Không nói với nhau lời nào nhưng dường như ở họ có một sự gắn kết vô hình, một sự thấu hiểu, “phụ bếp” đưa từng thứ đồ cho “bếp trưởng”, nhịp nhàng, thân thuộc mà chẳng cần hỏi; nấu xong một món gì đó, bếp trưởng cũng vẫn giữ thói quen gắp một ít, thổi phù phù rồi đưa lại phụ bếp, phụ bếp nếm nếm, gật gật, khẽ mỉm cười…ánh mắt đỏ hoe…
Buổi chiều hè nóng oi ả, nàng nhắc:
-”Chuẩn bị về thôi anh!”
-”Ừ, xuống vườn hái ít hoa quả rồi về, bác chủ đầm sen bảo bác ấy không ăn hết, ình ít đó…”
Cũng chẳng thèm tính sổ đôi co, tình nguyện bị lừa, nàng lặng lẽ đi theo anh xuống vườn. Anh hái mỗi loại một ít, từ từ chậm rãi như sợ làm đau cây cối vậy, một hồi lâu, sốt ruột nàng quay bước:
-”Đủ rồi đấy, về đi anh…”
Đại gia khẩn trương đi theo, anh thì thầm, rất nhỏ, nhưng đủ để nàng nghe thấy:
-”Anh…anh sẽ luôn đợi…hãy quay về bên anh, bất cứ khi nào em muốn, nhé!”
Đoạn, đại gia chọn một trái nho chín mọng, to tròn nhất, đưa vào miệng, tay trái anh đặt lên eo nàng, tay phải chạm gò má hồng, môi anh cướp lấy môi nàng, lưỡi khẽ tách hàm răng trắng xinh…động tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp đến mức, khi nàng kịp nhận ra thì trái nho ngọt lịm đang ở trong miệng mình, còn anh đã tiến gần tới chiếc xe, cười trìu mến, vẫy vẫy:
-”Ngon vậy cơ à, mà ngẩn người thế… ”
-”Không…không ngon…”
Nàng cuối cùng cũng bừng tỉnh theo anh…nhưng mà có một sự thật…rằng…thứ vừa rồi…là thứ ngọt ngào nhất trong đời mà nàng!!!
Hai người chào bác quản gia từ từ tiến về nội thành, qua con đường đầy sen, nghĩ lại lúc nãy nàng đòi về anh vẫn nhởn nhơ? Hóa ra nàng có đi, đi mãi thì chắc đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




