watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3909 Lượt

zô sớm đợi gia hào mà hihih” trời cái thằng này có cần phải lộ dữ vậy không. Nó làm tui phát ơn nhưng nó quan tâm đến gia hào vậy là được rồi nó mà làm gia hào buồn một cái đi thì biết tay tui.
-“biết rồi chỉ cho tuấn anh làm bài toán chứ gì, chứ đâu có lòng tốt đứng đợi hào làm chi đâu đúng không” gia hào.
Hai người đó cứ đứng nhìn nhau mà cười nói như tui không có mặt ở đây vậy, tôi lặng lẽ quay lưng đi về phía lớp, tôi nhìn anh lúc nay làm tui thấy yên lòng hơn là khi không có tôi anh vẫn hạnh phúc. Con đường tới lớp tôi hôm nay sao dài quá hay là lòng muốn đi nhưng chân lại không bước. tôi còn nghe tiếng của gia hào và tuấn anh trò chuyện nữa là. Tôi không đi nữa ngồi phịch xuống ghế đá, tay đặt lên trán rồi vuốt ngược tóc lên xong thì những cọng tóc của tôi vẫn phủ trước mắt. tôi thấy dáng của một nhỏ đứng trước mặt nhìn lên thì thấy là thảo. thảo đứng nhìn tôi mĩm cười rồi đi đến ngồi xuống cạnh bên tôi.
-“mai đi chơi rồi mà sao nhìn vỹ không vui vậy, có chuyện gì hả nhìn mặt này là đang buồn chuyện tình cảm đúng không”. Thảo
-“ùm đâu có đâu mình làm gì có người yêu mà buồn chuyện tình cảm chứ” tôi nhìn sang thảo trả lời rồi cười trừ.
-“thui đừng có xạo nhe ông, vỹ như vậy mà không có người yêu thì thảo cũng ế lum rồi”
-“ai thèm để ý đến vỹ chứ hihi” tôi lại nhìn thảo cười gượng thêm cái nừa.
-“có thảo để ý nek hihi” thảo nói nói giỡn nhưng nghe, tôi hiểu ý thảo đang muốn cái gì. Ax cũng đúng thôi cô gái nào mà chẵng nói với tôi câu này, nhưng điều quan trong là nó không làm tôi rung động chút nào cả. à mà tôi chợt nghĩ ra một điều nếu tôi và thảo bồ với nhau thì gia hào sẽ không còn hy vọng gì ở tui nữa vậy thì hào sẽ yêu tuấn anh và tuấn anh làm cho hào happy.
-“vậy chúng ta làm một đôi đi” tôi không biết sao mình lại nói với thảo một cách thẳng như ruột ngựa như vậy.
Thảo trố mắt đỏ mặt nhìn tôi, vẻ mặt cô ấy như bối rối lắm vậy, tui cũng thấy lung túng với những lời mình vừa nói ra lắm. thật sự khi tôi nói như vậy tôi vẫn chưa nghĩ đến là mình sẽ phải chiệu trách nhiệm với những lời mình đã nói ra hix. Tiếng chuông reo lên làm tôi với thảo phải giật mình hai đứa tôi đứng dậy cùng nhau đi vào lớp.
-“trời lớp trưởng lớp phó đi trễ một lượt có vấn đề à nhe”, con nhỏ bà tam đang nói với chúng tôi, tui ko thèm quan tâm đến nó nữa để cái cặp xuống bàn tôi ko nói gì.
-“con nhỏ này, gặp nhau ngoài cổng thì đi cùng một lượt chứ có gì đâu à” thảo nói nhưng không dám nhìn thẳng vào mặt con nhỏ.
-“thui tui nói vậy thôi chứ có gì đâu mà thanh minh đúng không, không có thì thôi sao lại đỏ mặt chứ haahaha”.
-“ai nói thảo đỏ mặt chứ ? chuẩn bị gì cho chuyến đi ngày mai chưa?” thảo đang cố tình đánh trống lãng với con nhỏ tám.
-“trời bà khỏi lo cho tui đi, bà lo cho mình kìa đây là cơ hội tốt nhất để ghi điểm với chàng đó nhe”
Hai người họ vẫn cười cười nói nói cho đến khi cô vào lớp, hoc xong hai tiết mà đầu óc tui hoàn toàn trống rỗng, mắt tôi cứ thẫn thờ nhìn về xa xăm hèn gì mà thảo vừa nhìn là biết tôi bị thất tình. Hai người yêu nhau nhưng không đến được với nhau thì còn gì khổ hơn nữa. tin tin, tin tin điện thoại tui báo tin nhắn, “trà sữa nhe vỹ ” tin nhắn của gia hào, trời sao ổng lại nt cho tui chứ sao không rũ thằng tuấn anh đi uống đi mà còn kêu tôi. Thấy tin của hào làm tôi phân vân có nên đi gặp gia hào hay không nữa nếu gặp chúng tôi sẽ nói gì đây, làm sao tôi có thễ giấu được cảm xúc của mình khi mỗi lần nhìn vào mắt anh chứ.
Tôi đi xuống cantin thấy gia hào đang ngồi nhìn ra cửa chờ tui, tui đi đến kéo ghế ngồi xuống gương mặt lạnh lùng không chút biễu cảm.
-“hum nay ở lớp có chuyện gì hả vỹ ?” hào hỏi tôi.
-“không có gì, chỉ là, chỉ là…” tôi ấp úng không biết nói gì nữa
-“sao vỹ ?” gia hào lại hỏi tôi.
-“chỉ là từ nay ông đừng nt kêu tôi xuống đây nữa phiền tôi lắm”. gia hào nhìn tôi với vẻ mặt hơi buồn hơn hụt hẫn, thấy vậy tui tiếp luôn “ nếu ông thích uống thì rủ tuấn anh mà đi, tôi không muốn người ta nói mình là gay suốt ngày cứ đi chung với ông thế nào cũng bị mấy đứa nhiều chuyện trong trường đồn đại à, từ nay sao tui giám nhìn mặt ai nữa”
-“sao lại như vậy ? hào là anh của vỹ đi chung thì có gì chứ, sao lại đồn đại, đồn đại cái gì chứ?” hào nhìn tôi khó hiểu hơi thở anh bắt đầu ngập ngừng hơn.
-“thì lũ tụi nó nói ông là gay, tui đi chung với ông như thế này lũ chúng nó sẽ bảo tui là gay luôn thì từ nay không còn cô nào dám theo tui nữa, vậy thôi có gì mà khó hiểu chứ, ông đừng lúc nào cũng nhìn tôi bằng vẻ mặt ngây thơ đó, ông nhìn tôi vậy làm tôi, làm tôi… làm tôi thấy phát ớn vậy” tôi nói mà tim tôi đập thình thịch nó càng đau hơn khi tôi thấy mắt gia hào rưng rung.
-“ nếu vỹ không muốn đi với hào nữa thì cũng không nên nói với hào như vậy, vỹ biết như vậy làm hào… đau lắm không” tôi cắt ngang lới gia hào “ không vỹ hào gì nữa tui với ông là anh em, thì cứ gọi là mầy tao đi” tôi nhìn lên thì thấy gia hào kéo ghế đứng dậy và chạy thật nhanh. Tôi nhìn theo trong lòng tư dặn mình là không đuổi theo, không được đuổi theo. Trời ơi những lời lúc nãy tôi nói có xúc phạm hao nhiều lắm không, tôi cố tình kì thị gay trong khi tôi cũng là một thằng gay. Gia hào ơi vỹ xin lỗi. tôi chợt nhớ nếu gia hào quá xúc động thì có thễ bệnh suyễn của anh có thễ tái phát bất cứ lúc nào nếu có chuyện gì tôi sẽ ân hận cả đời. tôi đứng dậy đá ngã mấy cái ghế vội chạy theo gia hào tôi không biết mình đang lo cho bệnh của anh hay là tôi không thễ làm điều mà tôi cho là tỗn thương gia hào. Từ lúc tôi nói ra những từ đó thì tôi chĩ muốn xin lỗi gia hào thật nhiều thôi, tôi muốn tôi và anh hòa với nhau thậm chí là yêu nhau rồi mọi chuyện có đến đâu thì đến tôi không quan tâm. Nhưng nữa tôi lại sợ định kiến của cái xã hội ac nghiệt này sẽ dìm tôi và gia hào mất tôi thì không sao nhưng còn gia hào và ba, mẹ thì sao? Tất cả chỉ nhờ vào sự quyết tâm của tôi xem có thễ rời xa gia hào được không. Tôi nghĩ tới đây hai chân tôi đứng sựng lại không đuổi theo nữa lặng lẽ đi về phía lớp tôi hờ hững đạp lên những cánh hoa rơi.
sốt rồi mọi người ơi rang đọc một vài chap buồn thay đổi không khí nhé, ai cũng thích vui đọc buồn đừng bỏ pic nhe. với lại dao này thi mà tâm trạng chẳng tốt tí nào.

Chương 18
Tôi thật không biết mình làm vậy có đúng không nhưng thật sự có ai hiểu tôi không là gia hào đau một là tôi đau mười. Trên đường về tôi thấy gia hào vẫn không khác gì vẻ thường ngày cho lắm anh vẫn tíu tít vẫn vui tươi. Nhiều lần gia hào bắt gặp anh mắt tôi nhìn anh thì anh chỉ khẽ mĩm cười, có lẽ anh đang cố gạt mình là lúc sáng tôi và anh không có chuyện gì xảy ra vậy. trời ơi như thế này mãi sao tui chịu được chứ. Thật chứ bây giờ tôi chỉ muốn chạy đến ôm anh hôn anh, và xin lỗi anh thật nhiều.
Chúng tôi đang cùng mẹ chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Mặt dù đối với tất cả mọi người gia hào đều rất bình thường nhưng với tôi từ lúc trưa cho đến giờ anh không nói với tôi một lời nào còn tôi cũng vậy ko dám hé miệng ra lun, chỉ có thỉnh thoãng tôi lại lén nhìn trộm ánh mắt của anh, mỗi lần bị hào bắt gặp thì tôi thấy mình như một thằng ngố vậy. mọi người nòi cho tui biết đi là cảm giác bị người yêu giận, làm người mình yêu phải khổ đau hơn hay là bị gia đình phát hiện mình yêu chính anh trai của mình là đau hơn.
-“Hai đứa đứng lên đi theo mẹ” – với gia hào quay sang nhìn mẹ, trời thay đồ rồi tôi biết trước là đi đâu rồi.
-“lại shopping hả mẹ con không đi đâu” – tôi càu nhàu với mẹ chỉ có gia hào là thích đi với mẹ thui chứ tui thì cho cũng không thèm lần nào đi chung với mẹ, mẹ cũng xem tôi như là con nít hết thữ cái áo này đến thử cái quần nọ, mấy cô nhân viên thì nhìn tôi cười thật là huê muốn chết. mà mẹ đi shop ko mua hết đồ ở đó là không về lần nào cũng phải mất 5, 6 tiếng thì mới chịu về.
-“ không nói nhiều nữa hai đứa thay đồ nhanh rồi đi theo mẹ” – tôi với anh hào chưa kịp ú ớ gì thì mẹ chạy thoăn thoắt đến tủ quần áo của hai đúa bọn tôi, lấy cho mỗi đứa một bộ rồi đưa đến tận tay chúng tôi.
-“nè hai đứa vào trong đó thay đi, nhanh lên đi mẹ đợi” mẹ vừa nói vừa đẩy hai đứa chúng tôi vào trong phòng tắm. đóng cửa lại cái bụp, lúc này chúng tôi chỉ biết nhìn không biết nói gì. Tôi mở cửa định đi ra mẹ lại đẩy tôi vào.
-“cái thằng này nhiều chuyện quá anh em với nhau thui mà bài đặt quá ah. Mẹ cho 3 phút ko thay thì mẹ zo thay giùm cho, nghe chưa, nhanh lên” tôi lại bị mẹ đẩy vào trong.
Hazi thui bậy giờ chỉ còn một cách là tui thay trước rồi đi ra đến lượt hào thay. Tôi vừa mới đinh cởi áo ra thì tự nhiên thằng nhỏ tui đựng dậy, nó thật là hư hỏng quá đi. Tôi quay sang nhìn thấy hào đang nhìn trầm trầm về phía tôi ax nếu để hào phát hiện thằng nhỏ của tôi thì ngại chết. thui cứ thay mau rồi đi ra nhanh thui nếu cứ như thế này chút nữa lại làm bậy. tôi cởi nhanh cái quần xuống rồi mặt vội vào, chạy ra ngoài trước. Hình như là mẹ biết hai anh em tôi đang giận nhau nên cố tình làm hòa cho anh em tôi vậy, mẹ tôi là người sâu sắc bà chỉ thoạt nhìn là biết giữa hai anh em chúng tôi có chuyện gì xảy ra như có một điều bà không bao giờ ngờ đến được là hai đứa con trai yêu quý của mẹ đang yêu nhau. Mẹ mà biết chuyện này thì sao ta ? thui tốt nhất là mẹ đừng

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT