|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
có lợi cho cậu thôi, nếu cậu đành lòng nhìn mẹ mình chịu đựng từng cơn đau tim, không có tiền chữa trị. Nếu cậu đành lòng nhìn em gái mình không được đến trường, không biết chữ thua kém bạn bè – lời Thảo nói như những vết dao cứ tỉ tê vào trái tim Tiểu Tam làm nó rỉ máu.
-Không cần đợi đến ngày mai đâu, tôi đồng ý – Tiểu Tam khẽ chớp mắt có một vài giọt nước mắt tràn mì lăng dài trên má cậu.
-Tôt lắm tôi biết cậu sẽ không làm tôi thất vọng mà, nên sống thực tế thì tốt hơn là mơ mộng hảo huyền đúng không ? sẽ chẵng ai yêu mình bằng chính mình đâu – Thảo đi đến vỗ lên vai thằng bé, trơi ơi không thễ tưỡng tượng được một cô nữ sinh lại có thễ có những hành động và lời nói như vậy. nhưng cũng dễ hiểu nếu người ta biết Thảo từng có tiền sữ trầm cảm nặng, có vấn đề về thần kinh dễ bị kích động nên cô ấy mới làm như thế. Vì thế mà đừng nên đắt tôi với người điên.
-Nhưng tôi không biết tại sao chị lại chọn tôi – thằng Tiểu Tam nói.
-Vì ba lý do, một là hoàn cảnh của cậu, hai là cậu rất giống người yêu của Vỹ, ba là cậu cũng là gay. Cậu đừng bất ngờ vì sao tôi có thể biết được nhiều về cậu như thế, trước khi gặp cậu tôi đã điều tra cậu rất kỹ vì thế đừng bao giơ nghĩ cậu sẽ làm gì trái ý tôi được. cầm cái điện thoại này, nó có thể chụp hình rất tốt cố gắng ghi lại những khoảnh khắc thân mật của hai người, tôi sẽ liên lạc với cậu, còn đây là những gì ghi về Gia Vỹ mà tôi biết nó có thễ giúp được cậu. tôi hy vọng là cậu không làm tôi phải thất vọng – nói xong Thảo quay lưng đi không thèm nhìn mặt thằng nhóc một cái. Tiểu Tam cầm điện thoại và xấp giấy trên tay nhìn theo thảo, nó nghĩ không biết làm thế nào để Vỹ yêu mình đây.
Chương 30
Chap 3
Chiều nay tui đến đón hào tan học vì cuối cắp sắp thi tốt nghiệp nên hào phải học cả hai buổi vào các ngày hai, tư, sáu. Tui đang ngồi ngoài công viên cũ đợi hào, hum nay mình sẽ dẫn hào đi đến Galaxy Nguyễn Du nè, hôm nay ở đó có buổi công chiếu phim của Issac và Bảo Thy, hai người đó cũng xuất hiện ở đó. Hào nói là muốn đi đến buổi công chiếu để được chụp hình với Issac, hic thật là chẳng xem tui ra gì mà, Hào cứ này nĩ tui dẫn đi xem cho bằng được, thôi hôm nay chiều Hào dẫn Hào đi xem vậy, ai biểu iu người ta làm gì chứ. đang nghĩ thì thấy ai đó đang vỗ vào vai tui, Gia Hào chắt chắn là Gia Hào rồi, tui quay lại thì. Không phải thì ra là thằng Tiểu Tam, nó làm tôi hơi bất ngờ sao nó lại xuất hiện ở đây chứ hay là nó có tiền rồi muốn trả tôi.
-Là cậu sao ?sao rồi mẹ cậu khỏe chứ ? – tui đứng lên nhìn nó.
-Hôm nay tui đến đây cũng là vì mẹ – trời nó nói cái gì nữa đây vì mẹ không phải là định mượn tiền tui nữa hả.
-Là sao – tôi nhìn nó khó hiểu.
-Mẹ tôi nói là muốn gặp anh, người đã giúp mẹ tôi trả tiền viện phí, để cảm ơn anh. Anh, anh… có thễ đi với tui đến bệnh thăm mẹ tui một lần được không – Tiểu Tam nói với tôi mà hai mắt nó rưng rưng, giọng điệu nó nghe rất đáng thương, nhưng mà kẹt một cái là tui đã lở hứa với gia hào là đi xem Gia Sư Nữ Quái rồi làm sao bậy giờ không lẽ tui thất hứa với hào sao. Nhưng mà nhìn nó tội như thế không đi với nó thì tôi lắm, với lại cũng tội người mẹ nữa người ta có lòng mà.
-Uhm nhưng…nhưng tôi…tôi, tôi – thằng bé nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ van xin, trời ơi thật là…. Trong lúc đó tui chợt nghe tiếng của Gia Hào gọi mình.
-Gia Vỹ mình đi được chưa – Hào vừa nói vừa tiến đến chổ tui và thằng Tiểu Tam. Đi đến nơi Gia Hào nhìn tui rồi quay sang nhìn thằng nhóc khó hiểu, Hào hỏi tôi
-Ai vậy Vỹ – Hào.
-Ohm đây là Tiểu Tam mà hôm trước Vỹ kể cho Hào nghe đấy – tôi quay qua nhìn Hào và nói.
-Uhm vậy hả chào em nhe, anh nghe Vỹ kể về hoàn cảnh của em rồi, cố lên nhe em để còn lo cho mẹ cho em nữa đó – Hào nói rồi nhìn thằng nhóc với ánh mắt đầy thân thiện, Hào đúng là một thiên thần nhỏ của tôi mà. Nhưng thằng Tiểu Tam thì khác nó chỉ quay qua cười trừ với Hào một cái rồi lại quay sang nhìn tui hỏi
-Anh không đi với em được sao – Hào quay qua nhìn tui khó hiểu, còn tui thì nhìn hào lúng túng như người ta ăn vụn bị bắt gặp vậy nhưng tui đâu có làm gì đâu chứ ?.
-Đi đâu vậy Vỹ – Hào hỏi tui.
-Ohm thật ra Tiểu Tam rũ Vỹ đến thăm mẹ cậu ấy nhưng… – tui chưa kịp nói hết câu thì Hào nhảy vào họng tui nói
-Thế thì Vỹ với Tiểu Tam đi đi, đi xem phim thì mai cũng được mà hihi – Hào nhìn tui và thằng nhóc cười cười nhưng tui biết Hào đang tiếc lắm vì không được gặp thần tượng là Issac và Bảo Thy, tui biết Hào iu Issac hơn tui mà.
-Vậy thì được rồi anh Gia Vỹ đến bệnh viện với em nhe, mẹ em muốn gặp anh lắm đó – thằng nhóc Tam mừng rỡ.
-Uhm Vỹ đi đi kẻo trễ đó, Hào về trước đây – Hào nói xong nhìn tui mĩm cười nhìn ánh mắt của Hào làm tôi thật là khó xữ quá.
-Uhm vậy thôi cũng được, Hào về trước nhe, Vỹ hứa nhất định ngày mai sẽ dẫn Hào đi xem mà – tôi nói với anh, Hào không nói gì nhìn tui gật gật cái đầu rồi quay lưng đi, tôi nhìn theo từng bước chân của Hào rời khỏi công viên. Hào cũng không dám quay lại nhìn tôi anh sợ tui nhìn thấy anh buồn làm tôi khó xữ nên cứ thế Hào một mạch bước đi.
Chiếc xe buýt đừng lại trước tram xe, trước cữa bệnh viện. tôi và thằng nhóc đi xuống, nó dẫn tui qua mấy tầng lầu vào khoa tim mạch vào đây tôi mới biết thì ra có nhiều người bị bệnh tim bẫm sinh như vậy. một căn phòng cuối chót, giường bệnh thì lụp xụp, còn có người nhà người bệnh trãi chiếu nắm ra đất trông rất xô bồ và mệt mỏi. có lẽ đây là giường bệnh hạng rẻ tiền nhất mà mẹ của Tiểu Tam nằm. nó tiếp tục dẫn tui đến một chiếc giường gần cưới dãy, có một người phụ nữ gầy gò hóc hác, gương mặt xanh xao nằm trên giương bệnh, tay cầm quyển sách cô ấy đang chăm chú đọc mà không để ý đến chúng tui đã tới. Thằng Tiểu Tam chạy đến ngồi bên giường.
-Mẹ, mẹ sau rồi, mẹ đã uống thuốc chưa, còn đau nhiều lắm không mẹ, bé My đâu ? – người đàn bà đó bỏ cuốn sách xuống vuốt lại tóc rồi gỏ nhẹ lên đầu thằng Tam một cái
-Cha mày hỏi không kịp cho mẹ mầy trả lời vậy, mẹ uống thuốc rồi, bé My đi xin cháo từ thiện cho mẹ rồi – bà nói xong, sữa lại gọng kính quay lên nhìn tui rồi hỏi
-Đây là…
-Đây là anh Vỹ Hôm qua con kễ với mẹ đó, ảnh đã giúp chúng ta đó mẹ – thằng Tam đứng lên kế bên tui, một tay nó nắm lấy tay tui, nói với mẹ của nó.
-Dạ cháu chào cô ạ – tui cúi đầu chào cô ấy.
-Uhm cô chào con, cô cám ơn con nhiều lắm nếu không có con, mấy ngày hôm trước cô đã bị bệnh viện đuổi ra rồi, cô cám ơn con nhiều lắm – giọng cô ấy nghe thật hiền từ và dịu dàng hệt như mấy bà tiên trong truyện cổ tích vậy.
-Dạ không có gì đâu cô…
Cứ thế chúng tôi nói chuyện với nhau từ hết chuyện này đến truyên khác cho đến khi đồng hồ chỉ đến số 6 giờ tui xin phép cô cho tui về còn thằng tiểu tam cũng xin phép mẹ cho nó đưa tui ra cỗng, trên đường ra cỗng, nó đề nghị tui ngồi xuống ghế đá trong công viên bệnh viện nói chuyện với nó một chút.
-Cuộc sống này thật trớ trêu mà đúng không sao có nhiều người được sống trong sung sương mà lại còn có nhiều người phải sống cuộc sống cực khổ giống như tui chứ, từ nhỏ cuộc sống của tui đã tràn đầy nỗi bất hạnh, cha tui bỏ đi khi tui chưa biết gì, khi tui bắt đầu biết hiểu chuyện thì tui cũng biết mẹ tôi hằng ngày đang chống chọi lại với cơn đau tim, nhưng vẫn cố gắng cắn răng dỗ bé My nín khóc, tui cũng chẳng được học hành gì nhiều từ nhỏ tui đi làm đủ mọi chuyện để có thể kiếm tiền mua thuốc cho mẹ. nhưng bệnh của mẹ càng ngày nặng. tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó tui đi nhặt ve chai về, nghe tiếng khóc thét của bé My, tôi vội chạy vào nhà thấy mẹ tôi lăn ra sàn nhắm mắt tôi gọi mãi mà mẹ chẳng trả lời lúc đó tôi sợ lắm, tôi sợ mẹ sẽ bỏ anh em tụi tui. sau đó tui nhờ người đưa mẹ đến bệnh viện, từ hôm đó mẹ tui ở bệnh viện tới bây giờ. Tui không làm cách nào để mẹ tui được mổ tim, để mẹ tui hết đau, tui thật là vô dụng, vô dụng mà huhuhuhu… – nó nói với tui mà khóc nất lên từng cơn, nó gục vào vai tui mà khóc, nó khóc giống như chưa bao giờ được khóc vậy. xong nó còn lấy hai tay choàng qua eo của tui ôm chặt lấy tui mà khóc, tui lúng túng quá không biết phải làm gì. Nhưng nhìn nó đáng thương quá tui cũng không nở đẩy nó ra, tôi lấy tay xoa xoa sau lưng nó, an ủi nó vài câu.
-Thôi cậu nín đi, cậu cố gắng sống tốt đi rồi một ngày nào đó cuộc sống hạnh phúc cũng sẽ đến với cậu mà
-Anh biết không cả mơ tui cũng không giám mơ một ngày nào đó mình sẽ được hạnh phúc, tui cũng không dám mơ là mình sẽ được yêu ai, vì tôi, tôi, tôi là gay – thằng nhóc đó nói với tui làm tui bất ngờ quá, không ngờ nó có thễ dễ dàng nói ra với tôi như vậy.
-Cậu đừng tự ti về chuyện đó mà tui hiểu mà – tui nói với nó
-Anh không hiểu đâu anh không hiểu tui đang nghĩ gì, anh có bao giơ nghĩ người ta chỉ cần gặp nhau một lần, chỉ một phút giây có thế làm người ta yêu nhau không. Nhưng tui biết sẽ không bao giờ có ai iu tui đâu – nó rời khỏi ngưởi tui, nhìn tui mà nói. Tui ko biết nó nói vậy là ý gì nữa nhưng đột nhiên điện thoại tui reo lên. Tui vội móc điện thoại ra, chết mẹ gọi tui quên mất bây giờ cũng trễ rồi. nghe điện thoại xong tui quay lại chỗ thằng Tam
-Mẹ Vỹ gọi, Vỹ phải về, cậu phải giữ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




