|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
kiềm chế được, nhưng em không muốn nghe anh nói anh xem em là em trai, thà anh đừng nói yêu em.
-Thôi cũng trễ rồi anh về trước đây, gặp lại em sau mà – tui nói xong rồi quay lưng đi, không them quay lại nhìn nhóc một cái. Tui sợ phải bắt gặp ánh mắt đó của em.
Đằng sau lưng tui, Tiểu Tam đang khóc rất nhiều nhìn theo từng bước chân tui đi. Tui cũng không biết trong bóng tối, có một gã mặt áo đen nhìn theo chúng tôi mà mĩm cười hắn vừa chụp được những tấm hình thật đẹp của tôi và thằng Tiểu Tam hôn nhau, và hắn còn chụp được hàng trăm tắm hình tấm chúng tui thân mật trong công viên nữa. Chắt có lẽ người thuê hắn sẽ hài lòng lắm và thưởng cho ông ta một số tiền không nhỏ. À còn nữa 4 thằng lưu manh cũng đã đến lúc gặp Thảo, nhận tiền thù lao.
Tôi vào phòng thấy Hào đang ngồi học bài, à không phải, không biết là Hào đang ngồi viết cái gì nữa. Tui đi nhẹ từng bước, từng bước, đi đến chổ anh.
-Hù, đang làm gì mà nhìn mặt gian thể hả, đang ghi cái gì đó – tui chồm qua hôn vào má hào một cái nghe rõ kêu.
-Có làm gì đâu – Hào bối rối vội gấp quyễn vở lại,
-Không làm gì mà nhìn mặt Hào kìa, đỏ hết lên rồi, cho ox coi được không – hào nhăn mặt, lấy tay nhéo vào hông tui một cái đau điến.
-Ox cái gì chứ nghe ghê quá đi, Hào đang viết truyện, hỏi làm chi, nhiều truyện quá à – hào khẽ nâng gọng kính rồi chu mỏ, lè lưỡi với tui
-Truyện gì vậy, khi nào xuất bản vậy tác giả – tui chu mỏ lại hôn vào môi Hào một cái.
-Vỹ đói không – Hào đứng dậy hỏi tui.
-Có một chút mà mẹ đâu rồi – tui ngồi xuống ghế rồi kéo Hào ngồi lên chân của tui.
-Mẹ nói là muốn về quê vài ngày cho khuây khỏa – cái gì tui có nghe Hào nói nhầm không chứ, mẹ về quê. Bỏ mặt cho hai đứa tui ở đây tung hoành sao, hay là mẹ nghĩ thông rồi.
-Hả, hahaha vậy là được tự do rồi, dù là…dù chỉ là vài ngày – tôi lại hôn vào má Hào một cái, tôi nói thật tui có thể hôn Hào vài tram ngàn cái một ngày mà không biết chán, mà tui tin chắt top nào có được bx như Hào thì cũng vậy thôi.
-Không phải vài ngày đâu, mẹ đi hết tuần mới lên
-Thật không, vậy mẹ không sợ hai chúng ta lữa gần rơm sao, à mà quên đã cháy hết hồi tối hôm qua rồi mà – tui cười rồi nhìn Hào
-Nhưng mà mẹ sẽ nhờ cô Diễm qua trông tụi mình đó – axax chiến này chết thật rồi, tui chưa thấy ghét ai bằng ghét cô Diễm không phải tả nhiều, cô Diễm y chang con nhỏ bà tám là mọi người biết rồi ha. Axax một phụ nữ 35 còn trẻ đẹp nhưng ế, vì lý do rất đơn giản là quá chảnh và hung dữ axax.
-Thôi kệ không sao, Vỹ sẽ chiến đấu với cô ấy cho – tui ôm xiết Hào hơn một chút.
-Ủa, mặt Vỹ sau bị bầm thế, mà Vỹ đi đâu suốt cả ngày hôm nay thế ? – Hào đặt tay sờ lên cầm của tôi và hỏi
-Hôm nay là sinh nhật của cô giáo cũ năm lớp 10 của Vỹ cả lớp kéo qua nhà cô chơi, từ khi bị chuyễn lớp tới giờ mới được đi với nhau nên là chơi tới bến, còn cái vết bầm này do tụi Vỹ giỡn nên lở trúng thôi – trời ơi sao tự nhiên tui lại nói dối Hào thế này, chắt cảm giác tội lỗi khi tui nói là dẫn thằng Tiểu Tam đi công viên mà bỏ Hào ở nhà một
mình, là cảm giác tội lỗi khi lúc nãy tôi hôn thằng Tiểu Tam.
-Vỹ đói quá, có gì ăn không – tui đánh trống lãng.
-Có mì gói ăn không ??? – Hào mĩm cười nhìn tôi, chắt là Hào tin những lời tui nói, lúc này tui thấy mình có lỗi với Hào quá.
-Hay mình ra ngoài ăn cái gì nhe, Hào thích KFC mà, đi thôi Vỹ trả tiền – tui ôm Hào vào lòng.
-Ohm cũng được hihihi, đợi Hào thay đồ cái – tui ngồi nhìn theo dáng Hào đi mà lòng tôi đau thật, tui đã gạt Hào và làm chuyện có lỗi với anh, nhưng cũng vì hoàn cảnh thôi, tui xin thề với lòng là từ nay sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì có lỗi với Hào nữa.
Chương 36
Sau khi ăn xong KFC tui và Hào đi bộ rong rủi khắp các con đường của thành phố. Tp Hồ Chí Minh về đêm thật là đẹp, xe cộ tấp nập, mọi người ai nấy cũng vội vội vàng vàng đi lại dọc ngang, đèn đường, đèn trang trí, đèn từ trong những cửa
hiệu nổi tiếng, những khách sạn nhà hàng làm cho tp đẹp lộng lẫy về đêm. Tui và Gia Hào dạo hết chổ này đến chổ khác.
-A!!! trời ơi sao xui quá vậy nè hic hic – tui quay lại thì thấy Hào đang cúi xuống nhìn xuống chân.
-Có chuyện gì vậy pé Hào – tui cố tình chọc anh, đi đến chổ Hào tui ngồi xuống xem thử có chuyện gì.
-Ai pé chứ, xui xẻo quá ah, tự nhiên bị đứt dep ah hic – tui nhìn thì thấy dép anh bị đứt thật haha, tui có làm thế nào thì cũng không nhịn nỗi cười ngước lên nhìn Hào mà tui chỉ biết cười và cười thôi, cười như chưa bao giờ được cười còn Hào thì nhíu mày nhăn mặt nhìn tui, nghiến răng thôi.
-Hứ không thèm nói với Vỹ nữa – Hào nói rồi không thèm nhìn mặt tui mà bỏ đi cà xịt cà sụi, tui thật không nhịn được cười ai trong hoàn cảnh này thì cũng giống như tui thôi. Tui chống tay xuống đất ngồi dậy rồi chạy đến chổ Hào.
-Vỹ xin lỗi mà, thật sự là Vỹ không nhịn được cười chứ bộ. Thôi mang giầy của Vỹ đở nè – tui kéo tay anh lại, Hào cũng không thèm nhìn tui. Tui biết Hào giận thì không giận đâu nhưng tự ái đang dân cao thì như thế.
-Thôi không cần đâu mang giầy của Vỹ thì Vỹ đi bằng gì hic, thôi chẳng cần đâu ngồi ở đó mà cười cho đã y nhe – Hào lại cà nhắc chân của mình đi. Tui không nói gì chạy ra đằng trước đưa lưng về phía mặt Hào không nói gì, sốc anh lên lưng tui.
-Vậy để Vỹ cỗng Hào nhe – tui quay đầu qua nói với Hào.
-Thả Hào xuống người ta thấy thì cười chết, kì quá à mau thả Hào xuống.
-Thả Hào xuống để Hào đi chân đất thì Vỹ đau lòng lắm á – tui đang dổ ngọt Hào đây mà.
-Thôi được rồi thả Hào xuống đi, Hào mang – như vậy mới được chứ. Hào ngồi xuống rồi tháo luôn chiếc dép còn lại ra, cầm hai chiếc dép trên tay Hào chạy đi luôn, rồi quay lại nhìn tui cười.
-Ê bị lừa rồi nhe – tui đang cởi giầy mình ra cũng phải ngước lên nhìn theo anh mà cười.
Thế là hai đứa chúng tui cùng nắm tay nhau mà đi chân đất ngắm chợ Bến Thành, tự nhiên chỉ đơn giản vậy thôi mà tui thấy vô cùng lãng mạng. Bất chợt một cơn mưa ùa đến tui và Hào mỗi người một tay mà che chay nhong nhong dưới phố. Đứng lại dưới nhà chờ xe buýt để trú mưa, tự nhiên tui có cảm giác như nãy giờ có ai đó đang đi theo chúng tui, theo dõi chúng tui vậy. nhưng tui không nói cho Hào nghe vì sợ anh lo lắng, nhưng bây giờ tui thấy cảm giác người đó đang rất gần chúng tôi. Tôi thấy có một chiếc xe chạy đến, thấy vậy tui liền kéo tay Hào chạy ra ngoắt xe buýt.
-Sao tự nhiên đi xe buýt thế – Hào quay qua hỏi tui.
-Thì trời mưa đi xe buýt ngắm tp là number one – trên xe cũng không có ai nên tui chồm qua hôn và má Hào một cái.
-Hào có lạnh không – tui hỏi anh rồi khoát tay lên vai Hào.
-Hào không lạnh mà thấy bùn ngủ một chút hihi – hào quay qua nhìn tui cười rồi nhìn ra ngoài khung cửa kính có những giọt mưa đang lăn dài trên đó.
-Dựa vào vai Vỹ ngủ đi, khi nào hết mưa Vỹ gọi dậy.
-Thui vậy kì lắm – Hào nói với tui. tui không nói gì, kéo đầu Hào xuống dựa vào vai tui, Hào định ngước lên nhưng tui lấy tay dè lại. thế là Hào cũng ngoan ngoãn dựa lên vai tui, Hào khẽ mĩm cười rồi nhắm mắt lại.
Tui nhìn Hào đang ngủ mà lòng tui thật là xốn xan, tui chợt nhớ tới lúc nãy mình hôn thằng Tiểu Tam, nhớ đến lúc tui nói dối Hào, tui sợ lắm, tui thật sự sợ một ngày nào đó Hào sẽ biết, sẽ giận tui và điều làm tui đau lòng nhất là Hào sẽ buồn rất nhiều và có thể Hào sẽ khóc rất nhiều.
“Cho tôi xuống trạm” một người đàn ông ngồi ghế sau lưng tôi nói rồi đứng lên, ông ta làm tôi giật mình. Tôi không biết ông ta ngồi sau lưng từ lúc nào nữa, nhìn ông ta có vẻ gì đó khác thường. Đội cái nón che khuất mắt, hắn đi ngang chổ tui tự dưng hắn dúi vào tay tui một cái bao thư, tôi nhìn theo hắn, tui thấy hắn nhoẻn miệng cười với tui một cái làm tui vô cùng lo lắng. chiếc xe buýt đừng lại, người đàn ông đó đi xuống còn quay lại nhìn tui một cái. Tui thậy sự lo lắng, không biết người đàn ông đó đưa cho tui cái bao thư này có ý đồ gì, nhưng chắt chắn là chuyện không tốt đẹp gì. Tui khẽ quay qua nhìn Hào, chắt là Hào mệt nên anh vẫn còn đang ngủ ngon lành. Tui dùng miệng xé bì thư ra, vì tay kia của tui đang gối đầu cho Gia Hào. Tim tui dập liên hồi khi tay tui cảm nhận được đó là một tấm ảnh kèm theo một tờ giấy, ảnh gì đây, tim tui đập mạnh hơn. Một cái như xét đánh ngang tay, mặt tui tái nhợt, thờ thẩn như người mất hồn, hai mắt tui tròn xoe vì ngạc nhiên, trước mắt tui là tấm hình tui và Tiểu Tam đang khóa môi với nhau. Trời ơi ở đâu sau lại có tấm ảnh này chứ ai chụp nó thế, không lẽ là Tiểu Tam, nhưng nó làm như vậy để làm gì, nhưng chưa chắt là nó nữa chắt là một ai đó xấu bụng đã làm như vậy nhưng hắn muốn gì đây. Tui lôi tờ giấy ra đọc thử, “đẹp không nhóc, mỗi ngày tôi sẽ gửi cho cậu và anh của cậu vài tấm để thưỡng thức. đừng cố gắng tìm hiểu tôi là ai và cũng đừng cố gắng tìm hiểu tôi là ai. Trả thù người xem nhẹ tình cảm của người khác. Trước giờ tui có làm gì với ai đâu, đùa giỡn với tình cảm của ai đâu mà lại có chuyện này xãy ra chứ. đầu óc tui hoàn toàn trống rỗng tui thật sự không nghĩ ra là ai đang cố tình phá tui và Gia Hào nữa.
Tui thấy Hào khẽ động đậy rất vội vàng tui nhét cả bì thư và tấm ảnh vào trong túi quần. Hào ngáp một cái rồi ngước lên nhìn ra ngoài
-Trời hết mưa rời hả Vỹ – hào nhìn tui. Tui bối rối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




