watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5882 Lượt

cửa xe ngồi vào trong, Mai Mai cứ đứng ngoài ngó nghiêng.

- Em có định vào xe không?

- Có chưuuuuuuuuuuuuuuuuu!

- Bảo đang đưa Mai đi đâu đấy?

- Em không thể đổi cách xưng hô được à?

Nhất Bảo đột nhiên nói giọng hơi nặng nề, làm Mai Mai bị bất ngờ:

- Không, không phải là không được, chỉ là …chưa quen.

Nhất Bảo mắt vẫn nhìn thẳng ra đường, không nói gì.

- Nhất Bảo cứ nghĩ mà xem, bây giờ mà Mai Mai quen gọi Nhất Bảo bằng anh thì khi ở lớp thế nào cũng có lúc Mai Mai lỡ mồm lại gọi Nhất Bảo bằng anh, như thế mọi người chắc chắn sẽ lại thế nọ thế kia.

Nhất Bảo vẫn không nói gì. Mai Mai thỏ thẻ hỏi:

- …Đúng không?

Nhất Bảo im lặng.

Mai Mai bèn chuyển chủ đề:

- Hay mình đi xem khỉ đi, lâu lắm rồi Mai không xem khỉ?

- Xem khỉ á?

- Vâng! – Mai Mai mừng rúm ‘may quá, Nhất Bảo chịu nói chuyện rồi’.

- Bây giờ lại ra Đảo Khỉ chắc?

- Sao phải ra Đảo Khỉ?

- Em bảo muốn xem khỉ còn gì!

- Vâng, nhưng xem ở công viên cũng được mà.

Mai Mai xuống xe.

- Cuối cùng cũng đến được công viên. Nhất Bảo có phải Bảo vừa gọi điện hỏi đường nên mới đến được đây không?

- Anh còn chẳng biết là có cái công viên này cơ.

Mai Mai nhăn mặt rồi lại bật cười ngặt nghẽo.

- Háhá.. Bảo biết thành thật vậy là tốt. Đáng khen!

Hai người họ bước qua cổng chào. Vào cùng Mai Mai và Nhất Bảo còn có một đoàn khách toàn các bà trung niên chắc ở quê lên, thấy Nhất Bảo thì bà nọ huých bà kia hất mặt chỉ Nhất Bảo, rồi mấy bà không ngừng xuýt xoa ‘Đẹp trai quá’.

Bước vào trong, Nhất Bảo hỏi:

- Sao bảo ở đây có khỉ mà. Khỉ đâu? Toàn chim.

- Phải đi vào trong chứ. Mai nhớ là ở đây nhiều con lắm mà.

- Thế bây giờ đi đâu?

- Đi thẳng.

Mai Mai nói rồi bước nhanh về phía khu vực dành cho công, chim, sáo…

- Hôi quá! – Mai Mai lấy tay bịt mũi.

- Biết hôi sao còn đi đến đây?

Mai Mai mặt mày đang nhăn nhó thì mắt mở to như thấy thần tượng>

- Trời ơi, công xoè cánh kìa. Đẹp quá đi!

Mai Mai chạy đến chuồng công. Chỉ tay cho Nhất Bảo xem:

- Bảo ơi nhìn đẹp chưa kìa?

Con công ưỡn ngực bước đi bước lại khoe bộ lông đẹp.

- Đố Bảo biết đấy là công đực hay công cái?

- Đực.

- Chắc không?

- Chắc.

- Sao Bảo biết hay vậy? – Mai Mai cười hỏi.

- Nhìn dáng đi thì biết. Con cái mà đi thế kia có mà ế chồng.

Mai Mai chăm chú nhìn dáng đi của con công, gật gật đầu:

- Cũng đúng.

Đúng là ngốc! Nói thế mà cũng tin. Nhất Bảo cười mỉm.

- Chuồng khỉ đây này. Nhiều khỉ quá đi.

Mai Mai thấy mọi người cho khỉ ăn cũng tiện tay bốc lấy cái bắp rang bơ của người bên cạnh đưa cho khỉ, chẳng cần biết người bên cạnh là ai. (bó tay với cô tiểu thư!!!)

Mai Mai nhìn cái biển ghi chú.

- Khỉ *** đỏ. Ấy, khỉ bên chuồng kia *** cũng đỏ mà, nhưng tên đâu phải khỉ *** đỏ đâu.

Nhất Bảo bật cười.
Mai Mai và Nhất Bảo sau khi xem xong khu vực thú dữ, hai người sóng bước ra cổng.

- Hôm nay là ngày nghỉ, ở đây đông người quá nhỉ? Nhất Bảo ơi, mấy giờ rồi? – Mai Mai hỏi.

- 11h15. Em đói chưa? – Nhất Bảo nói.

Mai Mai lắc đầu.

- Chưa. Mình đi đâu bây giờ? Cứ đi bộ thế này chán chết! – Mai Mai than vãn.

- Anh nói điều này nhưng em phải hứa là nghe xong sẽ thật bình tĩnh thì anh mới nói! – Nhất Bảo nói, cố tình gây tò mò cho Mai Mai.

Mai Mai nghe vậy liền hít một hơi thật sâu, gật đầu cái rụp:

- Hiện giờ Mai đang rất bình tĩnh, Bảo nói đi!

- Em chắc chưa?

Mai Mai giơ tay làm dấu OK với gương mặt cười tươi rói.

- Ừm…

Nhất Bảo ra vẻ phân vân, ợm ờ không nói hẳn. Mai Mai tò mò quá, cầm khuỷu tay Nhất Bảo lắc lắc:

- Nói đi. Mai bình tĩnh lắm rồi này!

Nhất Bảo lừ mắt (lườm iu thôi nhé):

- Em đang rất sốt ruột đấy chứ!

Mai Mai trề môi:

- Vậy Mai phải thế nào thì Bảo mới chịu nói đây?

Nhất Bảo cười ma mãnh:

- Cứ giữ bình tĩnh từ giờ đến lúc vào trong xe hẵng hay!

Rồi Nhất Bảo bước nhanh ra khỏi công viên. Mai Mai chạy theo sau, hết lườm lại nguýt Nhất Bảo.

- Rồi nhá. Suốt từ nãy đến giờ Mai Mai không nói một câu nào rồi đấy. Giờ Nhất Bảo nói được chưa? – Mai Mai làm mặt giận.

Nhất Bảo cười:

- Bố anh muốn em về nhà ăn cơm.

Mai Mai quay sang nhìn Nhất Bảo:

- Về nhà ai?

Xe bắt đầu chuyển bánh.

- Nhà anh.

- THẬT Á???

Mai Mai hét tướng lên sung sướng.

- Biết ngay mà!

Nhất Bảo nói. Mai Mai nghe Nhất Bảo nói vậy thì im bặt, chỉ tủm tỉm cười.

- Mai quên. Hìhì…

Thế bây giờ mình về nhà luôn hả?

- Nhà ai? – Nhất Bảo hỏi.

- Đương nhiên là nhà Bảo rồi.

- Vậy thì em phải nói cho rõ là ‘nhà anh’. Nói mỗi chứ ‘nhà’, người ta nghe lại hiểu nhầm là ‘nhà chung’ thì hay…

Mai Mai ngố phải một lúc sau mới hiểu hết ý trong câu nói của Nhất Bảo. Cô đánh Nhất Bảo một cái:

- Nói …buồn cười.

Gâu gâu gâu…

Mai Mai và Nhất Bảo bước vào sân, mấy chú chó thấy người lạ thì sủa inh ỏi.

- Tiểu thư Mai Mai! Cậu chủ mới về.

Người trong nhà Nhất Bảo chạy ra giữ mấy con chó cho nó khỏi sủa. Mai Mai chăm chú nhìn mấy con chó.

- Em còn nhận ra chúng không?

Mai Mai nhìn mấy con chó một lúc nữa.

- Có phải là mấy con chó con lần trước không?

Nhất Bảo cười, gật đầu.

- Lớn thế này rồi cơ à? Hồi bé xinh lắm mà, sao giờ lớn xấu thế? – Mai Mai nói.

- Thưa cậu chủ, ông chủ đang ngồi ở hoa viên. Ông nói cậu và cô qua bên đó.

Nhất Bảo gật đầu.

- Mình đi.

- Cháu chào bác! – Mai Mai chào to khi vừa bước vào hoa viên, thấy ông Hàm đang ngồi uống trà dưới mái che.
Ông Hàm thấy Mai Mai, gương mặt ông cũng tươi tỉnh.

- Lâu rồi bác không gặp cháu. Cháu trông xinh ra đấy.

- Thật ạ? – Mai Mai hỏi lại.

- Chứ cháu nghĩ bác nói không thật à?

- Dạ không. Hì hì… – Mai Mai cười tít mắt.

Ông Hàm cũng cười tít.

- Ơ, hai đứa không đi chơi đâu hay sao mà về sớm thế?

Mai Mai nhanh nhảu:

- Có ạ. Bọn cháu đi công viên xem thú rồi mới đến đây. Tại Nhất Bảo không chịu nói sớm là bác mời cháu đến ăn cơm, chứ không cháu đến đây từ lâu rồi.

Ông Hàm ngạc nhiên hỏi:

- Hai đứa vừa đi công viên thật à?

Mai Mai gật đầu, rồi uống ực hết cốc nước.

- Mai Mai giỏi thật, lôi được thằng Bảo này vào những chỗ vui chơi được sao?

Ông Hàm nói và nhìn Nhất Bảo với ánh mắt đầy ẩn ý.

- Hihi.. vào đấy vui mà bác. Nhất Bảo giỏi lắm bác ạ, phân biệt được cả công đực công cái đấy.

Ông Hàm nghe xong không nhịn được, ông cười haha rất sảng khoái. Trong khi ấy, Nhất Bảo lại mặt nặng mày nhẹ nhìn Mai Mai.

Ba người ngồi ăn, trò chuyện vui vẻ trong tiền sảnh.

- Mai Mai ăn ít vậy? Đồ ăn nhà ta không ngon sao? – Ông Hàm hỏi.

Mai Mai lắc đầu, xua tay:

- Ngon lắm ạ. Nhưng cháu ăn no lắm rồi.

Rào rào….

Trời tối sầm lại. Một cơn gió mạnh đột ngột thổi đến, cây cối xung quanh kéo nhau nghiêng ngả. Cơn gió kia vừa đi qua chưa lâu, tiếp tục một cơn gió khác kéo đến, cơn gió này cũng mạnh nhưng có phần lạnh hơn cơn gió trước, làm tóc Mai Mai bay cả vào mắt. Cứ thế các cơn gió tiếp theo thổi tới, cái lạnh mỗi lúc một tăng.

Mai Mai ngồi nổi hết da gà.

Trời bắt đầu mưa… gió không ngừng thổi…

Mai Mai ngồi rùng mình vì lạnh.

Mọi thứ diễn ra thật nhanh. Gió mùa đông bắc về thật rồi.

Nhất Bảo nhìn Mai Mai mắt trân trân nhìn trời, người thi thoảng lại run lên, biết là cô nàng đang lạnh.
Bốp bốp

Nhất Bảo vỗ tay hai tiếng. Một người cầm chiếc áo màu hồng ra, là áo khoác. Nhất Bảo cầm lấy chiếc áo, đưa cho Mai Mai:

- Lạnh rồi hả?

Mai Mai nhận lấy chiếc áo, khoác vào người, thấy đỡ lạnh hẳn. Lúc này ông Hàm cũng vừa khoác thêm chiếc áo dài tay vào.

Ông Hàm thở dài:

- Thời tiết chuyển mùa rồi đây!

Trên xe của Nhất Bảo…

Mai Mai mân mê cái tay áo khoác của mình.

- Tại sao nhà Bảo lại có áo khoác con gái thế?

- Mua thì có chứ sao!

Mai Mai cười:

- Bảo mua cho Mai hả?

- Ừ. Anh biết sớm là em chủ quan, sẽ bị như thế nên bảo người đi mua trước khi gió mùa về.

Mai Mai bĩu môi:

- Nhưng sao lại vừa thế. Bảo biết Mai mặc áo cỡ bao nhiêu à?

- Lần trước em đến nhà anh cũng chẳng có hành lý gì, phải đi mua đấy thôi.

Mai Mai cười

- À, đúng rồi.

- Dừng ở đây thôi, em mau về nhà đi!

Mai Mai thò đầu ra cửa nhìn dọc con phố vắng.

- Đi bộ từ đây về á? Hơi xa đấy. – Mai Mai ngỏ ý muốn Nhất Bảo đưa về đoạn nữa.

- Đến đây thôi. Đi tiếp để anh bị phát hiện à? – Nhất Bảo cười, nhìn Mai Mai nhõng nhẽo.

Mai Mai nhăn mặt:

- Anh cứ làm như mình là xã hội đen không bằng ý! – Mai Mai cười khúc khích.

Nhất Bảo đột nhiên mặt nghiêm lại, trong lòng cậu có phần nào bối rối. Im lặng một lúc, Nhất Bảo hỏi:

- Mai Mai này..

- Dạ!

-…nếu…nếu anh là xã hội đen thật, em có… có còn…

- Sao? Có chơi với Bảo nữa không chứ gì? – Mai Mai toe toét.

Nhất Bảo cười gượng:

- Ừ, đúng rồi.

Mai Mai làm mặt đắn đo suy nghĩ rồi cô quay sang, nhìn thẳng vào Nhất Bảo …lắc đầu:

- Không!

Nhất Bảo như vừa nghe phán quyết, lòng cậu trùng xuống.

- Có thể cho anh biết lí do không?

- Aydà, chơi với xã hội đen sợ lắm. Không ưa nhau là ‘pằng’ luôn. Hì hì… Bảo sao thế?

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT