|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhìn Nhất Bảo. Thái độ cậu ấy đã khá hơn nhưng đấy vẫn không phải một Nhất Bảo cô từng biết.
- Bảo nói đi.
Nhất Bảo ngồi xuống giường nhìn Mai Mai ngồi đất nhìn mình buồn bã, che đậy cảm xúc thật, cười nói:
- Đến khi nào em mới chịu đổi cách xưng hô với anh?
Mai Mai tròn mắt, thấy câu hỏi chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh.
- Nhìn anh say đắm thế?!
Tại nhà Mai Mai
- Ông chủ cho gọi tôi. – Dì Minh nói
Ông Lâm không rời mắt khỏi tờ báo, hỏi:
- Mai Mai về chưa?
- Dạ chưa, thưa ông chủ.
- Dì có biết con bé đi đâu không?
- Dạ, vệ sĩ nói cô ấy đi mua đồ.
- Mua đồ? Nó cần mua cái gì? Mà nó đi với ai?
- Cô ấy nói là có hàng thời trang mới về. Cô ấy đi cùng bạn.
‘Bạn sao?’ ông Lâm nghĩ
- Dì Minh này.
- Dạ, thưa ông chủ.
- Dì có biết dạo này Mai Mai hay tiếp xúc với ai không? Uhm.. ý tôi muốn nói là quan hệ bạn bè của nó!
- Chuyện này…
(Dì Minh nói gì đó với ông Lâm………….)
Quay lại với Nhất Bảo và Mai Mai.
Sau khi thái độ của Nhất Bảo khá hơn, Mai Mai cũng vì thế mà tươi tắn trở lại.Hai người họ cười cười nói nói. Thời gian cứ thế trôi, và càng trôi nhanh hơn mỗi khi hai người bên nhau. Với riêng Nhất Bảo, dù bên ngoài có cười nói với Mai Mai nhưng chốc lát trong lòng cậu lại đấu tranh dữ dội ‘Tại sao em lại tin anh như vậy. Một người như anh có đáng không’, ‘Tình cảm của em dành cho anh chẳng lẽ chỉ như một người bạn thôi sao’, ‘Anh có nên nói sự thật về mình với em không, có nên không??????’
Mùa đông, ngày trôi qua thật nhanh. Khi hai vừa bước ra khỏi căn nhà gỗ, một người đàn ông vội vã chạy tới, hớt hải nói:
- Thưa cậu. Bọn Mặt Sắt ở Nam…
Nhất Bảo vội giơ tay nắm lấy khuỷu tay anh. Lúc này người đó như mới nhận ra sự có mặt của Mai Mai liền im bặt, gương mặt không giấu nổi căng thẳng.
- Em ra xe trước đi. Mấy hôm nữa có buổi gặp mấy người quen cũ nên cần chuẩn bị.
Mai Mai gật đầu:
- Vậy Mai ra trước nha.
Vừa bước đi Mai Mai cảm thấy có gì là lạ. Nhưng rồi lại thả hồn vào màu xanh tươi mát của con đường.
Mai Mai đứng đợi cạnh chiếc xe. Lúc sau thì thấy Nhất Bảo và người đàn kia đi ra, vừa đi hai người còn vừa nói chuyện gì đó. Nhìn gương mặt Nhất Bảo khi đó, không hiểu sao Mai Mai thấy… sợ. Khi Nhất Bảo trông thấy Mai Mai thì cậu chuyện của hai người họ cũng kết thúc. Người đàn ông kia gật gật đầu rồi quay bước đi.
- Phải về thật rồi sao? Nhưng Mai chưa muốn về. – Mai Mai xị mặt khi Nhất Bảo đi tới.
- Căn nhà vẫn còn đây, lúc nào muốn lại tới, em có thể tới đây bất cứ khi nào em thích.
Mai Mai im lặng lên xe. Nhìn lại con đường màu xanh mà phía cuối con đường là căn nhà gỗ nơi mà Nhất Bảo và Mai Mai vừa ở đó, cô cảm thấy điều khiến cô lưu luyến không phải căn nhà mà là những giây phút cô vừa có được cùng ‘người ấy’.
Tại phòng sách trong nhà của ông Lâm
- Có việc này tôi cần cậu tìm hiểu – ông Lâm nói với một người đàn ông nào đó – liên quan đến Mai Mai, con gái tôi.
- Xin ông cứ nói.
- Tôi muốn biết về mối quan hệ, quen biết bạn bè gần đây của nó. Nó hay đi cùng ai. Và cho tôi đầy đủ thông tin về người đó.
Chiếc oto dừng ở đầu con ngõ vắng. Hai người một nam một nữ ngồi trên xe, nhất thời chẳng nói gì với nhau lúc này….
- Uhm…- Mai Mai nói – Mai đặt vé xem phim rồi, Bảo nói là sẽ đi rồi đấy nhé!
Nhất Bảo hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng (k hiểu sao muốn nhìn Mai Mai mà thấy khó quá), ậm ừ đồng ý.
- Um… vậy Mai về đây.
Nói xong, cô đưa mắt nhìn Nhất Bảo, nhưng Nhất Bảo không nhìn cô, rồi mở cửa xuống xe.
Rét quá! Mai Mai khoanh tay lại giữ ấm. Cô bước đi…
Bất ngờ….
Khuỷu tay cô bị túm chặt
Trong nháy mắt
Cả người cô quay về phía sau
Và được ôm trọn trong vòng tay của…
- Nhất Bảo… – Mai Mai ngạc nhiên, ấp úng.
Nhất Bảo không nói gì chỉ siết tay ôm cô chặt hơn.
Mai Mai rất ngạc nhiên trước hành động này của Nhất Bảo. Đây là lần đầu tiên một chàng trai ôm cô. Cảm giác thật lạ…
Nhiệt độ ngoài trời lúc này chắc chỉ 14, 15 độ. Trong vòng tay của chàng trai ấy, cô cảm thấy ấm áp vô cùng. Đó không chỉ là cái ấm áp về da thịt, mà còn ở đâu đó trong lòng cô. Như điều gì đó mà cô luôn chờ đợi lâu nay đã đến!
Bất giác cô vòng tay ôm lấy Nhất Bảo…
………………..
Mai Mai bước vào nhà, trong lòng lâng lâng cảm xúc.
- Cô chủ!
Dì Minh gọi lớn làm Mai Mai giật mình:
- Gì vậy dì?!
Dì Minh nhăn nhó:
- Sao bây giờ cô chủ mới về. Cô quên sẽ ăn tối với ông chủ tối nay sao?
Giật mình tập 2:
- Ừ nhỉ! Vậy bố con đâu?
- Về rồi hả con?
Ông Lâm bất thình lình xuất hiện. Ông cười với cô con gái:
- Dì dọn đồ ăn đi – ông nói với dì Minh, rồi nói với Mai Mai – con lên thay đồ rồi xuống ăn tối.
Nói xong ông không quên cười với Mai Mai một nụ cười.
Điều này khiến cho cả dì Minh và Mai Mai đều không ngờ.
Trong bữa ăn.
- Việc học của con vẫn tốt chứ?
- Vẫn tốt ạ. – Mai Mai đáp.
Ông Lâm tự tay gắp một miếng thịt bit-tết vào bát Mai Mai, hỏi:
- Các bạn học của con thì thế nào?
Mai Mai nhìn bố nhưng thấy thái độ của ông Lâm chỉ giống như đang hỏi những câu quan tâm thông thường.
- Giống trước đây thôi ạ. Vẫn là học cùng với các cô cậu chủ của các công ty, tập đoàn lớn khác.
Mai Mai bất chợt nghĩ đến Nhất Bảo. Hôm nay ở căn nhà gỗ Nhất Bảo đã hỏi mình biết những gì về cậu ấy ??? Tại sao Bảo lại hỏi mình như vậy???
- Con sao thế? Bố hỏi vậy làm con thấy không vui à? – Ông Lâm nói.
- Dạ… à… không… không ạ. Có gì đâu. Con quen thế rồi.
Sau bữa cơm, Mai Mai lên phòng. Ngồi một mình, cô bất giác vòng tay tự ôm lấy mình, nhớ lại cảm giác khi được Nhất Bảo ôm trong tay…
Tại nhà Nhất Bảo.
- Anh đã biết chuyện của hội Mặt Sắt ở Nam Định rồi chứ? – Nhất Bảo nói, gương mặt và giọng nói của cậu đều lạnh như băng.
- Tôi đã biết chuyện đó thưa cậu chủ. Trong chuyện này có gì đó tôi cảm thấy lạ…
Nhất Bảo đưa mắt nhìn anh ta.
- An hem trong hội đó trước nay vẫn luôn coi trọng và thực hiện đúng luật lệ, chưa từng xảy ra chuyện cướp địa bàn làm ăn, sau một phi vụ luôn quyết toán sòng phẳng, trước mọi vấn đề luôn hành xử đúng luật lệ giang hồ. Riêng lần này…
- Tôi nghi ngờ có kẻ cố tình phá quấy. – Nhất Bảo đột nhiên lên tiếng làm người kia lập tức ngậm hột thị. – Cho người tìm hiểu kĩ chuyện này. Tìm ra kẻ nào cứ luận tội mà xử.
Nhếch mép, Nhất Bảo nói tiếp:
- Dám qua mặt bọn tao, mày chán sống rồi.
Trên ban công của ngôi biệt thự, cô gái ngồi bên cái kính viễn vọng…
- Mẹ ơi, tối hôm qua mẹ có thấy không, một chàng trai đã ôm con. – Mai Mai đưa mắt nhìn về phía chiếc ô tô đậu tối qua – Cảm giác lạ lắm mẹ ạ. Không biết vì sao còn lại có cảm giác ấy. Không giống khi bố ôm con. Từ lâu nay trong lòng con luôn có một cảm giác trống trải, nhưng khi ở trong vòng tay ấy, cảm giác như vừa được bù đắp. Có phải không nhỉ? Tại sao con lại có cảm giác ấy vậy mẹ?
Mai Mai nhìn lên trời, như mọi lần hình ảnh mẹ cười với cô sẽ hiện ra nhưng lần này lại là những hình cắt ghép của người ấy…
Mai Mai ra khỏi xe ô tô, gương mặt tươi cười lại còn quay lại vẫy tay chào người lái xe riêng cho cô ( lạ ở chỗ cô chưa từng như vậy, tiểu thư này biết rằng đây là người của bố, mọi nhất cử nhất động của mình đều sẽ được ghi lại và báo cáo cho ông Lâm, cô cảm thấy bị bó buộc, mất tự do, và cô k thích như vậy). Khi chiếc xe đi khuất, Mai Mai nhìn quanh:
- Kia rồi!
Mai Mai chạy nhanh về phía Nhất Bảo, cậu đang đứng dựa lưng vào bờ tường trước cổng trường. Nụ cười vẫn chưa tắt trên miệng cô nàng.
- Chuyện gì mà vui thế?
Nghe Nhất Bảo hỏi Mai Mai chỉ cười tười hơn, cô đưa tay ngoắc lấy tay Nhất Bảo đi vào trường. Trong lòng Mai Mai mơ hồ câu trả lời cho câu hỏi của Nhất Bảo khi nãy: Là được thấy Nhất Bảo.
Ở đâu đó phía sau đang có con mắt dõi theo họ, đôi mắt của sự thù hận…
Hôm nay được nghỉ 2 ca lận. Hai cậu bạn cùng lớp hí hửng rủ nhau đi đâu đó hình như đi bar!? Còn lại Nhất Bảo và Mai Mai trong lớp. Cứ nhớ lại chuyện Nhất Bảo ôm mình là Mai Mai k nhịn được phải liếc nhìn Nhất Bảo một cái rồi tự cười một mình từ đầu giờ. Cứ nghĩ Nhất Bảo không hay biết nhưng chính cô mới là người không biết Nhất Bảo đang cười thầm cô.
- Nhất Bảo có muốn đi đâu chơi không?
- Đi đâu giờ?
- Đi đâu thì đi. Hay lại về nhà Bảo nha!
Nhất Bảo làm mặt nghiêm:
- Con gái gì mà cứ muốn đến nhà con trai chơi thế?
- Thì đến thăm bác trai không được sao? Bảo quên là bác Hàm luôn lấy làm vui mỗi khi Mai đến chơi à? – Mai Mai chống chế.
Hai người cùng nhau đi nhau ra cổng, không biết họ nói gì với nhau mà gương mặt Mai Mai lúc nào cũng tươi rói, còn Nhất Bảo chỉ cười khẽ nhưng gương mặt cũng luôn hiện hai chữ hạnh phúc.
Ra gần đến cổng, Nhất Bảo có điện thoại. Gương mặt cậu co lại, cuộc gọi này rõ ràng có vấn đề. Nghe Nhất Bảo nói chuyện, có vẻ như ai đó đang muốn gặp cậu. Cúp điện thoại, Nhất Bảo quay sang nhìn Mai Mai, gương mặt và giọng nói của cậu lại hoàn toàn bình thường.
- Anh có việc bận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




