watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8868 Lượt

nhưng mà trong lòng lại có chút áy náy khi bắt gặp ánh mắt không mấy thiện cảm của anh ta khi nhìn Jackson (chắc là vì thái độ không tốt của Nó vừa nãy đã gây ra hiểu lầm Thiên thần là người xấu chăng) Hic hic hic…

Nhưng Nó cũng chẳng thể tự vấn lương tâm được lâu khi mà trước mắt Nó là một ly kem thơm ngát. Dù sao thì “Có

thực mới vực được đạo” mà

- Anh có biết là con người có đến hai bộ não không? – Nó vừa nói vừa xúc một thìa kem cho vào miệng.

- Thật vậy hả? Jackson hỏi lại, có vẻ như hài lòng khi nhận ra tâm trạng của Nó đã khá hơn.

- Uhm.. Thật! Khoa học đã chứng minh con người có hai bộ não. Một là ở trên đầu và một là ở ruột. – Nó khẳng định một cách chắc chắn .

- Có lẽ vì thế mà Cô bé ngốc sẽ hết ngốc khi ăn kem à? Uhm… Anh tin điều đó.. – Jackson nhoẻn miệng cười và trái tim Nó ngừng đập…

- Uhm.. Không kỳ diệu đến thế đâu anh.. – Nó ngập ngừng – Nhưng mà theo em thì .. Kem sẽ làm cho cô bé ngốc thấy mình .. đỡ ngốc
Nó mỉm cười thật tươi và không quên tự thưởng cho mình một thìa kem nữa ^_^

Cứ thế, Nó và anh nói chuyện với nhau về những chủ đề không đầu không cuối. Anh cười nhiều và Nó cũng cười rất nhiều. Nó chợt nhận ra Thiên thần có thể tỏa sáng ở bất cứ nơi đâu và trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Nó biết thêm nhiều điều về Jackson, về một tuổi thơ không hoàn hảo, về những giấc mơ và những khát khao mà anh đang theo đuổi… Nó bỗng thấy anh thật gần… Gần như thể chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào được bức tượng tinh khôi ấy.

Tất nhiên là Nó cũng nói nhiều về Nó và cũng thỉnh thoảng nói hớ mấy câu ( ai bảo Nó thuộc đội phản ứng nhanh làm chi để bây giờ trả treo cũng trở thành phản xạ tự nhiên vượt ngoài tầm kiểm soát)

Và, cũng hiển nhiên là Nó đã ăn rất rất nhiều kem ( Cái này cũng thuộc về bản năng nên không khống chế được ^_^) Cũng may là Thiên thần có vẻ không bất ngờ lắm trước sức tàn phá kinh hồn của Nó cũng như có đủ tiềm năng kinh tế để có thể thanh toán bằng tiền chứ không phải tốn công sức rửa ly nếu không thì.. Chắc cả hai sẽ cùng nhau xuống Địa Ngục thăm quan mất

Ăn xong, Jackson đưa Nó về đến tận nhà. Nó rất vui.. Thật sự rất vui.. Nó ước sao thời gian cứ ngừng trôi mãi tại giây phút này (thật ra thì có mấy lần Nó đã phải đấu tranh kịch liệt mới có thể gạt bỏ cái ý định chỉ cho anh đi đường vòng để có thể ở bên Thiên thần lâu hơn một chút)

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn cũng như hết ban ngày thì mặt trời tắt nắng, Nó dẫu tham lam thế nào cũng chẳng thể níu giữ khoảnh khắc này mãi được.

- Chúc cô bé một đêm ngon giấc! – Jackson mỉm cười dịu dàng nói khi cả hai dừng chân trước cổng nhà Nó – Hẹn gặp lại em vào ngày mai! Và nhớ là đừng nói với ai anh biết tiếng việt nhé! (Các bạn thắc mắc nguyên do vì sao à?… Bí mật ^_^)

- Dạ! Em biết rồi!- Nó ép mình tung ra một nụ cười “Chết ruồi” rồi nhẹ nhàng thỏ thẻ – Anh đi đường cẩn thận nha! Chúc anh ngủ ngon ak!

- Ừ! Ngủ ngon nhé! – Jackson lại khẽ cười, đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhìn sâu vào trong mắt Nó.. Rồi anh đi… Và Nó cứ đứng đó, dõi theo mãi… Cho đến khi bóng Jackson biến mất trong ánh đèn vàng vọt.

Vậy là Ngày hôm đó kết thúc một cách hoàn hảo cho dù Nó có phải rơi nhiều nước mắt nhưng như thế cũng đáng. Nó hình như đã bắt đầu mơ mộng một cái gì đó lớn lao hơn… Nhưng mà.. Chuyện tương lai.. Ai mà biết được nhỉ?

Thật lòng thì Nó rất mong đợi vào ngày mai vì Ngày mai sẽ được nhìn thấy anh… Nhưng rồi bất giác hình ảnh của cái vị tổng giám đốc đáng ghét kia lại nhảy vào trong tâm trí khiến niềm vui vừa nhen lên đã bị tắt ngấm. Nó biết Ông trời sẽ còn tiếp tục thử thách trường kỳ cái mức độ chịu đựng và quyết tâm đấu tranh của Nó … Thế nên.. Tốt nhất là.. Cứ ngủ đi.. Để giữ sức … Tất cả còn ở phía trước…

Chap 9: Thay đổi.

Cuối cùng thì chuông đồng hồ báo thức cũng lôi Nó ra khỏi sự quyến rũ của giấc ngủ sau đúng … 5 lần tắt
Nó mở choàng mắt và cố gắng hoàn thành công việc “ Refresh bản thân ” trong thời gian nhanh nhất rồi cùng “chiến mã” lao ra khỏi nhà.

Nó đến Công ty khi trời đã bắt đầu oi nóng. Sài Gòn hình như quá dư thừa nắng khiến cho con người cũng trở nên..

Ấm quá mức thì phải

Dạo này Nó có thói quen khi tới Công ty là ghé vào quầy lễ tân và chào chị Bích Hân nhưng tất nhiên là không có thêm bất cứ yếu tố bất ngờ nào gây đau tim cho nạn nhân nữa (Dù sao thì nợ nần cũng thanh toán xong rồi lại còn cộng thêm cả những tình cảm tốt đẹp mà chị đã dành cho Nó từ sau hôm chị nghĩ là Nó .. cứu chị khiến Nó cảm thấy cần phải làm gì đó để giảm bớt cái tội nghiệt ấy) Hai chị em trao đổi vài câu rồi nhanh chóng tạm biệt nhau bằng một nụ cười thân mật.

Nó đi đến hành lang nơi thang máy đang nhấp nháy những con số chờ đợi, cố gắng mỉm cười bước vào cái hộp kín trong khi tay mân mê mấy ngọn tóc rối. Đầu không ngừng tưởng tượng đến cảnh bỗng dưng thang máy bị hỏng và mình bị nhốt ở bên trong rồi lại tự cốc đầu một cái vì những suy nghĩ rõ là vớ vẩn.

Cả lầu bốn đã ngập tràn ánh sáng. Những tia nắng vàng xuyên qua lớp cửa kính và dát trắng lên các đồ vật được bày biện tinh tế khiến cho chúng trở nên lung linh huyền ảo. Nó mở cửa căn phòng quen thuộc, khẽ lách người qua, bóng tối phía trong dường như đối lập hoàn toàn với khung cảnh bên ngoài. Vẫn chưa có ai đến. Nó hí hoáy bật điện, bật máy tính và làm tất cả những công việc mà – một – kẻ – mới – đến nên làm. Sau khi đã hoàn tất xong, Nó mới tự cho phép mình được nghỉ ngơi một chút bằng cách lôi ra một mớ hóa đơn, chứng từ của quý trước để nghiên cứu.

Phòng đông dần, mọi người vui vẻ chào hỏi nhau và nói những câu chuyện vu vơ về ngày hôm qua, tình huống mới gặp trên đường, chuyện nhà cửa, thời sự vv..vv Nó chợt cảm thấy đây thật giống như một gia đình hoàn chỉnh.

Chị Thủy đảo qua chỗ Nó, vừa tranh thủ ăn nốt miếng bánh mì dang dở vừa thao thao kể về thằng cu Bin hôm qua đã bị chị oánh cho ba phát vào mông vì tội dám cắt cái quần chị mới mua để “mặc cho em Tin Tin (Con chó nhà chị Thủy) để em Tin Tin đỡ lạnh” Chị lặp lại nguyên văn lời thằng nhóc nói kèm theo cả cái điệu bộ mếu máo thanh minh khiến Nó vừa buồn cười vừa thấy Bin thật đáng yêu. Trẻ con, nói lắm, làm liều trong khi người lớn lại có xu hướng không dám làm và nói nhảm

Giờ làm việc bắt đầu, không khí trở nên yên tĩnh dần, mọi người cũng nghiêm túc bắt tay vào công việc. Nó cũng cắm cúi với những việc không tên mà hôm trước được cô kế toán trưởng đã chỉ định đích danh Nó phải chịu trách nhiệm. Đang trong lúc tập trung cao độ thì bất ngờ có tiếng nói phía trước mặt khiến Nó không khỏi giật mình vội vã nuốt nước bọt…Rồi ngước lên.. Yên tâm khi nhận ra đó là cô kế toán trưởng đáng kính.

- Linh thu dọn đồ đi. Chuẩn bị chuyển qua phòng khác nha. – Cô nhìn Nó với ánh mắt bình thản nhưng chất giọng lại hàm chứa một sự uy quyền.

- Dạ? Nó hỏi lại, hơi bất ngờ nên Nó nghe thấy giọng mình dường như ngân nga ở quãng tám.

- Giám đốc có lệnh chuyển cháu qua phòng khác. Giờ thu xếp nhanh nha. Khoảng mười lăm phút sau cô sẽ chỉ cho cháu nơi cần đến!

- Dạ! – Nó đáp xụi lơ, chẳng dám hỏi lại gì .. Tự nhiên thấy lo lắng đến mức trống rỗng..

Nó cắm cúi thu dọn đồ đạc trong ánh mắt tò mò của mọi người, Nó biết nhưng cố làm ngơ. Cũng may là Nó chỉ mới đến làm được một tuần nên đồ dùng có thể đóng gói chỉ trong vòng năm phút

Nó nhìn về phía chị Thủy, phát hiện ra chị cũng đang nhìn mình.. Khuôn miệng chị hình như đang cố gắng phát ra câu “ Không sao đâu.Yên tâm” trong khi bàn tay với một ngón cái giơ lên khẽ lay lay giữa khoảng không. Nó khẽ cười, gật đầu và mấp máy tiếng cảm ơn .. Chị cũng cười… Nó thấy lòng hơi buồn vì không biết có còn gặp chị nữa không …dù sao thì.. Trong phòng này, Nó thân với chị nhất.

Nó lặng lẽ đi theo cô kế toán trưởng sau khi cố gắng mỉm cười thật tươi để chào tạm biệt những anh chị đã cùng làm việc trong một tuần vừa qua. Khi cánh cửa khép lại, bụng Nó bắt đầu quặn lên những lo lắng cồn cào..

Hơ.. Dù đang rất bối

rối nhưng đôi mắt Nó vẫn kịp phát hiện ra lối đi này rất quen.. Ra khỏi cửa, rẽ phải… Có lẽ nào?

Ngọc Hoàng ơi! Ngài thật sự muốn ném con xuống Địa Ngục phải không?

Giọt mồ hôi chạy rất nhanh dưới sống lưng khiến Nó ớn lạnh…

NO WAY!

Nó cần một sự bình yên khẩn cấp!

Nhưng cuối cùng thì…

Đời không là mơ và nếu không muốn thành con khờ thì nên biết chấp nhận thực tế…

Cho dù.. Thật lòng thì.. Nó tự thấy mình đâu có đáng bị ném đá hoài như thế? Hic Hic hic..

“Cốc… Cốc… Cốc” – Lại ba tiếng gõ cửa khô khốc phá tan sự yên bình của buổi sáng.

- Ai đó? Mời vào! – Một giọng nói tựa như chuông ngân thánh thót vang lên. Nếu có thể “nghe giọng mà bắt hình dong” thì Nó dám đưa đầu ra mà bảo đảm đây là một mỹ nhân ngang ngửa Thúy Kiều là cái chắc.

Cô Kế toán trưởng xoay xoay cái tay nắm, khẽ mở cửa rồi ung dung bước vào còn Nó vẫn đứng bất động, mắt dán chặt vào khoảng không phía trước, bộ não giàu trí tưởng tượng của Nó bất chợt hình dung ra một lối đi âm u, ma quái dẫn thẳng xuống Địa Ngục đang ẩn náu đằng sau cái

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT