|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khác người mà.. Vào bên trong đi không cảm thì khổ đấy.
– Em không sao! – Nó lắc đầu quầy quậy làm cho những giọt nước vô tình vương ra khắp nơi từ mái tóc ngắn choằn khiến Nó không khỏi ấp úng vì ngại – Em.. Em xin lỗi.. Nhưng anh cứ vào trước đi.. Anh.. Anh ướt hết rồi kìa.
– Em không vào thì anh cũng không vào – Jackson quả quyết – Em muốn thế nào thì anh cũng sẽ đồng hành cho tới khi kết thúc..
Nó trợn mắt nhìn Thiên thần, trong lòng chợt dấy lên sự biết ơn vô hạn.
– Uhm.. Được rồi.. – Nó ngập ngừng – Anh nói thế..Thì em đành vào vậy.
Nói xong Nó sải chân định quay vào nhưng đột nhiên có một cơn gió thoáng qua khiến Nó run rẩy, thân hình nhỏ bé của Nó trở nên loạng choạng..
Jackson vội vã vòng tay đỡ lấy cái cơ thể đang mềm nhũn, Nó vô thức dựa vào và để mặc cho thân hình cao lớn kia dẫn đi.. Dù sao thì..Trong giờ phút này.. Nó rất cần một hơi ấm…
Thiên thần đưa Nó vào tận cửa phòng tập vũ đạo và kiên nhẫn chờ cho Nó thay đồ xong. Cũng may mà hôm nay là lễ hội hóa trang nên ai cũng mang sẵn cho mình hai bộ quần áo..
Nó nán lại trước gương rất lâu, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đứng đối diện mình trông thật thảm hại với dáng hình bê bết như chú chuột mắc mưa, đôi mắt chải masscara cầu kỳ giờ loang lổ những vệt đen dài trên khuôn mặt, phấn son cùng nước tạo nên một bức tranh tự do theo chủ đề kinh dị.. Nói chung thì.. Nếu có cuộc thi bóng ma địa ngục.. Nó tự thấy mình có khả năng chiến thắng rất cao.
Gạt đi những nỗi đau đang giày vò trái tim đến nghẹt thở, Nó cố gắng tự nhủ với bản thân mình rằng “Tất cả chỉ là chuyện nhỏ thôi mà” , vội vã lau giọt nước mắt vừa rơi.. Nó tự tặng cho mình một nụ cười ráo hoảnh… Bởi vì.. Nó là con gái cung Nhân Mã.. Nên nỗi buồn nhất định chỉ tâm sự với màn đêm…
Vừa bước chân ra khỏi cửa phòng, Nó vừa nói vừa nở nụ cười toe toét trước cái nhìn lo lắng của Jackson:
– Anh chờ em có lâu không? Xin lỗi anh vì.. Con gái thường lề mề như thế đấy.
– Ồ không sao! Anh cũng đi thay đồ xong nên vừa mới tới thôi. Chẳng ai muốn bị bệnh cả đúng không?
Thiên thần cười, Nó đưa ánh mắt nhìn về phía Jackson và nhận ra anh đã khoác trên người chiếc áo sơ mi màu trắng thanh lịch thay cho bộ đồ ướt mưa lúc nãy.. Cảm thấy vơi bớt cảm giác có tội khiến Nó cũng bật cười.
– Cảm ơn anh… Vì đã ở đây! – Nó đột nhiên buông ra một câu trong vô thức.
Jackson có vẻ hơi bất ngờ rồi sau đó mỉm cười rất tươi, ánh mắt long lanh dường như rực sáng hơn trong đêm tối:
– Có gì đâu..Anh phải cảm ơn em mới đúng chứ.. Cảm ơn vì đã cho anh được ở bên em thế này.. Chỉ cần Được ở bên em.. Anh… Anh .. Rất hạnh phúc.
Mặt biển lại sôi lên bỏng rát khiến Nó cảm thấy không gian xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt… Nó biết ở bên Jackson Nó sẽ luôn tìm thấy cảm giác bình yên.. Nhưng.. Nó cũng biết rằng… Trái tim Nó..Lại đang cố chấp đập những nhịp đập rất khác..
Có người nói: “Não bộ của Con Người cũng giống như một chiếc máy tính.. Chỉ cần dữ liệu tới một cách dồn dập là lập tức bị đơ.. Thế nên.. Rất dễ làm cho một sự việc nào đó tạm thời bị lãng quên bằng cách bắt đầu nêu ra một sự kiện khác” .. Và may mắn làm sao đây lại chính là sở trường của Nó
– À quên.. Về vụ cái tát vừa nãy… Em xin lỗi.. Anh có đau lắm không? – Nó ngước đôi mắt dài lên nhìn mông lung vào màn đêm rồi quan tâm hỏi.
– À.. – Thiên thần khẽ cười – Cái đó đâu phải là lỗi của em.. Cũng không đau lắm đâu… Anh không sao!
– Em nghĩ là Mr ..P.. – Nó nhận ra mình lỡ lời
bèn lập tức sửa lại ngay – À.. Ngài tổng giám đốc không cố ý đâu.. Chắc là.. Anh ấy.. Hiểu lầm gì đó thôi..
– Anh hiểu! Em không cần phải thanh minh gì đâu… – Thiên thần gật đầu dịu dàng – Dù sao thì.. Anh cũng đã hành
động không phải mà…
– Ơ! Chuyện đó… Chuyện đó.. – Nhớ lại nụ hôn bất ngờ ấy, Nó đột nhiên trở nên ngại ngùng – Chuyện đó với chuyện anh bị đánh …Coi như.. Là huề nha.. ?
– Ừ! Nếu em muốn thế. – Thiên thần lại mỉm cười..
Nó đưa mắt nhìn về phía đối diện, trong lòng không khỏi cám ơn cuộc đời đã đưa đến cho Nó một người mang trái tim và đôi cánh của thiên sứ và khiến cho mọi nỗi đau của Nó cũng tạm thời ngừng tấy đỏ…
Đêm hôm đó, Nó thao thức không sao ngủ được và cũng tất nhiên là trong từng ấy thời gian thì… Nước mắt rơi bao nhiêu.. Chỉ có bóng đêm là biết rõ nhất..
Mặt trời bắt đầu chiếu những ánh sáng đầu tiên xuống mặt đất, hong khô những giọt nước còn vương vất trên vạn vật nhưng lại dường như bất lực với một người..
Nó vẫn nhắm tịt mắt cho dù giọng ca của Minh Hằng có quyến rũ đến thế nào đi chăng nữa.. Ai bảo hôm qua anh hùng dầm mưa làm chi.. Để bây giờ.. Nó bị sốt trầm trọng..
Trong lúc mê man vì cơn sốt, hình như Nó có nhận điện thoại của một người rồi cũng mở cửa cho một người nào đó nữa..
Hình như… Trong giấc mơ của mình.. Nó thấy một đôi mắt màu mật ong sóng sánh sự dịu dàng và quan tâm, lo lắng..
Hình như.. Nó loáng thoáng nghe thấy cái chất giọng âm u không ngừng la mắng Nó đã dầm mưa, đã coi thường sức khỏe, đã vv..v..vv
Hình như.. Nó cảm thấy những ngón tay thon dài nhẹ nhàng sờ lên trán Nó rồi một cảm giác mát lạnh ùa đến làm tan đi cái khối đông đặc khó chịu trên đầu.. Và hình như… Có cái gì đó khẽ đan vào bàn tay lấp đầy từng kẽ trống giữa các ngón tay của Nó khiến cho trái tim Nó phút chốc lại ca hát điên loạn..
Hình như.. Nó nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông với mái tóc đen dường như phát quang dưới ánh sáng mặt trời, chiếc mũi cao bị che lấp bởi những sợi tơ vương rối khiến cho đôi mắt sâu cũng trở nên thẫm tối và trên đôi môi quyến rũ kia bừng sáng một nụ cười chói lóa dưới ánh mặt trời..
Hình như…Chỉ là mơ thôi vì… Ảo giác này đẹp quá…
Nó thấy tâm hồn mình lâng lâng vui sướng và cứ thế, Nó mang nụ cười hạnh phúc vào giấc ngủ nhẹ nhàng..
Chỉ cần bàn tay kia không buông lơi.. Chỉ cần đôi mắt nâu kia còn dịu dàng nhìn Nó..
Nhưng …Đôi khi.. Chỉ cần có một ai đó trên đời này đã là quá đủ…
Còn tương lai… Ai biết ngày mai sẽ có những biến cố gì?
Chap 19:Hạnh phúc bắt đầu.
Khi cơn sốt đã qua đi, Nó mở đôi mắt dài quan sát xung quanh , yên tâm vì nhận ra trước mắt vẫn là cái trần nhà quen thuộc, vẫn là cái không gian quen thuộc trong căn phòng bé nhỏ của Nó.
“Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ” Nó tự nhủ rồi bật cười nhưng trong lòng lại nhói lên một cảm giác buồn buồn khó tả như thể mình vừa đánh rơi thứ gì quan trọng lắm.
Nó cố gắng ngồi dậy, với tay tìm chiếc điện thoại, bất chợt chiếc khăn trắng từ trên trán rơi xuống, Nó thần người nhìn chằm chằm vào cái khăn đã khô cong tâm trạng bỗng lộn xộn như một mớ bòng bong rối rắm rất khó diễn tả.. Một chút hi vọng len lén nhen lên, Nó vội vã quay đầu để tìm kiếm..
Nó nhận ra ánh nắng ban ngày đang khẽ khàng lách mình qua kẽ trống của chiếc cửa ra vào nhỏ hẹp và háo hức thám hiểm những nơi bóng tối đã chiếm đóng, một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi thơm của thức ăn khiến dạ dày Nó bỗng nhiên quặn lên dữ dội. Nó băn khoăn tự hỏi: “Có lẽ nào..?”
– Tỉnh dậy rồi hả nhóc? Em làm chị lo quá đấy. Con gái ở một mình thì phải cố gắng giữ gìn sức khỏe chứ! – Tiếng một người phụ nữ đột ngột vang lên từ sau cửa nhà tắm.
– Ủa chị Thủy! Chị ở đây lâu chưa? Nó hỏi lại với con mắt tròn xoe khi nhận ra cái chất giọng quen thuộc ấy.
– Tôi tới từ hôm qua cơ – Chị mở cánh cửa bước ra, trên
người vẫn còn nguyên bộ quần áo mặc ở nhà, nghiêm giọng trách mắng – Làm gì mà để sốt đến bất tỉnh nhân sự thế? Đừng nói với tôi là vụ tỏ tình thất bại rồi buồn quá nên đã dầm mưa cả đêm nhé!
– Đâu có chị – Nó bối rối cãi – Mà chị.. Hôm nay không đi làm ạ?…Từ hôm qua tới giờ.. Chị luôn ở đây ạ?
– Hỏi gì mà lắm thế? Nói nhiều như vầy thì chắc là hết sốt rồi đó nhỉ – Chị vừa lườm vừa đưa tay sờ lên trán Nó trầm ngâm – Có gì thì lát nói sau giờ chị đi lấy cho em ít cháo nhé?
Nó định nói không cần đâu nhưng mà cái dạ dày biểu tình sôi nổi quá nên cuối cùng Nó chỉ im lặng gật đầu. Nhìn theo dáng chị khuất dần sau bức tường ngăn, lòng Nó trào lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Cầm bát cháo bốc hơi nghi ngút trên tay, Nó nhẹ nhàng xúc một miếng đưa vào trong miệng .. Hơi nóng len vào từng tế bào, làm Nó tỉnh cả người.. Có điều, dư âm của cơn sốt vẫn còn khiến cho miệng Nó đắng chát.. Vô tình ngước mặt lên, thấy ánh mắt dịu dàng của chị, bất giác, Nó thấy phía trước mắt mình nhòe nước..
– Em.. Em cảm ơn chị.. Cháo.. Cháo ngon quá! – Nó lý nhí nói, cố gắng che đi sự yếu đuối bên trong nếu không.. Chắc Nó sẽ khóc quá.
Có lẽ… Khi đi xa khỏi mái nhà của mình.. Con người sẽ trưởng thành hơn nhưng.. Dường như cũng khao khát chữ “tình” hơn thì phải..
– Con ngốc này! Ơn huệ cái gì – Chị lại lườm Nó một cái rồi thao thao bất tuyệt – Nếu mà thật sự biết ơn tôi thì sau này làm ơn giữ gìn sức khỏe giùm tôi cái. Con gái gì mà không chịu tự chăm sóc mình.. Hôm qua vừa mở cửa cho chị xong thì lăn ra đất bất tỉnh, em có biết chị sợ đến thế nào không hả?
Ký ức ngày hôm qua hiện về như những mảnh ghép.. Nó nhớ sau khi chào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




