|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
P vừa nói… “Tôi sẵn sàng dành cả đời này để xoa dịu nỗi đau cho em cũng như sẽ dành cả cuộc sống này để bảo vệ em. Tôi xin hứa với em! Lời hứa của một người đàn ông”
Ông tơ! Bà Nguyệt! Ngọc Hoàng! Ông Bụt! Diêm Vương! và vô vàn các vị thần tiên… Mọi người có nghe thấy không? Làm ơn hãy ghi những lời nói này thật nắn nót và rõ ràng… Xin hãy lưu giữ giùm con để phút giây này thành bất tử…
Nghĩ miên man đến đó, Nó bất giác mỉm cười.
Trong căn phòng trọ bé nhỏ, có hai người đang ngại ngùng nhìn nhau.. Những cảm xúc hạnh phúc nhen lên và hai trái tim dường như cũng hòa chung một nhịp đập thông qua hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau…
Liệu rằng.. Đây có phải là tình yêu?
Nó nhớ mang máng đã đọc ở đâu đó đáp án cho câu hỏi: “Tình yêu là gì?” như thế này:
Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận… Đó mới là YÊU..
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng… Đó mới là YÊU.
Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.
Và.. Không cần phải suy nghĩ hay đắn đo gì thêm.. Nó có thể khẳng định rằng.. Nó đang yêu! À không! Đang rất yêu.. Vô cùng yêu một người…
Cho dẫu ngày mai có ra sao thì Nó vẫn sẵn sàng chấp nhận bới vì: “Tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu”
Mà con người.. Ai chẳng ước ao điều kỳ diệu sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình.. Phải không?
Chap 21: Hờn giận.
Sau khi uống thuốc xong, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến khiến Nó phải cố gắng lắm mới nhìn thấy đôi mắt dịu dàng ấy. Nheo mắt rồi khẽ mỉm cười nhưng phía bên trong bộ não, Nó không ngừng lầm bầm trách cứ lão thầy thuốc nào đã kê ra cái toa có quá nhiều yếu tố an thần làm cho Nó chẳng còn được tỉnh táo mà tận hưởng hương vị của hạnh phúc. Và rồi cũng chẳng thể cố gắng hơn, Nó bất lực siết chặt những ngón tay thuôn dài lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ.
Giấc mơ rất chập chờn.. Nó thấy mình đang đi giữa một cánh đồng ngập tràn màu xanh của lá và màu vàng của hoa hướng dương rực rỡ. Gió vi vu thổi khiến những nhánh cây khẽ xao động, niềm hạnh phúc trong Nó dường
bước chân của Nó vẫn còn đang chênh chao.
– Được rồi! Hiểu rồi! Tôi sẽ chờ nghe vậy – Chị mỉm cười dịu hiền – Thế đã ăn chưa? uống thuốc chưa?
– Dạ … Rồi ạ! – Nó gật đầu ngoan ngoãn như đứa trẻ.
– Vậy để chị đi pha cho em cốc nước cam. Ốm mà uống cái này vào đảm bảo tỉnh táo luôn. – Chị vừa nói vừa nhanh tay lấy ly để vắt.
Nó lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ phía trước mặt, trong lòng bỗng trào lên một cảm giác hạnh phúc vô cùng…
Bất chợt, Nó tự nhiên muốn cảm ơn cơn mưa tối hôm trước.. Bởi vì, nhờ có cơn mưa ấy mà Nó mới biết được xung quanh mình còn có biết bao nhiêu người quan tâm.. Hiện tại của Nó, tuy chưa phải là màu hồng nhưng ít ra cũng lấp lánh và sôi động bởi muôn ngàn màu sắc khác.
– Hôm nay Jackson có đến thăm em không? – Chị Thủy bất ngờ hỏi khi đưa cho Nó ly nước cam.
Jackson… Nó chợt nhớ ra.. Nó đã định gọi điện cho anh nhưng cuối cùng lại vì bị “Ai đó” xen ngang mà quên mất.
– Ơ!.. Không.. Em không thấy chị ạ!
– Lạ nhỉ? Hôm qua rõ ràng là tỏ ra lo lắng lắm mà.. Làm chị cứ tưởng Jackson là chủ nhân của nồi cháo đấy. – Chị khẽ nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ, thắc mắc.
– Em không thấy thật mà.. Có lẽ anh ấy bận!
Nó vội vã trả lời rồi nhanh tay đưa chiếc ly lên miệng. Vị ngọt dịu dàng của nước cam ùa vào xua tan cái vị đắng chát vẫn còn đọng lại khiến Nó cảm thấy tỉnh táo hơn. Trong lúc chị Thủy đang loay hoay thu dọn bãi chiến trường, Nó lập tức lần mò tìm điện thoại và giật mình khi thấy thông báo: “Bạn có 13 tin nhắn”
Nó lập tức mở hộp thư đến, phần lớn là của Jackson, nhưng quan trọng hơn là trong cả mớ message kia lại có một tin nhắn khiến mắt Nó sáng như sao khi nhìn thấy..Bởi vì đó là.. Tin nhắn của Ác quỷ:
“Tôi có chuyện đột xuất phải đi gấp mà công việc đánh thức con sâu ngủ như em thì đúng là nhiệm vụ bất khả thi.. Thôi thì.. Đành đi vậy! Khi nào em dậy nếu đói thì nhớ lấy cháo ăn rồi nghỉ ngơi cho mau khỏi bệnh nhé! Tôi hi vọng em sẽ chuẩn bị sức khỏe thật tốt để tiếp nhận thành ý “Nỗ lực” của tôi. Ngủ ngon! Hổ con!”
Đúng là “Ác quỷ style” lời nào nói ra cũng khiến Nó tức sôi máu nhưng có lẽ là do Nó đang mắc bệnh nên khi đọc những dòng chữ trên Nó lại thấy vui vui và bất giác bật cười… Tự nhiên trái tim Nó lại nhảy múa như điên trong lồng ngực.
Chị Thủy sau khi dọn dẹp xong, dặn dò mấy câu rồi cũng lặng lẽ ra về. Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh kỳ lạ khiến Nó không khỏi cảm thấy cô đơn.. Phía sau những tia nắng sưởi ấm tâm hồn.. Phải chăng bao giờ cũng có sự hiện diện của bóng tối?
Nó bắt đầu lần mở những tin nhắn của Jackson.. Và cảm giác tội lỗi tuyệt đối chỉ tăng lên mà không giảm..
Tin nhắn đầu tiên:
“Anh định gọi nhưng lại sợ làm phiền giấc ngủ của em nên đành nhắn tin.. Không biết em đã tỉnh chưa? Anh thật sự rất sợ khi thấy em bất tỉnh… Làm ơn nhắn tin lại cho anh khi em thức dậy nhé!”
Tin nhắn thứ hai:
“Đã sang ngày mới lâu rồi.. Mặt trời cũng chói chang rồi.. Em vẫn chưa dậy phải không? Ngủ ngon nhé em.. Thức rồi nhớ nhắn tin cho anh biết nhé!”
Tin nhắn thứ ba:
“Vẫn chưa dậy hả công chúa ngủ trong rừng? Mỗi giây trôi qua khiến anh không sao ngồi yên được… Em sao rồi? Làm ơn nhắn lại cho anh biết đi… Anh sắp phát điên rồi đấy”
……………………….
Nó bàng hoàng đọc từng dòng tin nhắn, những con chữ nhảy múa không ngừng trong đầu, cảm giác mình giống như con rắn xấu xa đã lừa Adam và Eva ăn trái cấm. Trong lúc Nó đang mải mê hạnh phúc riêng thì đâu đó trên thế giới này có một người đang vì Nó mà lo lắng không yên..
Nó đã làm Thiên Thần buồn…
Nó thật ích kỷ quá!
Nó kiên nhẫn đọc từng tin nhắn rồi không ngừng tự trách bản thân sao lại có thể vô tâm đến thế…
Trái tim Nó bỗng thót lên một cái khi đọc đến nội dung tin nhắn thứ mười ba:
“Vẫn không thấy hồi âm của em.. Ước gì.. Người nằm trên giường bệnh kia là anh nhỉ? … Anh không chờ được nữa rồi…Anh
luôn dõi theo và vô cùng cần ánh nắng ấm áp để có thể tồn tại nhưng Hoa cũng luôn biết rằng mình chỉ như những loài cỏ dại không bao giờ có thể sánh đôi với Mặt Trời chói lóa trên cao. Bất giác, Nó bật ra ba từ:
– Em… Xin lỗi!
Đầu dây bên kia chợt lặng im..
Nó cũng lặng im…
Không gian xung quanh đột nhiên trở nên vô cùng ngột ngạt và khó thở khiến ai cũng có thể nhận ra sự hiểm nguy của phút bình yên trước cơn bão…
– Đừng vội nói lời xin lỗi với tôi.. – Thiên thần gằn giọng nói – Bởi vì… Dù cho em có yêu hắn đến như thế nào.. Tôi vẫn có đủ tự tin để kéo em về phía mình và tôi sẽ chứng minh cho em thấy rằng Tôi xứng đáng với em hơn hắn.. Hắn.. Hắn.. Kẻ đáng ghét ấy… Tôi sẽ làm cho hắn không bao giờ được hạnh phúc!
Jackson nói xong liền lập tức tắt máy bỏ lại Nó ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra…
Tút… Tút … Tút… Lại là những âm thanh như trêu ngươi Nó..
Nó căng thẳng hồi tưởng lại sự việc vừa qua..
Từng lời của Jackson phảng phất bên tai khiến Nó bỗng nhiên rùng mình ớn lạnh..
Là Jackson, thiên thần hiền từ của Nó đấy ư?
Là biển xanh dịu hiền và yên bình của Nó đấy ư?
Sao bỗng dưng… Nó lại thấy người đó xa lạ và nguy hiểm thế?
Có lẽ chỉ là do rượu thôi…
Có lẽ chỉ là vì giận Nó quá thôi…
Bởi lẽ… Hình như… Trong giọng nói đáng sợ kia lại có vang vọng những tiếng nấc?
Nó tự nhủ rồi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại còn đang nhấp nháy sáng chợt thấy thèm nghe giọng nói ấm áp của một người…
Nhưng rồi nhận ra cũng đã quá khuya rồi, Nó buồn bã với tay bật chiếc đèn ngủ hình thỏ ngọc, lặng lẽ đếm từng mảng sáng tối trên trần nhà đan xen lộn xộn như tâm trạng của chính Nó.
“Thiên thần vốn hiền lành.. Nhưng một khi đã sa ngã thì còn nguy hiểm hơn cả Ác quỷ”
Câu nói kia không biết Nó đã đọc được ở đâu cứ vọng về và luẩn quẩn không ngừng bên tai Nó ..
Xung quanh, Bóng tối không ngừng mon men phủ lên cơ thể nhỏ bé của Nó một màu đen mờ mịt…
Chap 22: Vị ngọt.
Sáng hôm sau, Nó bừng tỉnh bởi tiếng hát tha thiết của chiếc điện thoại dấu yêu, cảm thấy cơ thể đã khá hơn, Nó quyết định tiếp tục xông pha vào cuộc chiến kiếm cơm dai dẳng.
Nó hơi gặp khó khăn khi ngồi dậy, trần nhà và mặt đất trong thoáng chốc đổi chỗ cho nhau khiến đôi chân Nó bị chao đảo một chút nhưng rồi với ý chí quật cường.. Cuối cùng thì Nó cũng đã lao ra khỏi nhà và hòa mình vào dòng người ồn ào huyên náo.
Sài Gòn chào đón sự dũng cảm của Nó bằng vẻ rực rỡ vốn có. Những tia nắng lại tiếp tục miệt mài chơi trò đuổi bắt với bóng tối làm cho mắt Nó gặp khá nhiều áp lực nhưng vốn sinh ra vào cái tháng được ví von với những vó ngựa hoang nên Nó lại thấy khá là hào hứng trước khung cảnh sinh động đang diễn ra xung quanh mình.
Tới công ty sớm như thường lệ, Nó khẽ gật đầu mỉm cười chào hai người coi xe dễ thương rồi uể oải nhằm hướng cửa chính thẳng tiến.
Ngay khi vừa đặt chân lên bậc thềm, Nó bỗng bị giật mình bởi sự xuất hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




