watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8897 Lượt

đo nào được đưa ra cũng đều không có giá trị. Có thể em không yêu anh nhưng Em đừng bao giờ tự hạ thấp bản thân mình như thế… Bởi vì khi làm vậy, em đã vô tình hạ thấp cả tình cảm của anh! Đừng coi thường trái tim và tình cảm của anh!
– Anh đừng nói vậy.. Em hoàn toàn không có ý đó .. Em.. – Nó cuống quýt thanh minh, trong lòng đột nhiên nhói lên một câu hỏi: “Từ bao giờ Thiên Thần và Nó đã trở nên lỗi nhịp?”
Mưa tiếp tục rên rỉ não nề như tâm trạng của chính Nó bây giờ. Nó cảm giác như đầu mình là một khối bê tông đông đặc không gì có thể xuyên qua được.. Nó bối rối, bất lực và nước mắt lại bỗng nhiên vô cớ rơi…
Bất chợt, có một cái gì đó mềm mại chạm nhẹ vào gò má bánh bao của Nó. Nó giật mình ngẩng lên, nhói lòng khi nhận ra đôi tay với những ngón thon

dài chứa đầy hơi ấm hàng ngày hôm nay lại trở nên lạnh ngắt.
– Là nước mưa hay nước mắt? – Thiên thần vừa hỏi vừa dịu dàng lau đi những hạt nước đang chảy dài trên gương mặt Nó .
Nó nhìn thẳng vào Jackson, cảm thấy bất lực khi chỉ thấy một màu đen thăm thẳm, dường như bóng đêm đã mang biển yêu thương của Nó đi đâu xa lắm..
Thiên thần tiếp tục nói với chất giọng trầm buồn da diết:
– Đừng khóc! Mẹ anh trước đây đã khóc rất nhiều và anh thật sự rất sợ nhìn thấy gương mặt của bà khi ấy.. Lúc Mẹ qua đời.. Anh đã hứa với bà sẽ không bao giờ để cho người con gái mình yêu thương phải rơi bất cứ giọt nước mắt nào… Vì vậy.. Xin em.. Làm ơn đừng khóc!
Nó ngây người nhìn Jackson, quặn lòng khi dáng người tuyệt đẹp của anh bị những mũi tên nước lạnh lùng coi như tấm bia để lao tới không chút thương tiếc. Từng lời nói và cử chỉ của Thiên thần khiến Nó đột nhiên cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ tội đồ xấu xa, một con chiên đã phản lại đức tin vào Chúa và đâu đó phía sâu bên trong tâm hồn Nó dường như có một mũi dao sắc nhọn không ngừng rạch những vết thật dài..
Thật lòng, Nó rất muốn Jackson có thể thoải mái đem sự giận dữ ra khỏi cái khung lịch sự khô cứng rồi cứ thế mà trút thẳng lên đầu Nó thay vì âm thầm chịu đựng một mình. Những câu trách mắng của anh có khi còn khiến Nó dễ chịu hơn thái độ bao dung kia gấp trăm lần.
Cụ thể là vào lúc này đây, Nó ước gì mình có thể hét lên những câu đại loại như: “ Đừng cứ tốt với Nó như thế! Đừng cứ dịu dàng và bỏ qua cho Nó hết lần này đến lần khác như thế! Nó sắp bị nuốt chửng trong cái hố đen mang tên “tội lỗi” rồi.”
Nhưng khi nhìn vào vóc dáng và gương mặt hoàn hảo của một Thiên sứ đang bị dập vùi trong làn nước lạnh buốt, Nó cảm thấy như thể có một bàn tay vô hình nào đó cũng đang thọc vào lồng ngực và cố gắng bóp trái tim Nó vỡ vụn ra thành trăm mảnh. Nuốt vội cơn đau không ngừng nhói lên, Nó vừa nói vừa đưa tay vội vã lau những giọt nước mắt vương trên mặt:
– Em.. Em .. Không khóc đâu.. Anh yên tâm.. Là nước mưa đấy ..
Tim Nó đột nhiên thót lên khi bàn tay với những ngón ngắn choằn bỗng bị bao trọn bởi một bàn tay to lớn và từ nơi đó, những hạt nước hòa vào nhau tạo thành những vệt nhỏ lăn dài trên gương mặt bánh bao lành lạnh… Nó bị bất ngờ thành ra chỉ biết ngây người rồi trợn tròn mắt mà nhìn về phía đối diện như một con ngốc.
Không gian xung quanh phút chốc trở nên lặng yên, chỉ có tiếng mưa ca hát trên mái tôn ồn ào, rền rĩ. Một cơn gió chợt thoáng qua khiến Nó vô thức rùng mình và rồi, không biết từ đâu, một tiếng thét đột ngột xuyên qua bóng đêm, xuyên qua cả bản tình ca buồn của những hạt nước đâm vào tai và khiến trái tim Nó rung lên như thể một quả chuông vừa bị ai đó gõ một hồi rất mạnh:
– BỎ BÀN TAY BẨN THỈU CỦA ANH RA KHỎI CÔ ẤY NGAY!
Tiếp sau đó hình như Nó có thoáng thấy một bóng đen ở đâu lao tới rồi đến khi Nó có thể định hình lại mọi thứ thì đã thấy mình bị kéo ra xa Thiên thần một khoảng lớn và cái cơ thể bị hắt nước của Nó thì đang bị bao trọn trong một vòng tay cứng như gọng kìm cứ không ngừng siết chặt.
Nó ngước đôi mắt dài trợn tròn lên nhìn gương mặt hoàn mĩ quen thuộc, bối rối cất giọng hỏi:
– Tổng… Tổng Giám đốc… Sao.. Sao anh lại đến đây?
Nó đứng đó với đôi vai đang được bao trọn, âm thầm quan sát người đàn ông bên cạnh mình.. Vẫn cái sống mũi cao, vẫn đôi mắt nâu sâu thẳm huyền bí toát lên sự quyến rũ ma mị, vẫn phong thái sang trọng quyền uy.. Nhưng, từ mái tóc vốn buông rủ mượt mà, từng dòng nước nhỏ không ngừng thi nhau chảy dài trên gương mặt hoàn mĩ khiến Nó không khỏi xót xa khi nhận ra Ngài cũng bị ướt chẳng kém gì Thiên Thần.
– Anh.. Anh bị ướt hết rồi… Mà.. Sao anh lại đến đây? – Nó thảng thốt kêu lên, gần như quên mất việc chính Nó cũng đang bị ướt.
– Tôi đang trên đường về thì chợt nhớ ra mình để quên

điện thoại trên giường với lại trông em vẫn có vẻ rất đau nên tôi cũng chưa yên tâm lắm… Vậy nên tôi quay lại.. Cũng may là kịp lúc – Ngài vừa nói vừa ném ánh mắt giận dữ về phía trước mà không thèm nhìn Nó lấy một lần.
Nó có phần ngạc nhiên khi nhận thấy hành động của Mr P giống như một con dã thú đang nhe nanh và xù lông để bảo vệ đứa con của mình. Nó không hiểu tại sao Ngài tổng giám đốc lúc nào cũng có phản ứng tiêu cực như vậy mỗi lần gặp Nó và Jackson bên nhau.. Có lẽ nào Ngài ghen? Nhưng mà.. Con tim Nó dường như lại mách bảo với Nó rằng.. Mọi chuyện chẳng bao giờ đơn giản như thế.
– Anh bình tĩnh lại đi.. Có chuyện gì đâu! – Nó ngập ngừng nói – Chúng em chỉ..Chỉ đang nói chuyện thôi mà…
– Em không biết thì đừng nói gì cả! – Mr P nhỏ giọng nói với Nó sau đó quay sang phía kẻ đối diện và tiếp tục tỏ thái độ thù địch – TÔI CẢNH CÁO ANH LẦN CUỐI CÙNG! ĐỪNG BAO GIỜ ĐỘNG TỚI CÔ ẤY! NẾU ANH DÁM LÀM LẠI MỘT LẦN NỮA.. TÔI THỀ SẼ KHÔNG ĐỂ CHO ANH YÊN ĐÂU!
– Vậy nếu tôi không dừng tay Ngài Tổng Giám Đốc định sẽ làm gì tôi? – Thiên thần đột nhiên khẽ nhếch môi kéo ra cái cười nửa miệng như châm biếm rồi tiếp tục nói – Con chuột nhắt dù có được biến thành con Hổ nhưng vẫn chỉ có lá gan của một con chuột nhắt.
Nó trợn tròn mắt nhìn hai người đàn ông đang đứng phía trước mặt mình tự hỏi: “Thế này là thế nào?” những gì đang xảy ra khiến Nó thật sự hoang mang quá.
– Tôi đã không còn là thằng nhóc khờ ngày trước nữa rồi! Anh cứ thử động vào cô ấy một lần nữa xem.. Lúc đó, đừng trách là tôi không cảnh báo trước!
– Ồ! Vậy sao? Quả đúng là Hổ phụ sinh Hổ tử nhỉ? Ba hẳn là hạnh phúc lắm vì đã đào tạo được người con xuất chúng như cậu.
Hơ.. Cái gì? .. “Ba”… Jackson vừa gọi bố của Tổng Giám đốc là “Ba”.. Vậy thì.. Có lẽ nào…
– JACKSON! JAY! HAI NGƯỜI … LÀ ANH EM HẢ? – Sau một thoáng suy nghĩ, Nó vô thức hét lên.
Tiếng thét đột ngột của Nó khiến hai người đàn ông có chút phân tâm, vội vã hướng ánh mắt về phía Nó rồi có vẻ như nhận thấy không có gì quan trọng lắm, họ quyết định bỏ qua và tiếp tục ném về phía nhau những cái nhìn thù địch.
– Ai đó trả lời em đi chứ! HAI NGƯỜI LÀ ANH EM RUỘT PHẢI KHÔNG? – Bực mình vì bị bỏ qua một cách vô tình, Nó tức tối lấy hết sức bình sinh mà gào lên.
Cuối cùng thì nỗ lực của Nó cũng được ghi nhận, Thiên thần vẫn như mọi khi, tiếp tục giữ thái độ vô cùng nhẹ nhàng để trả lời Nó:
– Nếu xét theo danh nghĩa thì có thể nói như thế.. Nhưng trên thực tế thì anh và ngài tổng giám đốc đáng kính này là hai cá thể khác biệt nhau chỉ có duy nhất một điểm chung là tên cha đẻ trên giấy khai sinh mà thôi.
– Nghĩa là… – Theo phản xạ tự nhiên, Nó nhíu mày hỏi lại.
– Nghĩa là.. Tôi và Thiên thần của em, nếu xét trên mối quan hệ huyết thống thì là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng thực chất, cả tôi và anh ta chưa bao giờ có ý định thừa nhận cái danh nghĩa đó. – Ngài Tổng Giám đốc bây giờ đã chịu hướng đôi mắt đen thẫm về phía Nó và cất giọng giảng giải.
– Tại sao? – Nó tiếp tục bày tỏ thái độ thắc mắc của mình. Thật tình, Nó không phải là một đứa tò mò nhưng không hiểu sao, những sự việc xảy ra xung quanh Mr P luôn khiến Nó nảy sinh cái khát khao phải biết cho bằng được.
– ……………..
Một khoảng im lặng kéo dài… Tiếng mưa lại có dịp rên rỉ bên tai..
– Em muốn biết lý do có được không? – Nó bướng bỉnh lặp lại câu hỏi một lần nữa…
Ngài tổng giám đốc hình như cố nén tiếng thở dài. Nó cảm thấy bàn tay với những ngón thon thon khẽ siết nhẹ lên đôi vai mỏng manh và ánh mắt nâu đen đột nhiên trở nên sâu thẳm đến lạ kỳ. Từ đôi môi quyến rũ cất lên một giọng nói trầm ấm phảng phất một nỗi buồn mơ hồ:
– Có rất nhiều chuyện đã xảy ra và tôi không muốn nhắc lại… Tại sao không sống cho hiện tại mà cứ phải nhai đi nhai lại những vết sẹo vốn đã rất khó để nhạt phai trong quá khứ?Tôi

và em.. Cứ thế này.. chẳng phải đã quá đủ rồi sao?
Bỗng nhiên, hình ảnh của Mr P trong buổi trưa tại trại trẻ mồ côi mang tên “Mái ấm Hy Vọng” hôm nào lại hiện lên trong tâm trí Nó… Ngài ngồi trên thềm cửa, khẽ ngẩng mặt lên nhìn mông lung vào khoảng không vô tận, tuy rằng đang ở giữa ánh sáng mặt trời chói chang nhưng ánh mắt và dáng người lại tạo nên một sự cô đơn, lạnh lẽo vô cùng..
Từ sau lần đó, đây là lần hiếm hoi thứ hai Nó thấy Ác Quỷ trở nên lạ lùng như thế.
– Uhm… Nếu anh không muốn nói

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT