|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
và không dám nhìn thẳng vào mặt Hải Minh.
– Ngồi xuống đi cháu dâu, để ông giới thiệu nhé, đây là Hải Minh, em trai cùng cha khác mẹ với chồng cháu. Ông cụ quay sang giới thiệu Hải Minh cho Linh.
– Dạ…Linh đáp nhỏ nhẹ, vẫn chẳng thể nào hết lúng túng.
– Đám cưới của hai người tôi không đến được, rất lấy làm tiếc. Hải Minh nhún vai tỏ thái độ tiếc rẻ.
– Tất nhiên thiếu chú mọi việc vẫn diễn ra tốt đẹp. Bảo Thiên đáp trả.
– Nếu có tôi mọi chuyện cũng càng tốt đẹp hơn đấy chứ, phải không Linh ? Hải Minh quay sang Linh.
« Phải không Linh….ư , anh ấy vẫn nhớ tên mình sao ? » Linh ngẩng mặt lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Hải Minh, ánh mắt dịu dàng và nụ cười dịu dàng….mọi thứ vẫn như xưa….
– Ông vẫn chưa giới thiệu tên Linh cho cháu mà, cháu biết rồi sao ?
– Không phải báo chí đăng rầm rộ suốt bao nhiêu ngày qua ạ, vả lại…cháu có trí nhớ rất tốt….cháu có thể nhớ cả những chuyện rất lâu…rất xa rồi nữa.
« Như vậy là có ý gì nhỉ » Ánh mắt Hải Minh vừa nói vẫn không rời Linh, có chút ẩn ý nào đó trong ánh mắt anh nhìn cô, nhưng cô không biết được đó là gì
Chương 7
Linh về phòng, đóng kín cửa lại, Linh khụy xuống sàn nhà. Cảm giác lẫn lộn về mọi thứ, hình như số phận đang trêu đùa cô thì đúng hơn.
« Tại sao Hải Minh lại là người ấy……? Tại sao lại xuất hiện vào…đúng lúc này? »
Linh cảm giác từng khớp xương trên người cô đang rời ra, cố gắng để nhúc nhích nhưng Linh hoàn toàn bất lực. Cô thấy nước mắt vào khóe miệng, mặn chát.
« Mình đang làm gì thế này? Trời ơi, ước gì đây chỉ là một giấc mơ, ngày mai khi tỉnh dậy mọi chuyện sẽ quay trở lại thời gian trước đây, với Hải Minh của 8 năm trước, với Hải Minh của sáng thứ Hai hàng tuần….Giờ mình đã để mọi chuyện vượt tầm kiểm soát rồi »
Bảo Thiên gõ nhẹ cửa, hai vị khách không mời đã về từ lúc nào – Này, ra ngoài nói chuyện với tôi.
– Tôi muốn một mình.
– Đồ điên, cô hãy ra đây trước khi tôi phá tan cánh cửa này!!!!!!!!!!Giọng Bảo Thiên đe dọa.
Không rõ vì sao nhưng từng lời nói của Bảo Thiên như ra lệnh, Linh như một cái máy, mở cửa phòng, nhưng đôi mắt vô hồn, cô không nhìn Bảo Thiên.
– Đồ nhát gan, bản lĩnh của cô chỉ có vậy thôi sao?
– Anh….anh bảo tôi ….phải làm sao, tôi làm mọi chuyện vì Hải Minh…nhưng giờ, chính tôi lại phá tan mọi thứ. Linh mắt long lanh nước, giọng run run.
– Vậy…cô hãy cứ đến với anh ta đi, mọi chuyện khác tôi sẽ lo.
Linh ngước mắt lên nhìn Bảo Thiên.
– Không phải lo lắng, cô hãy cứ diễn kịch cùng tôi trong vòng 6 tháng, rồi tôi sẽ nói cho nó biết sự thật về mối quan hệ của chúng ta…
– Nhưng…tôi đang chính thức là vợ anh…
– Vậy cô hãy diễn cho tốt đi, hãy diễn trước mặt Hải Minh cô là một người vợ bị ruồng bỏ và lấy phải một kẻ chẳng ra gì như tôi…
– Tôi có thể không?
– Cô CÓ THỂ MÀ, hãy tin như thế. Rồi tôi sẽ để cô ra đi! Tôi hứa đấy!
Quán cafe trở lại như hàng ngày, vẫn là những vị khách quen, Linh đã bớt khỏi sự làm phiền của mấy cô nàng yêu sách. Bảo Thiên đối xử với những cô nàng đó, anh ta hứa hẹn, anh ta đùa cợt với họ và giờ họ đến để tỏ thái độ chẳng hay ho gì với Linh. Nhưng cuối cùng, rốt cuộc sự nhẫn nhịn cũng như thái độ « bơ » của Linh cũng khiến cho mấy cô nàng phát chán khỏi quán cafe tẻ nhạt này.
Lại là một sáng thứ Hai đầu tuần…
– Cho tôi một tách cafe nào!
Linh ngẩnglên … “Hải Minh!”
Hải Minh đang đứng trước mặt cô, nụ cười như làm bừng sáng cả không gian tẻ nhạt này.
– Lâu lắm rồi…anh không đến đây. Linh khẽ khàng nói.
– Hóa ra sự mất tích của tôi cũng được người khác nhớ đến đấy chứ!
Linh cười, lòng vui sướng “Từng giây từng phút anh biến mất…chưa bao giờ em quên được anh”. Lòng Linh hân hoan.
Hải Minh lấy trong túi ra cuốn sách, khẽ đặt nó lên bàn, và rồi rút ra một cây kẹo mút, đưa ra trước mặt, ngắm nghía, khẽ mỉm cười rồi quay ra đưa cho Linh.
– Cho cô này!
– Tôi…tôi ư….?
– Tất nhiên, là cô chứ ai!
Linh cầm chiếc kẹo mút trên tay, đón nhận nụ cười từ Hải Minh, nụ cười hiền hậu, dịu dàng…giống như cái cách anh đã làm…giống như cái cách Linh đã nhận từ anh thứ này 8 năm về trước!
– Vị kẹo, con người vẫn vậy, chỉ khác biệt về thời gian thôi. Hải Minh nói và nhâm nhi tách café.
– Hải Minh….anh vẫn còn nhớ em sao?
Mắt Linh nhìn sâu vào đôi mắt Hải Minh.
………………
………………
Tám năm về trước, có một thằng bé được cả thế giới cho rằng nó là một đứa tài giỏi, đẹp trai, nổi tiếng cũng như nó là trung tâm của mọi thứ diễn ra xung quanh. Bạn bè nhìn nó với ánh mắt ngưỡng mộ, thầy cô chăm chút như một viên ngọc quí. Tưởng rằng cuộc sống của một người quá-hoàn- hảo là một cuộc sống đáng để bao nhiêu người mơ ước. Nhưng, trong góc
khuất tâm hồn nó, có một điều gì đó thôi thúc, nó muốn làm một điều gì đó…điên rồ hay nổi loạn, đơn giản đó là điều nó thích và nó chẳng cần phải quan tâm xem người khác nghĩ gì.
Nó vẫn thường ngồi dưới gốc cây xà cừ, đọc sách, sân trường đầy nắng, đám học sinh đùa nghịch, nó khác biệt, chúi đầu vào quyển sách bởi vì nó là một kẻ ưu tú, là một kẻ hoàn hảo cũng như có địa vị cao sang chẳng thể nào có thể ra đùa nghịch như đám trẻ kia…
Nó ngồi đó và quan sát, và lọt vào mắt nó là một cô bé…rất bướng bỉnh… nụ cười thật sáng…và ngây ngô. Nó cười vì mỗi lần thấy cô bé đó mặc sức chơi đùa, la hét, quát tháo với đám bạn, mặc kệ nắng, mặc kệ cả mồ hôi lấm tấm đổ đầy trên trán…Nó ước ao, nó được hòa mình vào đám đông với cô bé đó, cũng la hét, cũng đùa nghịch, người cũng đầy mồ hôi và vết bẩn…
Nó ước được một lần, làm điều nó thích, dù chỉ một lần….cho dù có ai đó nói rằng điều đó ngu ngốc hay điên rồ.
– Ai sẽ nhận vai diễn củ cải nào? Tiếng thầy phụ trách đội văn nghệ hỏi cả đám học sinh đang được gọi đến để nhận vai.
– Em ạ. Một cánh tay giơ lên. Đám học sinh nhìn về phía cánh tay ấy giơ lên, đơn giản tò mò, chủ nhân của vai diễn…củ cải mà chẳng hề ai muốn nhận.
– Tốt lắm! Em lên đây! Thầy phụ trách tỏ thái độ…mừng rỡ.
Cô bé bước lên bục đầy tự tin và nhận đồ diễn, điệu bộ nhí nhảnh, mặc kệ những lời bàn tán xì xầm dẻ bỉu bên dưới…
Cô bé ấy, nụ cười rất sáng, ánh mắt tươi vui…
Cô bé ấy, Hải Minh vẫn nhớ, cho dù thời gian và mọi thứ có qua đi. Anh ước ao được làm giống như cô bé ấy dù chỉ một lần, anh ước ao có đủ tự tin như cô bé ấy, có thể làm những việc mà người khác có thể cho là điên rồ bằng một lí do duy nhất đó là thích!
Cô bé ấy, bẵng đi một thời gian có thể sẽ quên, nhưng vị kẹo vẫn rất ngọt………
…………………………..
…………………………..
“Hải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




