watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5572 Lượt

khốn… Bảo Thiên định giơ nắm đấm lên.

– Anh điên rồi sao? Buông ra, Linh hét lên và chạy đến giữ tay Bảo Thiên trước khi nó được đấm vào mặt Hải Minh. “Anh về đi, mọi việc ở đây em lo được”

– Ha…haha..hahaha…. lại còn ra sức bảo vệ nhau cơ đấy. Bảo Thiên cười lớn, bước loạng choạng rồi gục xuống ghế.

Hải Minh nhìn Linh với ánh mắt lo ngại, nhưng cô vẫn cố thuyết phục anh. Hải Minh cuối cùng cũng ra về nhưng không quên dặn dò “nếu có chuyện gì xảy ra, nhớ gọi cho anh nhé”

Linh tiễn Hải Minh rồi đóng cửa lại, mùi rượu nồng nặc. Linh nhặt đống tài liệu rơi vãi dưới sàn cất đi, chiếc giày bê bết bùn đất cũng được lau và để lại ngay ngắn trong tủ giày. Cô nhìn Bảo Thiên một cách bất lực.

“Mặt mũi cũng không đến nỗi nào sao có người lại xấu xa đến thế này?” Linh thở dài.

“ Phải đưa anh ta lên phòng thôi, nằm ở đây không được” Linh nghĩ bụng.

– Ê, đồ tồi, dậy đi. Linh lay lay người Bảo Thiên.

– Để..để.. cho tôi yên, hừ hừ…

– Đứng dậy đi lên phòng ngủ ngay, nhanh lên

– Để tôi…. yên…mặc kệ tôi.

Linh bất lực, tiến đến, nâng cánh tay Bảo Thiên lên, choàng qua vai cô và khẽ nâng anh ta dậy. Linh cố hết sức nhưng cái dáng nhỏ nhắn của cô không thể nào có đủ sức lực cộng thêm vết thương vẫn còn đang liền chỉ.

“CÓ ĐỨNG DẬY KHÔNG HẢ???????????” Linh gào lên rồi tát vào mặt Bảo Thiên, anh choàng tỉnh, mở mắt nhìn Linh trân trân.

– A, ha, …chào…chào…vợ.

– Đứng dậy,lên phòng nhanh lên

– Chào vợ yêu…quí, vợ bé nhỏ…haha.

-Tôi không phải vợ của anh ! Linh hậm hực. “Nhanh lên trước khi tôi bỏ mặc anh ở đây đấy !”

– Cô… Bảo Thiên bỗng bật dậy, chỉ tay vào mặt Linh. “Cô, cô….cô là…đồ tồi !”

– Sao cũng được ! Linh mặc xác hàng động của Bảo Thiên.

– Cô…cô đã hối hận vì lấy tôi sao, cô đang hối tiếc vì gã khốn nạn đó sao ?

Bảo Thiên giọng lè nhè, rồi chân tay loạng choạng. Linh cố gắng dìu anh tay nhưng cả hai đều bị nghiêng ngả chẳng thể nào đứng vững được. Linh cố gắng dìu Bảo Thiên lên cầu thang, từng bước đi đã rất khó khăn và cộng thêm bước loạng choạng của người say làm cho cô bước từng bậc lên cầu thang rất khó khăn.

« Á » Linh kêu lên khi cả hai cùng ngã nhào xuống, mới được ¼ bậc cầu thang nhưng Bảo Thiên chẳng hề đứng vững được mà cô thì chẳng có đủ sức để giữ được anh.

« Á… » Linh kêu lên đau đớn, vết cứa ở chân giờ bật máu tươi, vết chỉ khâu đã bị bung ra.

Linh bật khóc, nhìn Bảo Thiên một cách bất lực, cô cố đỡ anh ta trở lại chiếc ghế sô pha, rồi cố gắng lết đi lấy một chiếc chăn và một chiếc khăn ấm lau mặt cho anh . Vết thương làm cho Linh đau đớn, Linh bật khóc, cứ như thế Linh ngồi bên Bảo Thiên cho đến hết đêm…

Sáng sớm, Bảo Thiên tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, anh định bụng ngồi dậy bỗng thấy có gì đó đang gối lên mình. Bảo Thiên nhìn xuống, thấy Linh đang gục bên anh ngủ ngon lành, bên cạnh cô là một chiếc chậu để thấm khăn ướt, một ít bông băng có máu, anh khẽ nhìn lại, những vết thương ở mặt, tay cô và rõ ràng nhất là vết thương ở chân Linh vẫn đang chảy máu.

Trong một giây, Bảo Thiên có thừa thông minh để nhớ lại chuyện tối qua. Anh đã say, nói lảm nhảm…và nhất là cú ngã….

Bảo Thiên định nằm dậy, nhưng rồi nhớ ra mọi chuyện, cả thêm việc không muốn làm Linh thức giấc, anh đưa tay lên đập và đầu « trời ơi, đêm qua mày đã làm cái khỉ gió gì thế này »

Rồi rất khẽ khàng, Bảo Thiên khéo léo không làm Linh thức giấc, anh đứng dậy, đắp lại chăn cho cô. Nhìn cái dáng của cô ngồi dưới sàn rồi đặt hay tay lên ghế để ngủ, trái tim gỗ đá của anh bỗng thấy xót xa.

– Gọi ngay cho tôi một bác sĩ tới đây ngay !

« Á, Á, Á… » Tiếng Linh kêu thất thanh, khi vị bác sĩ già lấy bông và thuốc sát trùng nhỏ vào miệng vết thương để khâu lại chỗ chỉ bị bung chỉ.

Bảo Thiên đứng bên cạnh, luống cuống, rối rít

– Ông làm nhẹ tay thôi chứ ! Anh nói như giận dữ.

– Anh có muốn vợ anh bị nhiễm trùng hay không hả ?

– Không… ý tôi là…. nhẹ tay thôi. Bảo Thiên dịu giọng.

– Á,Á, đau quá, đau quá !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Linh đau đớn.

Bảo Thiên nhấp nhổm không yên khi nhìn thấy thái độ của Linh như thế.

– Đồ ngốc, tôi sẽ…thổi, chắc chắn là sẽ không đau nữa đâu. Anh chấn an Linh. « Phù,phù, phù…hết đau chưa? Phù…phù…tôi sẽ thổi hết cái đau đi cho cô…”

Lin im lặng, nhưng vẫn nhăn nhó, việc bị khâu lại lần thứ hai quả thật rất đau đớn, miệng viết thương cũ vẫn chưa liền thì lại phải chịu đựng thêm một vết khâu đè lên nữa.

– Chú ý ăn uống nhé, đừng ăn trứng, rau muống, đồ nếp, đồ tanh…Nếu không vợ anh sẽ bị sẹo đấy, mà vết khâu

khá rộng, sợ rằng sau này có lành, chân cô ấy sẽ không được nguyên như ban đầu đâu.

– Trời ơi, như thế làm sao tôi mặc được váy ngắn đây. Linh kêu lên.

– Đồ ngốc, có chồng rồi cô còn định mặc váy ngắn với ai hả?

Từ hôm đó Bảo Thiên đối xử với Linh hết sức tử tế, dậy từ rất sớm nấu đồ ăn sáng, sau đó đi làm, tối về cũng rất đúng giờ.

Hải Minh vẫn đều đặn hỏi han Linh, anh thỉng thoảng cũng ghé qua buổi trưa xem cô ăn uống thế nào.

“Anh đã đặt đồ ăn trưa rồi đây, vì em không đi được nên chúng ta sẽ cùng ăn ở nhà” Hải Minh bảo với Linh. Và giơ túi đồ to đùng thức ăn nhân viên nhà hàng mang đến

– Ôi, thích thế, có nhiều món em thích lắm đúng không? Linh nói như reo

– Đúng rồi, anh gọi toàn món em thích thôi.

Linh hí hửng ngồi vào ghế và đợi Hải Minh dọn ra đĩa.

Có tiếng cửa lạch cạch mở.

“Ê, đồ heo, tôi mang đồ ăn về cho cô này !!!!!!!!”

Không khí dường như không được thoải mái lắm khi Linh đang phải ngồi trước mặt hai người đàn ông. Mà thực tình thì họ cũng chẳng ưa gì nhau, trong khi vẫn phải ngồi chung một bàn ăn như thế này.

– Bà xã, ăn đi em, món này anh mua cho riêng em đấy. Bảo Thiên ngọt ngào đột suất gặp vào bát Linh

– Haizzz, ha ha…Cảm ơn…anh…Linh cười như mếu.

– Món này cũng không tồi đâu, em thử đi. Hải Minh chỉ vào đĩa thức ăn.

– Vâng, em thử bây giờ đây.Haizzzz. Xem nào !

Linh cúi đầu vào ăn cố tình để không phải nhìn thấy hai khuôn mặt hằm hằm đang đối đầu nhau. Bảo Thiên bình thường luôn tỏ ra khó chịu với cô thì dạo này lại có vẻ đối xử rất tốt, Hải Minh thì lúc nào cũng dịu dàng như thế rồi. Nhưng mà cùng một lúc nhận được sự quan tâm của – hai – người – đàn – ông thì quả thật chẳng có gì là thoải mái cả.

– Khoan đã ! Tự dưng Bảo Thiên kêu lên khi cô định đưa miếng Hải Minh gắp cho bỏ vào miệng.

– Đưa đây ! Bảo Thiên lấy đũa chỉ chỉ vào miếng trên tay Linh.

– Gì thế ?

– Cứ đưa đây !

Linh vẫn chưa hiểu chuyện gì đành đưa cho anh. Bảo Thiên bỏ vào miệng ăn ngon lành. “Đừng có ăn, miếng này người ta làm có lẫn cả cá đấy, đồ tanh, ăn vào chân cô sẽ thành sẹo còn gì”

Linh tròn mắt nhìn anh, không hiểu cái thái độ đó là gì nữa.

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT