watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5568 Lượt

ngút ngàn ngoài kia?

Linh đúc tay vào túi áo, lượn một vòng quanh bờ Hồ, gió Thu thổi tóc cô bay bay, mặt hồ lăn tăn gợn sóng, những hàng liễu buông rủ yên ắng xuống mặt hồ Gươm, cảnh sắc lúc này yên bình đến lạ thường. Nhưng sao, Linh lại thấy lòng mình nổi sóng? Chẳng lẽ kí ức của bao nhiêu năm trước đây vẫn chẳng thể nào phai nhạt?

Bảo Thiên sau năm trôi qua giờ đã trở thành một vị CEO tài ba và gánh vác mọi trọng trách với GM. Trước đó những sóng gió đến với GM nhưng anh vẫn vững vàng nắm quyền điều hành, nhờ có sự nỗ lực, cố gắng của anh tập đoàn đã hoạt động trở lại và trở thành một trog 10 tập đoàn lớn mạnh nhất Châu Á. Người ta thấy CEO của tập đoàn này lúc nào cũng bận rộn với công việc, hiếm hoi lắm mới thấy anh cười và chẳng bao giờ họ thấy một bóng hồng nào xuất hiện đi cùng anh. Họ thấy anh, cuối tuần nào, cũng đưa một cô gái ngồi trên xe lăn đi dạo trong công viên lúc chiều tà…

Cô gái trên chiếc xe lăn ấy là Huyền Sâm của ngày nào…

Năm năm trước, trong bệnh viện.

– Cút, cút đi, anh cút đi, anh cút ra khỏi đây cho tôi!!!

Tiếng Huyền Sâm gào thét và cô ném đồ đạc tung tóe về phía Bảo Thiên khi cô biết được tin rằng cô sẽ không thể đi lại được nữa. Cô khóc và gào thét như điên loạn, Bảo Thiên vẫn chịu đựng tất cả điều đó và nhẫn nại cho cô gào thét và chửi mắng.

– Anh sẽ chăm sóc cho em. Lời Bảo Thiên nói ra quả quyết như một lời ước hẹn.

Năm năm sau, người ta vẫn thấy anh đi bên cô gái trên chiếc xe lăn ấy, khuôn mặt trầm tư, đôi lúc ánh mắt nhìn xa xăm như nghĩ ngợi điều gì. Anh rất ân cần, dịu dàng, không trách mắng và nhẫn nại làm theo từng yêu sách của Huyền Sâm.

Cả hai người họ không ai nói với ai một tiếng yêu, không ai nói với ai hứa hẹn về tương lai. Sau nhiều năm họ vẫn bên nhau những ngày cuối tuần, người con trai hướng mắt về phương trời nào đó xa xôi, cô gái giấu đi thở dài lặng lẽ…

Max hẹn bạn cũ trong một quán café bên đường Friedrichshain , anh đến trước vì có việc còn anh ghi địa chỉ và để cho Linh đến sau. Max muốn Linh và người bạn của anh làm quen trước với nhau trước khi anh có một hợp đồng kí kết giữa hai bên. Vả lại anh cũng muốn “khoe khoang” cho người bạn của mình biết cô gái đã chiếm giữ trái tim anh suốt bốn năm ròng rã là người con gái tuyệt vời như thế nào.

Hai người đàn ông ngồi bên nhau cười nói vui vẻ, họ đã khá lâu không gặp và giờ lại sắp sửa có một hợp đồng kí kết giữa hai bên nên câu chuyện tưởng chừng như không dứt.

– Bạn gái cậu đâu?

– Cô ấy đến bây giờ đây, lâu rồi không về Hà Nội, tớ muốn để cho cô ấy có… không gian riêng. Max nháy mắt dí dởm với người bạn của mình.

– Linh, bọn anh ở đây! Max đưa tay lên vẫy vẫy ra hiệu. Linh bước vào, tha thướt trong bộ váy sang trọng và quí phái, cô trang điểm nhẹ nhàng nhưng những nét đẹp trên khuôn mặt lại hiện lên trọn vẹn. Linh mỉm cười, bước về phía bàn có hai người đang ngồi, cô cười thật tươi… rồi bất giác nụ cười ấy tắt lịm bởi…

Bởi ánh mắt rất quen mà lâu nay cô hằng chôn giấu…

Bởi khuôn mặt rất quen mà bấu lâu nay cô muốn quên đi ngay cả trong từng giấc ngủ…

Bởi nụ cười rất quen kia cô đã được tạc sâu vào trái tim cô…

Bởi hình bóng thân thương cô đã nguyện một đời quên đi nhưng rồi không thể…

Người bạn ngồi bên cạnh Max bị chết lặng…

– Linh, là em ư? Bảo Thiên đứng dậy, bàn tay run run, cốc rượu trên tay anh rơi choang xuống nền nhà tạo nên một thứ âm thanh sắc lẹm.

Max lặng người đi với thái độ kì lạ của cả hai.

“Tại sao tim em lại thấy nhức nhối khi em đã nguyện đời đời kiếp kiếp này sẽ quên anh?”

Bảo Thiên về nhà, cảm giác khó chịu và ngột ngạt khiến cho anh có cảm giác từng cử động cũng làm cho anh khó thở. Bảo Thiên tháo nút áo ở cổ và nới rộng cavat, anh buông người xuống giường. Hình ảnh Linh hiện về trước mắt anh rõ mồm một, đã năm 5 tưởng chừng như mọi kí ức về cô anh đã cố để quên, đã 5 năm trôi qua anh đã thấy tim mình đau đớn… nhưng hôm nay trái tim anh lại đập loạn nhịp khi nhìn thấy cô.

Khi Linh ra đi Bảo Thiên đã làm việc như một con thiêu thân, điên cuồng và hung dữ với bất cứ ai tiến đến gần. Anh chỉ tốt với một mình Huyền Sâm bởi anh biết anh nợ cô đôi chân và những thứ khác nữa món nợ ân tình ấy cứ kéo dài và đeo đuổi mãi.

Cuộc gặp gỡ đột ngột không báo trước đó khiến cho Linh run rẩy, anh nhận thấy điều đó khi nhìnđôi bàn tay cô. Bảo Thiên sau một giây lặng người đi trước sự xuất hiện đó đã lấy được bình tĩnh, anh cố tỏ vẻ như chưa có việc gì xảy ra. Anh giải thích với Max rằng anh và Linh là người quen lâu ngày không gặp. Bảo Thiên hững hờ và cũng không nói thêm gì nữa, cuộc gặp mặt cũng không kéo dài quá lâu bởi sau đó Bảo Thiên đứng dậy về trước.

Linh cố gắng trụ vững trên đôi chân của mình cho đến lúc về phòng khuôn mặt tái mét của cô khiến cho Max đầy lo lắng. Max đưa cô về phòng, đỡ cô nằm xuống giường.

– Em muốn một mình.

– Em ổn chứ!

– Em tự lo được, anh cứ mặc em.

Max khẽ khàng đi ra và đóng cửa lại, Linh nằm trên giường, cô ôm mặt khóc.

Người đàn ông đó với cô đã 5 năm trôi qua rồi, tại sao trái tim cô vẫn còn nổi sóng, tại sao lòng cô vẫn còn quay quắt nhớ anh?

Linh trở về nhà sau 5 năm xa cách, ngôi nhà nhỏ xinh có ông nội, có bố mẹ, có cu Bin đáng yêu đang chờ đợi cô. Mẹ lật đật chạy ra đón cô và Max từ ngoài cổng, bà ôm chầm lấy cô rồi mắt rơm rớm nước mắt vì hạnh phúc.

– Con đã về!Linh không giấu nổi sự xúc động khi nhìn thấy những người thân yêu trong gia đình mình.

Bố Linh cười hiền từ rồi sắp xếp đồ đạc mang vào nhà, ông cũng không giấu nổi sự luống cuống và niềm xúc động khi nhìn thấy đứa con gái bé bỏng của mình. Ông nội Linh tóc đã bạc trắng, sau khi Linh đi ông đã trở về sống cùng bố mẹ Linh, mọi bất hòa giữa bố Linh và ông đã được hóa giải, phần nào chuyện đó cũng có liên quan tới Linh… Cu Bin giờ đã lớn đùng, cao hơn cả Linh, giờ đã trở thành một sinh viên trưởng thành đam mê niềm mơ ước của mình là chế tạo máy móc. Cu Bin giống bố, ít biểu lộ bên ngoài nhưng Linh nhìn thấy ánh mắt em trai mình ánh lên niềm hạnh phúc khi nhìn thấy cô.

Bữa cơm diễn ra đầm ấm và hạnh phúc, Linh thấy mình nhỏ bé trong căn nhà của chính mình, trái tim cô thấy ấm áp và bình yên đến lạ thường. Nơi này, cô đã sinh ra, lớn lên, rồi ra đi, rồi trở về nương náu khi trái tim rỉ máu, rồi lại ra đi và hôm nay ngày trở về cô đã trở thành một cô gái cứng cỏi. Cô đã không còn là cô của ngày xưa với những bồng bột dại khờ nữa.

– Con ở lại Việt Nam bao lâu? Mẹ đưa cho Linh cốc nước táo rồi hỏi.

– Dạ chắc 10 ngày thôi mẹ.

– Năm năm mới về, sao không ở lâu thêm chút nữa, ông cũng già rồi… bố mẹ thì không sao nhưng người già khó nói lắm. Từ bé con cũng đã lớn lên bên ông con cũng hiểu…

– Vâng…

– Max là gì với con? Cậu

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT