|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lát bằng cách cọ mình lên lốivào nóng bỏng, ẩm ướt của cơ thể cô.
\”Chết tiệt,Lucien\”, cô lẩm bẩm. Hai bàn tay cô sục sạo trong mái tóc gã, đôi mắt khóachặt vào mắt gã trong nỗi đòi hỏi đầy ham muốn của đàn bà. \”Nhận lấy emtrước khi em chết vì muốn anh.\”
Mệnh lệnh của cô đã phávỡ kiềm chế cuối cùng nơi gã. Gã chiếm lấy miệng cùng cơ thể cô cùng một lúc,nụ hôn tham lam phản chiếu cú đâm dữ dội đầu tiên.
Cô thét lên và oằn người,khuấy động đến mức ngay bước đầu tiên đó thôi đã hất cô qua ranh giới. Cơ thểcô cuộn trào quanh gã khi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, những ngón tay không rờimái tóc gã.
Gã đẩy chân cô ra xahơn, tự cho phép có thêm một khoảnh khắc thỏa mãn để chung vui với những rungchuyển sâu trong cô. Nhưng chính khoái cảm của gã cũng kìm kẹp gã, ngay ngoàitầm với, khiến gã tìm kiếm nó một cách bất chấp. Sâu hơn. Mạnh hơn nữa. Cáchnày, hay cách khác. Những cú đòn nhanh. Những lần chậm rãi. Gã muốn leo vào bêntrong cô và đằm mình trong mê đắm.
Hét lên tên gã, cô đongđưa vòng hông để gặp những cú đẩy, mang gã vào sâu hơn và sâu hơn nữa, siếtchặt những múi cơ quanh gã. Cô cắn tai gã, trao nụ hôn đói khát đầy phóng túng,ghì h cánh tay ôm và bấu chặt những móng tay lên lưng gã khi cô lên đỉnh lầnthứ hai.
Gã băng qua giới hạn.Với tiếng thét dữ dội, gã trút mình vào cô, trừ cô ra không còn lại gì trongtâm trí bị phấn khích rút sạch của gã.
\”Aveline\”, gãthì thào, ôm riết cô vào lòng, khi vẫn còn run rẩy. \”Aveline.\”
Chương 6
Aveline bị đánh thức bởitiếng gọi nhau í ới của người hầu ở nơi nào đó dưới tầng. Ngay lập tức, cô cuộnmình
sát hơn vào cơ thể tolớn ấm áp bên cạnh, quấn thân mình vào những tấm mền và rúc vào cổ họng Lucien.Còn quá sớm để tỉnh dậy. Còn nơi cô đang nằm quá đáng yêu…
Buổi sáng! Đôi mắtchoàng mở, cô bật người ngồi dậy. Ánh nắng ngợp cả căn phòng. Tiếng dây cươngcùng móng ngựa lọc cọc vọng vào cửa sổ. Những bước chân sàn sạt bên ngoài cửaphòng ngủ khi người hầu đi lại qua các hành lang, thực hiện nhiệm vụ của mình.
\”Ôi, không!\”Sợ hãi, cô trượt chân khỏi giường, kéo theo tấm mền để vội vã che đậy khi băngqua phòng về phía chiếc tủ ngăn kéo của Lucien. Với những ngón tay run rẩy, côvồ lấy chiếc đồng hồ bỏ túi và bật nắp.
Mặt trời đã mọc hơn mộtgiờ.
\”Nếu em cần tiền,em đơn giản chỉ cần hỏi anh một tiếng.\” Lucien dài giọng lên tiếng từchiếc giường, âm thanh nghẹn lại vì chiếc gối. \”Anh chỉ giữ đồng hồ bỏ túiở đây, nếu em không thấy phi
\”Em ngủ quálâu.\” Cô ném đồng hồ lên tủ và chạy như bay đến đống quần áo rải rác khắpphòng. \”Mặt trời đã lên cao. Những người hầu đều tỉnh giấc. Cha em chắcchắn cũng dậy rồi!\” Cô buông tấm mền và túm lấy chiếc áo lót rơi trên sàn,điên cuồng lộn nó lại khi tìm kiếm phần cổ và tay áo.
\”Những người hầu sẽkhông hé răng nếu họ còn coi trọng công việc của mình.\” Lucien ngồi dậy vàvươn vai, hờ hững một cách lười biếng với tình trạng khỏa thân của mình.\”Và
cha em chắc chắn vẫn ngồi ở bàn đánh bạc.\”
\”Sao anh có thể nóimột câu kinh khủng như vậy!\” Cô giật chiếc áo qua đầu và thọc vào hai tayáo.
Gã nhướn hàng lông màytrong điệu bộ chế nhạo dần trở nên quen thuộc. \”Aveline thân mến của anhơi, anh có phải nhắc em chính thói ham mê cờ bạc của cha em đã dẫn em đến đâykhông?\”
Kéo chiếc áo qua hông,cô hất mái tóc khỏi gương mặt và trừng mắt nhìn gã. \”Em tưởng là do thóiham mê đấu súng của anh.\”
\”Ồ, khôngđâu.\” Gã đứng dậy và bước về phía chiếc ghế vắt quần áo của gã.\”Chúng ta đã đi xa thế này mà không cần đến một lời dối trá, Aveline. Emđừng bắt đầu nó bây giờ.\”
\”Dối trá ư?\”Cô vuốt tóc lên và buộc lại với sợi dây lụa cô tìm thấy trên bàn đánh cờ.\”Hãy nói đến chuyện dối trá, Lucien. Còn lời hứa không tiết lộ với ai mốiquan hệ của chúng ta thì sao?\”
Gã nhăn mày khi kéoquần. \”Anh chẳng nói với ai cả.\”
\”Vậy anh chàngDante Wexford đó là ai?\” Cô phát hiện chiếc váy bị ném cách đó một quãng,dưới một chiếc ghế. \”Làm sao tối hôm trước anh ta lại đến nhà em và nóibóng gió anh ta biết mọi thứ về chúng ta?\”
\”Anh không biết emđang nói gì.\”
\”Anh ta đã đến vàocái đêm thứ hai.\” Cô vật lộn để chui vào chiếc váy mà không được ai giúpđỡ, nhưng rồi nhận ra không sao với tới được những chiếc móc. \”Có vẻ anhta đã thắng một khoản tiền từ cha em.\”
\”À.\” Nhếchmiệng cười, Lucien nhặt áo sơ mi của gã lên. \”Vậy thì sáng tỏ rồi. Chuyếnviếng thăm của cậu ta chẳng liên quan gì đến chúng ta cả.\”
\”Liên quan hết thảyđến chúng ta!\” Một tay cô khua chiếc giày tìm thấy bị ném dưới gầm giường,trong khi tay kia bận giữ chặt hai mép váy. \”Anh ta công khai tán tỉnh vàmời mọc. Và ánh nhìn trong đôi mắt ám chỉ anh ta biết hết.\”
\”Đừng lố lăngthế.\” Gã tránh chiếc giày cô vung vẩy trước mặt mình và quay người cô lạiđể có thể móc chiếc váy cho cô. \”Dante tán tinh tất cả phụ nữ. Tính cậu talà vậy.\”
\”Anh ta đã trôngthấy em sáng hôm đó\”, cô nhắc.
Lucien thở dài.\”Đúng vậy.\”
\”Anh ta có hỏi emlà ai không? Anh có nói tên em với anh ta không?\”
\”Không, anh khôngnói tên em cho cậu ta!\” Giận dữ khiến giọng gã thô ráp khi cài chiếc móccuối cùng và xoay người khỏi cô. \”Em thật vô lý. Anh đã nói mối quan hệcủa chúng ta chỉ liên quan đến hai chúng ta rồi còn gì.\”
\”Vô lý ư?\” Côquay phắt lại đối mặt gã. \”Anh ta là bạn anh. Anh đang trông chờ em tinanh không kể gì hết sao?\”
\”Anh không kể gìhết. Và quỷ bắt em đi khi dám nghi ngờ anh.\” Gã tóm lấy vai cô. \”Emkhó chịu vì chúng ta phải chia tay. Không cần viện cớ tranh cãi để che giấuđiều đó.\”
\”Đồ ngạo mạn!\”Cô hất tay gã. \”Tôi chẳng có gì để viện cớ. Nhìn vào hoàn cảnh chúng tatìm thấy nhau xem. Nếu anh là một người trọng danh dự đã chẳng đòi hỏi một cáigiá như thế cho mạng sống của cha tôi.\”
Mặt gã se cứng, đôi mắtlong lên vì kìm nén tức giận. \”Nếu cha em là người trọng danh dự, thì đãchẳng có cuộc đấu súng nào ngay từ đầu. Em quên rồi sao, ông ta đã đặt nghi ngờcho danh dự của anh.\”
\”Và cái giá chodanh dự của anh là thanh danh của tôi.\”
\”Đừng cố thử đổ lỗicho tôi vì điều đã xảy đến giữa chúng ta\”, gã quát. \”Chính em làngười đã tìm đến tôi. Chính em đã chấp nhận những điều kiện của tôi.\”
\”Và điều kiện củatôi bao gồm việc hoàn toàn giữ bí mật. Anh bạn tốt Wexford của anh đã phá hủyđiều đó.\”
\”Cũng như tôi đãphá hủy em à?\” Gã nhạo báng. \”Trưởng thành đi, Aveline. Tôi không épem lên giường với tôi. Là em tự nguyện.\”
Hai má cô đỏ rực, nhưngvẫn nâng cằm lên kiêu ngạo. \”Đúng vậy. Và tôi sẽ tiếp tục làm thế nếu cứuđược cha tôi.\”
\”Ồ, tuyệtlắm!\” Gã vỗ tay hoan nghênh, gương mặt cay nghiệt vì trào phúng.\”Diễn vở trinh nữ tội lỗi đi nào, Aveline thân yêu. Cô gái đáng thương,phải hy sinh sự trong trắng của cô ấy cho tên quái thú để cứu mạng cho ngườicha yêu dấu.\” Gã bước đến chiếc rương bằng gỗ nhỏ đặt trên chiếc bàn gầnđấy. Mở chiếc hộp tinh xảo, gã rút ra một xấp giấy. \”Đây là những gì embán thân để lấy, em thân yêu. Những tờ giấy nợ của cha em, tổng cộng hơn banghìn bảng.\”
Cô nắm chặt hai bàn tayhai bên sườn, nỗi cay đắng từ câu nói của gã vượt quá ngoài sức chịu đựng.\”Làm sao anh có thế nói một điều như thế?\”
\”Ý em là tại saotôi có thể nói sự thật ấy à?\” Gã bật cười, giọng gay gắt và rã rời.\”Tôi luôn biết tất cả mọi người đều có giá của mình, em thân yêu ạ, đặcbiệt là phụ nữ.\” Gã tiến lại gần, dùng xấp giấy nắm chặt trong tay đế vuốtve mặt và cổ họng cô. \”Tôi phải cảm ơn em vì cái giá xứng đáng được em đưara, Aveline ạ. K bên nhau của chúng ta… rất thích thú.\”
Nỗi đau đớn đâm xuyênvào trái tim yếu đuối của cô. Gã khiến cô không khác gì một gái làng chơi, nhưthể cô dâng hiến bản thân cho gã vì tiền.
Nhưng chẳng lẽ khôngphải?
Cổ họng thít chặt khi côchật vật kìm lại những giọt nước mắt. Cô sẽ không để gã giễu cợt, sẽ không đểgã hạ thấp những điều mình làm vì cứu sống cha.
\”Anh là một gã đànông khốn khổ và xấu tính\”, cô thì thào.
\”Cuối cùng, sự thậtcũng được thốt ra từ môi em!\” Gã cúi sát gương mặt cô. \”Lấy giấy nợcủa cha em đi, Aveline. Thỏa thuận đã hoàn tất.\”
Xương sống cô đanh cứngkhi cảm xúc đã được kiểm soát, cô giật đám giấy từ tay gã. \”Gọi xe ngựađi.\”
Gã giật lùi một bước,rồi quét cho cô cái cúi chào đầy khinh bỉ. \”Như tiểu thư của tôi mongmuốn.\”
Phớt lờ gã, cô quay điđể tìm chiếc giày còn lại.
Trong chốc lát gã khôngcử động, rồi đột ngột sải chân về phía cửa, giật phăng nó rồi nghênh ngang đira ngoài.
Tiếng cửa đóng sập lạigiải thoát tình trạng căng thẳng nắm giữ những xúc cảm kìm nén của cô. Vớinhững giọt nước mắt tuôn trào ướt đẫm hai má, cô cẩn thận cất những tờ giấy nợvà bắt đầu thu nhặt giày dép và áo choàng.
Trái tim cô tan vỡ.Nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




