|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thì thầm.
Sau tất cả khoảng thờigian đã đi qua, riêng âm thanh gọi tên gã bật lên trên môi cô thôi vẫn có thểkhiến gã xốn xang. Bàng hoàng bởi sự ấm áp từ nụ cười, sự đón chào chân thậttrong đôi mắt cô, gã xém chút nữa đã bước đến bên cô. Xém chút nữa nói rằng gãchưa bao giờ quên cô. Nhưng khi gã quan sát, gương mặt cô trở nên tái nhợtgiống dải ruy băng gọn gàng trên váy, những đốt ngón tay trắng bệch siết chặttay nắm cửa. Niềm hạnh phúc của cô lụi tàn như thế nó chưa bao giờ từng tồntại. \”Anh còn sống\”, cô nhạt giọng nói.
\”Ngạc nhiênchưa?\” Gã giấu sự thất vọng bằng cách trao cho cô nụ cười từng reo rắc nỗisợ hãi vào trái tim những tên cướp biển đồng bọn của gã. \”Tôi chắc chắncũng ngạc nhiên khi thấy cô. Tôi đã yêu cầu được gặp cha cô.\”
\”Cha tôi không tiếpkhách.\”
\”Không tiếp?\”Nụ cười của gã chuyển sang thô lỗ. \”Ông ta sẽ tiếp tôi.\”
\”Kể từ tháng trướcông ấy không thể gặp ai.\” Cô dợm bước chân vào căn phòng, quan sát như thểgã là một bóng ma. \”Anh muốn gì từ ông ấy?\”
\”Đây là chuyện củađàn ông, và tôi sẽ không bàn luận nó với cô. Ông ta đâu?\” Gã định băng quacô, nhưng cô cứng đầu đứng chặn trên đường đi của gã, hai tay khoanh lại và sựquả quyết lóe sáng qua xúc cảm xáo động trong đôi mắt cô.
Gã sở hữu thứ sức mạnhmà chỉ cần chút cố gắng cũng có thể đẩy văng cô ra khỏi lối đi, nhưng gã do dự.Gã không muốn chạm vào cô. Ngay cả khi đứng gần cô thế này gã cũng có thể cảmnhận nhiệt độ đang tăng vọt giữa bọn họ. Khiến gã điên cuồng.
\”Người ta bảo anhđã chết.\”
Chút run rẩy trong giọngcô như cứa máu trên bộ giáp thịnh nộ bao quanh trái tim gã. Sự yếu đuối của bảnthân làm gã nổi giận. \”Một nhầm lẫn, rõ ràng rồi.\”
Câu trả lời gay gắt củagã khiến cô chớp mắt nhưng rồi đôi mắt thu hẹp. \”Rõ ràng rồi\”, cô lặptheo, cay đắng lẫn theo giọng nói không thua gì gã.
\”Tôi cứ nghĩ cô sẽmừng khi nghe tin đó.\” Nỗi tức giận của gã tràn trong từng câu chữ, hỗnđộn giữa thất vọng, giận dữ, đau đớn và cùng quẫn. \”Cô trông có vẻ kháhạnh phúc khi rũ bỏ được tôi kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau.\”
\”Tôi có thể nóiđiều tương tự về anh\”, cô phản pháo. \”Anh không thể hiện rõ ràng hơnthế trong thời gian anh trải qua với tôi, Lucien ạ. Sao anh phải quá mức ácnghiệt đến vậy?\”
Gã cười cay nghiệt vàtóm lấy cằm cô trong tay. Làn da cô vẫn có cảm giác mượt mà như lụa. \”Côvẫn chưa nhìn thấy thế nào là ác nghiệt đâu, con bồ câu của tôi ạ.\”
Cô giằng người ra.\”Anh không có quyền chạm vào tôi.\”
\”Cô chưa bao giờkháng cự, Aveline ngọt ngào. Như những gì tôi nhớ, cô từng cầu xin tôi chạm vàomình.\”
Gương mặt đỏ gay, nhưngcô nhìn thẳng vào tia nhìn của gã, đôi mắt long lên khinh miệt. \”Đã qua từrất lâu rồi. Trước khi anh để cả thế giới nghĩ rằng anh đã chết. Trướckhi…\” Cô im bặt và bặm chặt đôi môi như thế ngăn cho từ ngữ không vuộtkhỏi miệng.
\”Trước khi cáigì?\” Khi cô tiếp tục lặng câm, cơn giận của gã phun trào. \”Tôi đãtrải qua năm năm trong địa ngục, Aveline ạ. Đừng thử thách tôi.\”
\”Anh đã ở trong địangục ư?\” Giọng cô cao vút đầy tổn thương. \”Còn tôi thì sao? Còn cáicách anh bỏ rơi tôi thì sao?\”
\”Bỏ rơi? Chia tayđến từ đôi bên, thỏa thuận của chúng ta đã được hoàn thành. Nếu cô cảm thấy bịbỏ rơi, hãy trách cha cô. Năm năm trước, ông ta đã bắt cóc và ép tôi phải phụcdịch trên một con tàu buôn lậu.\”
\”Không thể nào! Ôngấy sẽ không bao giờ làm một điều như thế!\”
\”Không ấy à?\”Lucien cúi người lại gần hơn, lờ đi hương oải hương ngọt ngào luôn gắn liền vớicô. \”Ông ta phát hiện mối quan hệ của chúng ta. Ngay cả nói dối cũng đừngthử với tôi bởi chính ông ta đã tự mình nói cho tôi điều đó.\”
Cô kéo bản thân đứngthẳng, dường như chẳng mấy bận tâm bởi khoảng cách gần với gã. \”Sao tôiphải nói dốỉ? Ông bắt gặp tôi về nhà sáng hôm đó cùng giấy nợ trong tay. Ôngbiết những gì tôi đã làm.\”
\”Và ông ta đến gặptôi, thách đấu với tôi.\” Gã bật tiếng cười chẳng hề hài hước. \”Tôi đãkhông chấp nhận lời thách thức, Aveline ạ. Tôi đã bỏ đi – vì cái giao kèo chếttiệt mà chúng ta đã ký kết.\”
Cô buông một tiếng thởdài. \”Cảm ơn anh vì điều đó.\”
\”Ồ, đừng cảm ơntôi. Tôi nguyền rủa bản thân vì đã cư xử cao thượng. Nếu tôi gặp cha cô trongtrận đấu vì danh dự ngày hôm ấy, tôi đã không mất tất cả mọi thứ.\”
\”Đó là thứ anh cầnđúng không, Lucien? Sự trả thù? Đó có phải lý do anh đến đây sáng naykhông?\”
\”Phải.\” Gãtrao cho cô một nụ cười lạnh lùng. \”Tôi đến để thách đấu cha cô.\”
Hai mắt cô trợn to kinhhoàng. \”Anh đến đây để giết ông!\”
\”Để đấu súng vớiông ta.\” Gã nhún vai. \”Kết quả tùy thuộc vào số phận.\”
\”Tôi có trông giốngcon ngốc không? Ai cũng biết anh là một tay thiện xạ. Chính điều đó đã đẩychúng ta vào rắc rối năm năm về trước.\”
\”Đây là vấn đề danhdự.\”
Cô lùi từng bước một vềphía cửa. \”Anh điên rồi.\”
\”Quả vậy.\” Sựsắc bén trong ánh mắt gã tạm ngừng cuộc rút lui lén lút của cô. \”Phát điênvì giận dữ. Cuộc đời đã bị đánh cắp khỏi tôi. Trả thù là quyền của tôi.\”
Cô bật cười chua chát.\”Tôi xin lỗi vì những gì đã xảy ra với anh, Lucien, nhưng cha tôi không cóliên quan gì hết. Chắc chắn có nạn nhân nào khác từ tính ích kỷ của anh đã tìmcách trừ khử anh.\”
\”Tôi tin cha côliên quan đến tất cả mọi chuyện.\”
\”Tôi không quan tâmnhững gì anh tin tưởng.\”
\”Hãy xem ngài Namtước tốt bụng có gì để phát biểu.\” Gã xô người qua cô và lao như cơn bãovào phòng nghỉ. \”Loại đàn ông nào lại đi núp sau vạt váy con gái? Hay danhdự của ông ta hao hụt đến mức không thể đối mặt với tôi?\”
Cô theo gã đi ra vàchống hai tay lên hông khi gã lùng sục từng phòng ở tầng một. \”Tôi nói choanh nghe, anh tìm nhầm người rồi.\”
\”Tôi biết việc minhđang làm.\”
Cô khịt mũi kinh tởm.\”Hãy để một người đàn ông lớn tuổi được yên, tìm gia đình anh để thỏa mãnthói côn đồ của chính bản thân. Từ những gì tôi được nghe, anh không được họyêu chuộng hơn bất cứ ai anh từng gặp gỡ.\”
\”Cẩn thận với cáilưỡi chua ngoa của cô.\” Gã ném cho cô cái nhìn cảnh cáo, nhưng cô khôngchùn bước.
\”Điều anh tìm khôngcó ở đây.\” Cô trừng mắt lại với gã, cũng dũng cảm không thua năm năm vềtrước. \”Để chúng tôi yên và đi chỗ khác mà tìm kiếm sự báo thù củaanh.\”
\”Cô có nói gì cũngkhông ảnh hưởng đến tôi.\” Chết tiệt, cô vẫn quá xinh đẹp, vẫn tác độngmạnh mẽ lên các giác quan của gã như một loại rượu mạnh. Nhưng gã phải ghi nhớsự bội bạc thường được đóng gói xinh xắn k theo. Cô đã bực dọc vào buổi sáng họchia tay bởi sợ hãi bị người ta phát hiện. Việc bắt cóc gã phải chăng là âm mưuđể khiến những lời gièm pha rơi vào quên lãng? \”Hãy nói với tôi, Aveline,rằng cô sẽ nộp cha mình ra đây, hay để tôi lục soát cả ngôi nhà và tự mình tìmra ông ta?\”
Đôi môi đáng yêu của cômỏng dính thành một đường tức giận. \”Anh muốn thách đấu ngay trước mặt chatôi phải không, Lucien? Đi với tôi.\” Hai bàn tay nắm chặt trong làn váy,cô đi thắng lên cầu thang.
Cuối cùng, Lucien nghĩ,nối gót theo cô. Cuối cùng.
Aveline bước đều từngbước lên tầng trước mặt gã, phiến lưng cứng ngắc vì bất mãn, thế nhưng chínhvòng ba mềm mại mới bắt được sự chú ý nơi gã. Gã nhớ không biết bao lần gã ômbờ hông ngọt ngào ấy trong tay khi họ ân ái, cùng xúc cảm phần da thịt ở đó đemlại.
Cô ngừng lại trên đỉnhcầu thang và ném ánh mắt ghê tởm về phía gã, làm đông cứng ham muốn vừa trỗidậy. Dù sao đi nữa gã không có quyền nghĩ đến chuyện ngủ với cô. Không, khi sựtrả thù đã ở ngay trong tầm với.
\”Lối này.\” Côđi xuôi xuống hành lang và mở một trong các phòng ngủ. \”Chào chayêu\”, gã nghe thấy cô nói. \”Cha có khách này.\”
Lucien bước theo, hăm hởđối mặt với kẻ hung ác đã cố hủy diệt gã. Rồi gã đứng khựng nơi khung cửa. Trợntrừng. \”Thứ giả tạo gì thế?\”
\”Anh yêu cầu đượcgặp cha tôi.\” Lời cô thấm đẫm khinh bỉ. \”Ông ấy đây. Đưa lời tháchđấu của anh đi.\”
\”Cấn thậnđấy\”, gã cảnh cáo giữa hàm răng nghiến chặt. Gã quăng cho cô một ánh nhìn,những gì cô thấy trên gương mặt gã đưa một thoáng thận trọng đến đôi mắt cô.
Cô lúc nào cũng là mộtngười phụ nữ thông minh.
Rồi gã quay lại nhìn kẻthù của mình
Ngồi cạnh khung cửa,ngài Chestwick nhìn chằm chằm ra ngoài trời ngập nắng. Chiếc áo choàng xanhdương khoác lên áo ngủ và đôi dép lê đi trên đôi chân trần. Mái tóc ngả bạcdựng đứng thành những búi lởm chởm trên chiếc đầu hói, những chiếc xương nhôtrên gương mặt cho thấy ông ta đã sụt cân đáng kể. Đôi mắt xanh dương đờ đẫngắn chặt lên điểm nào đó bên ngoài cửa sổ. Khi Lucien nhìn, một người hầu vộivàng chạy lên lau dòng dãi rớt khỏi cằm vị Nam tước.
\”Chuyện gì xảy ravới ông ta vậy?\” Gã ép những lời đó ra khỏi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




