|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
rồi, tôi ko thấy ba cười tự nhiên như thế.
Cảm ơn, C.K…
…………
Hắn vào bếp rửa chén sau khi ba tôi ra về,
dĩnhiên, sau buổi học kèm với gia sư chuyên môn là tôi,
hắn đã làm việc đó 1 cách rất thành thục.
Chắc phải tặng hắn cái gì để khen thưởng cũng như cảm ơn quá.
-____-
Ey!! Tôi có tô 1 bức tượng cho hắn!!
NÓ ĐÂU RỒI???
“Dì!! cái ba lô của con đâu??????”
“Ba lô gì?”
“Ba lô con đeo hôm gặp tai nạn!!! NÓ ĐÂU??”
“Trong phòng con chứ đâu!”
Tôi chạy về phòng và lục cái ba lô lôi ra hộp quà nhỏ,
ohh.. may quá, nó vẫn còn đây, đù có hơi móp méo chút xíu.
“Gì vậy??”
Hắn đang đứng ở cửa phòng tôi, tay chùi vào đùi quần cho khô nước,
tôi chìa hộp quà về phía hắn.
“Cho you nè. Quà tôi định tặng hôm tiễn you.”
“Oh…thanks ^=^”
Hắn đón gói quà và mở từ từ trong sự hồi hộp của tôi,
hehe… sắp có màn cảm động rồi ^^… ít ra thì sau những gì hắn làm cho tôi.
đây là thứ đầu tiên tôi làm cho hắn.
Món quà xuất hiện trước mắt tôi là 1 thằng nhóc đi patin, nhưng bị bể làm 4 mảnh!!
Trời ơi!! Ôi ko…….. chắc nó đã bị văng xuống đường khi tai nạn xảy ra.
“Bể rồi.”
“Ko… tại sao chứ??? tôi đã tô nó hơn 1 tiếng!”
“Ko sao, ráp lại được mà”
“Ko!!! Nó bể rồi. Bể rồi!!!!!!”
Tôi nổi khùng lên và chỉ muốn tìm cái tên đi mô tô đó bắt đền, hoặc chí ít là đập cho hắn 1 trận.
từ hồi nhập viện với thân thể bị thương tùm lum,
tôi cũng chưa từng có suy nghĩ sẽ tìm gã mô tô để “trả thù”…
nhưng lại sôi sục nỗi úât giận khi nhìn thấy bức thạch cao bị bể.
Dù thật ra, lỗi là do tôi đã vượt đèn đỏ. TT___TT
“Thôi mà, tôi sẽdán nó lại bằng keo dán sắt và cất giữ cẩn thận. Nhưng món quà quý nhất thì you đã tặng
tôi rất nguyên vẹn rồi.”
“Huh? Hồi nào? Quà gì??”
“Tình yêu của you.”
Hắn nháy mắt và mỉm cười..hạnh phúc.
Có vẻ như, hắn ko hề buồn tiếc gì với món quà tan nát này. mà trái lại,
hắn như đã có tất cả những gì hắn muốn.
Một nụ cười mãn nguyện.
“Àh, còn nhớ tôi hứa cho you 1 thứ ko?”
“yeah..”
Hắn móc từ trong cổ ra 1 sợi dây chuyền…à ko, nói đúng hơn,
nó là 1 mặt đồng hồ có nắp mạ vàng.. kiểu xưa..
rồi quàng nó vào tay tôi..
“Nó là của mẹ đã cho tôi năm tôi 16 tuổi.”
“Sao cho tôi?”
“Mẹ bảo, hãy tặng cho cô gái mà tôi yêu. Và người đó, chính là you.”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ dễ thương trên tay mình, thơ thẩn…
Tình yêu của tôi? Tôi đã cho hắn nguyên vẹn thật sao?
Hai mươi mốt tuổi, tôi mới biết thế nào là tình yêu. Nó thật thú vị…
vừa nóng, vừa lạnh, ……….. vừa rắn, vừa mềm
vừa rét buốt lại vừa ấm áp…
Cho dù thực lòng… tôi vẫn cảm thấy chúng tôi quá trẻ con và…còn mơ hồ..??
Sao cũng được, chỉ biết, có 2 kẻ đang yêu…đang cùng nhìn ra cửa sổ.
thật ra …ngoài đó chẳng có gì cả! T__T
Nhưng tôi thấy ở đó, 1 căn nhà nhỏ ở sườn đồi thoai thoải…
Và tôi nghĩ, có lẽ, hắn cũng thấy giống như tôi.
Phải ko, C.K? Bạch Mã Hoàng Tử – Chương 41
Tôi đã nhờ dì soạn dùm bản tường trình cho hắn, và gửi Mai đem nộp cho nhà trường.
nhờ vậy, hắn được cứu xét học bổ sung sau 2 tháng nữa…
Bây giờ chúng tôi đang nghỉ hè.
Bạn trai C.K của tôi, sau khi nghe nhiều “sáng kiến” tôi đưa ra
về việc làm thêm … nào là làm phục vụ nhà hàng,
nào là làm cho mấy shop vẽ, quảng cáo..
cuối cùng, hắn vác cái giá vẽ mỗi buổi chiều ra khu nhà thờ Đức Bà,
vẽ chân dung cho người ta.
TT___TT
Còn tôi, với cánh tay phải bó bột, chỉ việc nằm ở nhà
ngủ, ăn, ăn, ngủ và đọc truyện Doremon..
Việc ở Kana Studio, coi như ko còn hy vọng gì,
có ai đi làm mới 1 tuần thì nghỉ dài hạn như tôi đâu chứ.
*___*
…………
:ệnh viện::
“Nguyễn Hải Giang”
“Ah!! Có!”
Tôi gần như ngủ gục khi phải ngồi chờ ngoài phòng bác sĩ, gần 1 tiếng…
chợt tỉnh hẳn khi nghe tên mình được gọi..
hôm nay là ngày cắt bột… ahhh….Mừng quá!!^-^
….
“Đầu còn đau ko?”
“Dạ ko..”
“Tay còn yếu, đừng xách hay mang nặng..”
“Ok…cháu hiểu rồi ạ”
Chị y tá đưa tôi ra ngoài, có vẻ do dự 1 hồi, rồi quay sang hỏi tôi.
“Hôm em xuất viện ko nói cho anh ấy biết à?”
“Anh nào cơ?”
“Anh có ria mép, cao cao, lạnh lạnh ấy.”
“Huh?? Cao cao? Lạnh lạnh??”
Lời miêu tả như vậy, khiến tôi nghĩ ngay đến 1 người..nhị ca DJ.
Nhưng chuyện gì với gã ấy chứ?
“Uh. Tối đó ảnh lại ghé phòng em, hình như ảnh ko hay em xuất viện”
“Ghé phòng em à??”
“Tối nào ảnh cũng ghé, chỉ đứng nép bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn em với cậu bạn …”
“Y tá!!”
Ông bác sĩ gọi to khiến chị ấy ngưng giọng và chạy vào trong,
tôi thì thừ người ra… băn khoăn…
Thì ra, DJ đã ghé thăm tôi 2 bữa liền mà ko xuất hiện…
Một cách âm thầm?
“Sao rồi, con cử động tay coi?”
“Huh? ah……..yeahh.. okay.”
Tôi bước theo dì Út mà tâm trí cứ lang man, thơ thẩn.
Có phải là anh ta ko?
……………………
Khi vừa về tới nhà, tôi đã mở ngay điện thoại,
và tìm cái số đã gọi cho tôi hôm ấy, DJ..
ko có.
Đã hơn 1 tháng rồi còn gì.
tại sao tôi ko save lại chứ???
‘I love you like crazy, I love you like crazy…I love..’
Yeah. Đó là chuông điện thoại mới của tôi. TT__TT
và chỉ có 1 số duy nhất gọi tới là réo cái câu đó,
được ghi âm bằng chính giọng nói của hắn.
-____-
“Hello”
“Cắt cục nợ đó xong chưa?”
“Rồi.”
“Ra đây đi!!!”
“Làm gì???”
“Tôi nhớ you quá!!”
“Thôi đi. Cúp máy đây.”
“Ko ra là tôi về để gặp you đấy! 10 phút, gọi taxi đi.”
“Ey…”
[Tih Tih Tih...">
Cái tên bạn trai mắc dịch đó.
Nghĩ sao mà bắt tôi trong 10 phút đi từ Phú Nhuận ra đó??
mà còn gọi taxi?? Hắn tưởng tôi giàu lắm chắc?
và rảnh lắm chắc? >__<</p>
Tôi ném cái điện thoại xuống giường và đi ra ngoài mở Ti vi coi.
… chẳng có phim …..aww..chán…
“Kiệt gọi hỏi thăm con à?”
“Hắn kêu con ra đó chơi.”
“Thì đi?!”
“Đi bằng giề??”
“Dì có việc chạy ngang, thay đồ đi!”
Sao trùng hợp thế nhỉ?
hay dì là “tay trong” của hắn? T___T
Dù sao, thì tôi cũng muốn gặp hắn. Còn hơn là ngồi ở nhà thế này.
:: Vỉa hè khu Công xã Paris::
Dì thả tôi xuống chỗ hắn rồi đi khỏi,
sau khi bảo hắn nhớ đưa tôi về nhà, và dặn rằng có thể dì về trễ.
Hắn đang vẽ cho 1 ông cụ tóc bạc.
Tôi đến gần và ngồi xuống bên cạnh… hắn đã vẽ gần xong.
Khi vẽ, hắn rất nhập tâm, và tôi thích nhất là nhìn hắn lúc này…
Rất đáng yêu. ^=^
“Chà…đẹp quá! Ông thích lắm.”
“Hehe… còn phải hỏi..”
“Nhiêu tiền?”
“10 ngàn.”
“Ahh..10 ngàn…”
Ông cụ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




