|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
mới hiểu C.K cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy tôi và
Hoàng tử,
giờ tôi mới hiểu tại sao hắn thường mất tự chủ khi ghen…
tôi đang ghen… Phew… ><</p>
::Kana Studio::
Tôi gần như ko đụng tới bữa trưa dù vẫn vào cantin như mọi ngày,
kêu 1 suất cơm chả cá và ngồi nhìn nó suốt..
chán chường…… thiệt là giống…. thất tình….TT_____TT
Khoai tây…khoai tây chiên… ăn cùng nhau….
GHÉT QUÁ ĐI!!!!!!!!!!!!
“Có thấy thằng Huấn đâu ko em?”
“Huh?? Yah…ko có…”
Nét mặt anh Lam hơi âu lo khi đột nhiên bước tới và hỏi tôi về DJ..
cả buổi sáng tôi còn ko có tinh thần làm việc thì nói chi để ý tới anh ta ở đâu??
mà…chuyện gì chứ…
“Điện thoại nó ko liên lạc được từ tối qua.”
“Oh… thế hả? chắc ảnh hết pin…”
Anh Lam lại lo lắng móc điện thoại ra, gọi, rồi lại thất vọng dập máy.
tôi cứ cắn cái muỗng… ko biết sao cũng lấy máy mình ra..
gọi cho DJ…
“Ò í e…”
Cái âm thanh này quen nhỉ? -___-
Hai anh em, tôi và Hoàng tử, cùng ăn trưa mà chẳng nói câunào,
anh đang lo cho DJ, tôi đang khổ sở với cơn ghen…
arghhh…
……………
Tôi đi chậm về nhà lúc trời chạng vạng tối,
với 1 tâm trạng ko ra làm sao..
Một bóng người đang bước tới lui trước cửa nhà tôi.
1m7… ốm ốm… C.K??????
Hình như là hắn… Chính hắn!! Hắn làm gì ở đó??
Tôi siết chặt quai ba lô và hít thở sâu… tự nhiên, lại hồi hộp…
Hắn nhìn thấy tôi… lại giả vờ ko phải đang chờ đợi tôi…
tỏ ra thản thừng bước quay ra… đi ngang tôi…
Tôi cũng vờ như ko quen…
………
Vậy thôi sao…
“Này……”
Hắn gọi tôi từ phía sau… và tôi nghe nhịp chân hắn bước lại gần..
Tôi vẫn ko quay đầu lại , tim đập thình thịch.
“You………”
“Có chuyện gì?”
“You… tôi muốn nói… thật ra…”
[Soledad....">
Chiếc điện thoại chết tiệt. Rung chẳng đúng lúc. >_<</p>
Tôi mặc kệ nó.
“Nói đi….”
“Nghe điện thoại đi”
O___o <___<</p>
Okay… thì nghe……
“NHỊ TẨU!! TỚI ĐÂY NGAY, 145F CƯ XÁ THANH ĐA.. MAU!! NHỊ CA ĐANG MÊ SẢNG!!”
“HUH?? CÁI GÌ?? AI GỌI ĐÓ???”
“NHANH ĐI!!!!! …”
Cái tên trong điện thoại hét như thể tôi bị điếc..+___+
và tôi cũng theo trớn la to như vậy…
cuộc nói chuyện với big volume… TT___TT
Anh ta…vừa nhắc tới DJ? Nhị ca? Đang mê sảng??
tôi bắt đầu nóng ruột và nhớ tới việc Hoàng tử đã lo lắng……..
chuyện gì xảy ra rồi… oh ko…
Trong khỏanh khắc, tôi quên mất bạn trai C.K của mình..
đang hình như có ý định giảng hoà,
mà vụt chạy trở ra đầu hẻm gọi taxi tới…địa chỉ mà tên kia vừa đọc..
“Hey… có chuyện gì thế…?”
Tiếng C.K loãng dần phía sau…
::Cư xá Thanh Đa::
Địa chỉ 145F. Một căn nhà nhỏ xinh, cửa sắt. Thật ra tôi đã đến đây 1 lần. -__-
[Ting...">
Tôi vừa nhấn chuông, thì cái anh chàng đầu đinh xuất hiện…
với chiếc quần tà lỏn và áo thun ba lỗ,
hấp tấp ra mở cửa và kéo tôi vào nhà…
Trên chiếc giường hôm trước tôi nằm, giờ là DJ…
mặt anh tái xanh, mắt nhắm nghiền, mồ hôi đẫm ướt thái dương.
tôi khẽ sờ trán anh ta… OMG..nóng hổi…
“Ảnh sốt cao…!!!”
“Phải!! Tui đã làm đủ cách… mà ko hạ…”
“Giang………”
O__O ..DJ vừa gọi tôi… trong cơn mê
“Ảnh…ảnh vừa gọi tôi??”
“Cô chứ ai!! Gọi cả trăm lần rồi!! Vì thế tui mới kêu cô tới!!”
“…… ảnh làm sao bị sốt vậy? cảm mưa hả? Mà mấy bữa nay đâu có mưa…??”
“Cảm mưa cái đầu cô!! Ảnh bị đâm!!”
“HẢ??? ĐÂM GÌ??”
Tên tiểu đệ khẽ kéo tấm chăn ra và giở áo của DJ lên cho tôi thấy…
dòng băng y tế trắng tóat quấn quanh bụng anh…và 1 lõm máu đỏ ối chìm bên trong…
tôi bủn rủn hết tay chân… ôi trời ơi….
“CHUYỆN GÌ VẬY?? SAO ANH KO ĐƯA TỚI BỆNH VIỆN??”
“Đừng la chứ… đưa rồi…họ băng xong rồi… nhưng tính ảnh ko thích ở bệnh viện, đòi về, rồi bây giờ…nằm sốt luôn!!”
“………trời ơi…..”
“Giang……. … em… đừng khóc… tôi sẽ bảo vệ em…”
……
lòng tôi đau thắt lại..
… tôi khẽ ngồi xuống và đặt tay lên bàn tay DJ, nắm chặt…
hy vọng anh cảm nhận được tôi đang ở bên cạnh anh..
“Em ở đây…”
………
Tiểu đệ tên Quang, cho tôi biết anh bị đâm bất ngờ trong quán bar…bởi 1 gã giang hồ..
là tay sai của ông trùm Sáng… cái tên có lẽ tôi ko quên được…ông bặm trợn đã sàm sỡ tôi..
hôm đó, ông ta có nói tìm DJ tính sổ…
May mà con dao đi trượt chỉ trúng phần bụng.. dù mất máu khá nhiều..
nhưng bác sĩ bảo nó ko nguy hỉêm đến tính mạng.
Kể xong, Quang đi ngủ khò khò ngoài phòng khách.
Bỏ lại tôi đang cố tìm cách hạ sốt cho DJ bằng…dầu gió! TT___TT
Tôi đâu có biết làm gì bây giờ…
Nếu đổi ngược lại là DJ, thì có lẽ anh đã biết làm sao để hạ sốt cho tôi.
DJ, please tell me how to do…
Được 1 lúc, tôi ngủ gục. TT___TT
………
……
Khi tôi mơ màng mở mắt, thì DJ đã ngồi tựa lưng vào tường trên giường,
tay trái cầm điếu thuốc, tay phải đang..bị tôi nắm chặt.. -___-
“Oh.. anh tỉnh rồi ư? Hết sốt chưa?”
“Tỉnh vì mùi dầu gió em xoa lên đầu tôi nồng nặc… Sao em ở đây?”
“Anh gọi em… anh ko nhớ à?”
“Tôi gọi em??”
“Ah… chính xác là Quang gọi em…”
“Quang? Nó đâu?”
“Ngoài kia…đang ngủ…”
“Uh…”
Tôi muốn hỏi sao anh lại gọi tôi trong lúc mê sảng,
nhưng nghĩ lại câu hỏi quả là điên… khi đó, làm sao mà biết..
gọi trong tiềm thức mà thôi..
“Xin lỗi anh…”
“Huh? vì cái gì?”
“Anh bị đâm vì em.”
“… Argh… khờ quá!!! Tôi gây xích mích với lão ko chỉ có lần ấy!! Ngốc ạ!”
>< Uh, ngốc. Ngốc mới ngồi đây coi anh.
Tôi đi về đây!!
Tôi đứng dậy giận dỗi bỏ về, do cũng thấy tình hình DJ đã khá hơn,
gần 9h tối…
“Ăn gì chưa?”
“CHƯA! ><"
“Ngồi đi, tôi đi nấu mì…”
“Điên à?? Anh thế làm sao mà nấu??? Để em…”
Rồi, tôi vào bếp nấu 2 tô mì cho tôi, và DJ.
Khốn khổ thay khi tôi chưa kịp ăn được cọng mì nào, thì dì đã gọi tôi về..
“Về nhà đi, nó chờ con cả buổi rồi”
Nó – chỉ có 1 người, là hắn.
Và ko ngờ là sức mạnh của hắn lại lớn hơn cả cơn đói bụng của tôi..
tôi vội vàng chào DJ ra về…
“Em về..khuya rồi.”
“Ko ăn à??”
“Ko… để cho Quang.. chắc cũng đói đó..”
Trứơc khi ra cửa ngòai, tôi quay lại giơ tay định sờ trán DJ lần nữa,
để chắc rằng anh ta đã bớt sốt… chỉ là 1 phản xạ tự nhiên..
nhưng điều đó lại làm DJ ngó tôi kỳ lạ… rồi, anh ta chụp cổ tay tôi…ngăn lại.
“Em về đi, tôi ko sao.”
“Anh đã ok rồi chứ…?? Để em xem trán anh coi…”
“Em hãy về nhanh trước khi tôi ko để cho em về nữa!!!”
+____+ Oh my…
DJ tự nhiên cáu lên và vẻ mặt anh ta lại đáng sợ như ngày nào,
tôi sợ hãi lui
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




