|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ạ?”
“Con may mắn thật, làm dì ganh tỵ quá. “
“Trời… dì nghĩ bậy rồi…..”
Dì Út cứ cười tôi mà ko tin rằng, hắn chẳng là gì của tôi cả.
Tôi giải thích mệt mỏi mà vẫn (nói hỗn 1 câu)…như nước đổ đầu vịt. TT__TT
Dì cứ tủm tỉm cười… Bạch Mã Hoàng Tử – Chương 07
“Dreaming of me?”
Đó là tin nhắn của hắn lúc…12h00 đêm >_<</p>
Tôi đã để điện thoại ở ngay cạnh gối nằm,
Vì thế, độ rung của nó dễ dàng đánh thức tôi.
Tôi đã định ko hồi âm… vì đang mê ngủ cơ mà,
Nhưng rồi chợt nhớ tới lời đe doạ của hắn…
Tôi phải cố căng mắt ra để bấm tin nhắn trả lời,
Có trời mới biết, hắn sẽ làm gì để gây phiền phức cho tôi…
“NO! – Làm ơn ngủ sớm đi!”
và tắt hẳn nguồn.
:::Ngày hôm sau ở trường:::
“Ey, lát ghé thư viện chút, tui chỉ 2 bà coi cái này”
Diệu chào hỏi tôi bằng câu hẹn hò, ngay khi tôi vừa đặt chân vào lớp.
Mai đã ngồi sẵn ở đó…
“Sớm dzậy?”
“Ừ..”
Nó đáp mà ko buồn nhìn tôi.
Chắc nó vẫn khó chịu về chuyện ở Kana Studio..
Tôi nhủ thầm, hay mình cũng từ chối làm cho rồi?
Ban đầu tôi cứ nghĩ 2 đứa làm chung, có bạn có bè cho vui, đâu ngờ…
“Khi nào thì đi làm?”
“Hả?.. ừ.. tuần sau.. mà tui cũng ko thích lắm, ở đấy..”
“Đừng có nghĩ tới việc bỏ cuộc. Cơ hội lớn đó!”
“Nhưng…”
“Ngại tui hả? Tui có gì đâu ^-^ thật ra…”
“Thật ra sao?”
“À… ko có gì… Hồi nãy Diệu nó nói gì với bà?”
“Nó bảo lát ghé thư viện..”
Tôi chưa nói hết câu, thì thầy giáo đã bước vào.
Chúng tôi trải qua buổi học 4 tiếng rưỡi trong sự ngao ngán..
Thầy chỉ đọc thao thao và chúng tôi thì chép lia chép lịa.
Cũng may, Mai đã xóa “bản án” hôm qua dành cho tôi,
nếu ko tổng cộng tôi phải chép những 8 trang tính luôn phần của nó??
……………
“Đi nào 2 cô nương!”
“Tới đó làm giề?”
“Tới thì biết!”
Tôi đeo túi vào và đi theo Diệu, Mai theo sau tôi.
“Ko gọi Phong à?”
“Trời, gọi lão chi?”
“Sao vậy…?”
“Bà nhiều chuyện quá!!!!!!”
Phong vẫn nhìn chúng tôi vẻ thắc mắc,
Nói đúng hơn, Phong chỉ nhìn Mai, cái ánh nhìn câm lặng và đè nén…
Tôi đã hứa bằng danh dự của Nguyễn Hải Giang rằng,
sẽ ko bao giờ nói ra tình cảm thầm kín đó của Phong…
… nếu phản bội lời hứa, tôi sẽ ko lấy được chồng TT___TT
Nhưng hỡi ôi, giữ bí mật của người khác giống như đeo đá tảng vậy,
Hơn nữa đó là 1 mối tình trong sáng, có gì phải che giấu?
Khi tôi hỏi Phong, cậu ấy chỉ cười..
“Có khi nói ra, ko thể là bạn nữa”
Mai có thích Phong ko nhỉ?
Tôi chỉ biết, họ đã học chung hồi cấp III, và cùng vào 1 trường ĐH.
Lại còn chung lớp..
thế thì đẹp quá còn gì.
……..
“Bà làm gì thơ thẩn như ở trên mây vậy?”
“Hả? ..à..”
“Hay vẫn nghĩ tới chuyện ko đi làm vì tui??”
“Đâu có! ^-^ .. Diệu đâu?”
“Đằng kia…nó đang kêu tụi mình kìa”
Tôi nhìn theo hướng Mai vừa chỉ,
Diệu đang ngồi trong phòng Internet của thư viện…tay ngoắc chúng tôi.
Tôi và Mai ngồi hai bên, Diệu ở chính giữa..
Nó liên tay click chuột… click…click.
“Đây!! Thấy ko, hắn có cả 1 Profile trên trang web của trường!!!”
Trước mặt chúng tôi, màn hình hiện ra 1 trang thông tin cá nhân,
với đầy đủ họ tên, ngày sinh, nơi sinh, sở thích, … v.v. và v.v…
cùng với 2-3 tấm ảnh gì đó đủ tư thế: đứng vẽ, đá bóng và.. ngủ gục trong lớp,
của cái gã – hôm qua đã ăn tối ở nhà tôi.
“Chà, đến thế cơ à?”
“Ừ!! Tui mới nghe nhỏ Hiền lớp trưởng nói.”
“Dzị hả?”
Mai hỏi hờ hững, tỏ ra ko shock như tôi, nó thản thừng như muốn bảo
-”cũng thú vị nhưng có gì ghê gớm lắm đâu”-
Diệu thì thích chí đọc lẩm nhẩm…
“Trần Chí Kiệt…
Ngày sinh: 15-5
Sở thích: Game và teakwondo…
…
Câu nói yêu thích: -Ngủ sớm đi-”
Bạch Mã Hoàng Tử – Chương 08
“Cái gì??????”
Tôi như muốn té ghế, khi nghe Diệu đọc câu cuối cùng.
Đó là câu hôm qua tôi đãnhắn cho hắn..
“Lạ hen, nhưng bà cũng đâu cần shock tới vậy?”
“Trang này up khi nào?”
“Tháng trước, khi hắn giành được học bổng duy nhất…trở nên nổi tiếng..”
“Tháng trước à?”
“Ừ.. nhưng sao?”
“Ko…”
Tháng trước..vậy có nghĩa,
Đó thực sự là câu nói yêu thích của hắn?
Dĩ nhiên -__- , chứ ko lẽ hắn vừa thích câu đó tối hôm qua?
Tôi đúng là ngớ ngẩn số một! TT___TT
….
“Về thôi”
“Phải đó, tui cũng phải về! -__-”
Tôi hưởng ứng lời đề nghị của Mai, trong khi Diệu ko hề cho thấy dấu hiệu là nó sẽ đứng dậy.
Mai đã bỏ đi được mấy bước.
“Ey, bà định học thuộc làu hả?”
“Yes!!^-^ Bà về trước đi, tui ở lại..”
“Vậy…bái bai”
Tôi chạy theo Mai ra khỏi phòng Internet,
được 1 đoạn, nó dừng lại và rẽ vào hướng phòng trưng bày bên góc trái của thư viện.
Những tác phẩm đọat điểm cao của sinh viên chúng tôi đều được lưu trữ ở đó.
“Bà vào đây chi vậy, Mai?”
“Tui muốn xem bức tranh đó”
“Bức tranh nào?”
“Bức đã giúp hắn giành được học bổng…”
Nhỏ Mai… phải rồi, lần ấy nó cũng đã dự tuyển,
… nhưng cuối cùng, thì suất duy nhất đã ko thuộc về nó.
cho nên lần ấy, Mai – cũng như tôi ko muốn biết ai là người thắng cuộc..
và đó là lý do tại sao chỉ có 2 đứa tôi là mù tịt về gã Chí Kiệt ấy,
trong khi hắn dường như nổi tiếng khắp trường..
Đứa bạn này của tôi, nó cứ hay tỏ ra bình thản, ko quan tâm,
mà trong lòng thì uất ức nặng nề lắm, tôi biết.
……
sau khi hỏi cô phụ trách,
Chúng tôi dừng lại trước 1 bức tranh chì than, khổ 30 x 40,
dù đã chuẩn bị trước tinh thần là sắp chiêm ngưỡng 1 bức tranh đẹp,
tôi vẫn ko tránh khỏi sự ngỡ ngàng…
Bức tranh vẽ 1 khu vườn nhỏ,
và 1 chiếc xích đu ko người ngồi…đung đưa..
tất cả đều vẽ bằng bút chì, nét vẽ bay bổng, ngây ngất.
tôi có cảm giác như nhìn thấy được gió đang thổi trong vườn,
khiến lá trên cây xào xạc và làm chuyển động cái xích đu.
Nếu ko nhìn thấy ký hiệu “C.K” ở góc trên bức tranh,
tôi thật ko tin rằng đấy là tác phẩm của hắn – cái gã tưng tửng vô duyên tôi vừa quen.
thần thái trong bức tranh khác hẳn..
Bình yên và dịu dàng đến lạ lùng, nhưng lại buồn và cô đơn vô hạn…
“Đẹp thật…”
Mai tặc lưỡi, nó nghiêng đầu nhìn bức tranh bằng ánh mắt ngưỡng mộ,
rất hiếm thấy.
“Ờ… vẽ chì khó lắm..”
“Hắn xứng đáng, hen”
“Nhưng chỉ có vậy mà giật giải thì hơi bất công…”
“Ko đâu, ngoài cái này, hắn cũng đã thi thiết kế trên máy rồi test tiếng Anh… cả 3 phần đều đạt điểm cao nhất. Nhưng tui nghe nói, người ta thích nhất là bức tranh này”
Hắn…giỏi đến thế sao?
và…hóa ra Mai có điều tra về tên ấy rồi, chỉ có tôi là … lạc hậu TT__TT
……
Khi tôi và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




