|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
không trả lời.Nhã Vân thầm mắng anh ta thật lạnh lùng và tàn nhẫn.Cô đoán anh ta là anh hoặc là em gì đó của Hy Đông.
Đợi thêm một lát nữa chẳng thấy ai nói gì nữa Nhã Vân tò mò đưa đầu vào:”Á!Hy….Hy Đông”vừa đưa đầu vào thì gặp ngay Hy Đông cũng đang đưa đầu ra.
“Sao em thập thò ở cửa?”Hy Đông ngạc nhiên hỏi.
Nhã Vân cười hì hì thay cho câu trả lời,cô đi theo Hy Đông vào nhà,ngồi tại phòng khách chờ tới giờ phim phát sóng.Nhã Vân vô cùng tò mò về cuộc đối thoại hồi nãy,cô muốn hỏi Hy Đông nhưng nhìn anh không nói gì chỉ nhìn chăm chú vào ti vi nên lại thôi.
Phim Gió Và Mây cuối cùng cũng phát sóng,Nhã Vân và Hy Đông cùng nhau xem phim trong im lặng.Một người vì tò mò mà không dám hỏi,một người thì ngồi vô cùng nghiêm túc xem.
Nhã Vân ra về ngay khi phim vừa hết.Hy Đông tiễn cô ra tới cửa lớn:”Xin lỗi hôm nay anh…”Hy Đông không biết nên nói như thế nào.
“”Không sao,hôm nay cảm ơn anh”Nhã Vân cười và bước về.Cô chú ý tới dáng vẻ bối rối của Hy Đông,anh chưa từng như vậy.
Một ngày dài của Nhã Vân của cuối cùng cũng kết thúc như thế.Nhã Vân chán nản về nhà.
Quay trở lại với Hà Băng
Đúng sáu giờ chiều,Hà Băng cuối cùng cũng đứng trước cái nhà thờ cần tìm.
“Trời ơi,nhà ngươi đúng là trốn kĩ thật đấy”Hà Băng thở phì phò tức giận chỉ tay vào cái nhà thờ.Làm cô tốn cả mấy tiếng đi tìm.
Hà Băng dạo một vòng quanh trong và ngoài nhà thờ.Khi đã xem chán,Hà Băng vừa lòng đi về nhà trọ.
“Ngày mai…là ngày quyết định”Hà Băng nắm chặt tay lại.Cô hôm nay ăn tối và đi ngủ sớm.Cô cần dậy thật sớm để lấy dũng khí đi’cướp rể’.Hà Băng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Cô mơ thấy Phi Quân nắm tay dẫn cô đi dạo trên một cánh đồng trải đầy hoa hồng.Hà Băng mỉm cười.
Tại Một Nơi Khác
Phi Quân đứng trước cửa sổ.Anh đang nhớ đến Hà Băng:”Ước gì cô ấy đang ở đây thì tốt biết mấy”Phi Quân nhìn tấm ảnh chụp cô trong điện thoại.Anh nhớ đến lần cùng cô đi chơi,cùng cô nhảy ở bữa tiệc.
“Anh lại nhớ đến cô ta nữa rồi.Hãy quên cô ta đi,mai là đám cưới của chúng ta rồi”Vy Xuân vòng tay ôm ngang thắt lưng anh nhỏ nhẹ nói.
“Tôi không thể,xin lỗi”Phi Quân gỡ tay Vy Xuân ra,anh quay đi.
“Em sẽ khiến anh yêu anh”Vy Xuân nhìn anh cười nói.Cô tin chắc mình sẽ làm được,Phi Quân phải là của cô.
Phi Quân không trả lời.Anh không thẻ quên Hà Băng được,nhưng cũng không thể làm trái ý của nội được.
Biệt Thự Nhà Hy Đông
“Cô về được rồi đấy!”Hy Đông lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang ngồi trên ghế nói.Cô ta tưởng đây là nhà mình chắc.
“Bây giờ trễ rồi.Hôm nay em sẽ ở lại đây nhé!”cô ta mặc môt cái áo ngủ vô cùng mỏng manh,ý đồ đen tối quyến rủ Hy Đông.
“Tôi sẽ cho người đưa cô về”Hy Đông quay đi cầm điện thoại nói.
Chẳng bao lâu sao,căn biệt thự đã trở về sự yên tĩnh vốn có của nó.Mặc kệ cô ta có đồng ý về hay không,cô ta và thằng nhóc Minh Duy bị một người đám người kéo lên xe đưa về khách sạn.
Hy Đông đau đầu suy nghĩ.Anh hồi lúc đó đã thấy Nhã Vân từ lâu rồi nhưng vờ xem như không thấy gì.Anh né tránh Nhã Vân,sợ cô tò mò hỏi gì đó không hay.Hy Đông thở dài,anh mở lại bộ phim của Gió Và Mây xem.
Khu Nhà Trọ Ban Mai,phòng 246
Đan Yến tra chìa khóa vào ổ,mở cửa bước vào phòng.Cô ném túi xách và nằm dài xuống giường.Đan Yến nhớ lại cả ngay hôm nay.
Sáng sớm tinh mơ,hôm nay cô đặc biệt dậy sớm hơn mọi hôm,đồng hồ nhích đến số 6h30.Đan Yến chuẩn bị mọi thứ vô cùng kĩ càng,từ quần áo đầu tóc đến cả giày dép.7h20,Đan Yến tự tin đứng trước gương.
“Đẹp rồi,đi thôi”cô xách túi lái xe đến công ty.
“Đúng là ngôi sao lớn có khác”Chấn Phong cười trêu cô,trễ gần 1tiếng đồng hồ.Mọi người đều biết rõ tính cô nên không ai có ý kiến gì.
“Xin lỗi tôi đến muộn”Đan Yến cúi đầu xin lỗi mọi người.đúng là chuyện lạ.Cô không muốn Chấn Phong có ấn tượng xấu về mình.
“Không sao,chỉ trễ một chút thôi mà”đúng là quá ngạc nhiên nha,mọi người đều há hốc miệng.Lần đầu tiên diễn viên lớn như Đan Yến chịu cúi đầu khi đến trễ.
“Trễ gần một tiếng.Cô để mọi người đợi khá lâu rồi đấy!”Chấn Phong khó chịu nói.Trong công việc anh luôn nghiêm túc.
“Sẽ không có lần sau nữa đâu”Đan Yến cúi đầu nói.
Công Ty HÒA TIẾN
“Được rồi,Đan Yến lại đằng kia chuẩn bị đi.Chúng ta bắt đầu thôi”đạo diễn Phúc nói.
Cả buổi diễn ra khá là suôn sẻ và thuận lợi.Đan Yến quyết tâm đi ngủ sớm để mai không đến trễ nữa.
Ngày mai_____–
Tại một căn phòng nhỏ,Nha Trang
Hà Băng trang điểm khá đẹp,tay trái cầm túi xách,tay phải cầm tấm thiệp của ông Trưởng Phòng đưa.Cô xem lại kịch bản mình chuẩn bị từ trước cho ngày hôm nay lần nữa.
“Tóc ok,mặt ok,giày ok,lời thoại để diễn ok,thiệp mời ok.Đi nào”Hà Băng hăng hái đón xe đến bữa tiệc cưới.
Đám cưới diễn ra vào lúc 8h sáng.Nhưng vì không muốn gây sự chú ý nên Hà Băng 9h mới đến.Cô không vào,chỉ đưa thiệp rồi đứng ngoài chờ thời cơ thích hợp.
“Cám ơn mọi người đã đến tham dự lễ cưới của đôi bạn trẻ ngày hôm nay”một người đàn ông nói to với mọi người.
Ở dưới tiếng vỗ tay vang lên ồn ào cả phòng.Mọi người đều mừng cho cô dâu và chú rể.Hà Băng ở ngoài thì chăm chú nhìn Phi Quân.Thấy anh chỉ đứng yên đó,mặt không chút biểu cảm nào.
“Không để mọi người ở đây đợi lâu nữa.Buổi lễ xin phép được bắt đầu”người đàn ông đó lại nói.
Từ phía cửa chính.Cô dâu Vy Xuân trong bộ áo cưới xinh đẹp và yêu kiều bước vào.Cô dâu được ông nội của mình dẫn đi.Mọi người đều nhìn ra xem.Ai cũng bảo chú rể thật có phúc khi cưới được một cô dâu như vậy.
“Ta giao Vy Xuân cho con,hãy chăm sóc nó thật tốt nhé!”ông nội Vy Xuân đặt tay cháu mình vào tay của Phi Quân dặn dò.
“Dạ vâng”Phi Quân nắm tay Vy Xuân,không biểu hiện gì ngoài sự thờ ơ.
Khách tham dự lần nữa lại vỗ tay chúc mừng.Cha nhà thờ nhìn cô dâu và chú rể mỉm cười.Sau khi nói một vài câu gì đó,ông đọc câu quyết định:
“Cô dâu Lê Ngọc Vy Xuân con có đồng ý cưới chú rể Triệu Phi Quân làm chồng.Dù sau này có ốm đau bệnh tật,già yếu hay không?”
“Con đồng ý”cô dâu Vy Xuân mỉm cười nói.
“Chú rể Triệu Phi Quân con có đồng ý cưới cô dâu Lê Ngọc Vy Xuân làm vợ.Dù sau này có ốm đau bệnh tật,gìa yếu hay không?”
Những hình ảnh về Hà Băng lần nữa lại xuất hiện trong đầu anh.Phi Quân đang chần chừ thì từng lời kể của ba anh về nội lại như vang ngay bên tai.Vy Xuân kéo nhẹ áo anh.Phi Quân trả lời:
“Dạ vâng,con đồng ý”
Cha nhà thờ nhìn họ cười tươi.Ông nói:
“Chú rể và cô dâu hãy trao nhẫn cưới cho nhau đi”
Phi Quân cầm chiếc nhẫn nhìn thật lâu,anh mong người được đeo nó là…Phi Quân nhanh chóng đeo vào cho Vy Xuân.Và Vy Xuân cũng đeo cho anh.
“Ta tuyên bố hai con là vợ chồng.Có ai phản đối về cuộc hôn nhân này hay không?”cha nhà thờ nhìn xuống dưới mọi người.
Hà Băng nắm chặt tay,cô hít thở thật sâu.Mặc dù hơi cảm thấy có lỗi với cô dâu Vy Xuân nhưng nhìn Phi Quân thờ ơ,lạnh lùng với đám cưới này cô lại lần nữa không để bị lung lay.
“Nếu không có ai thì…”Cha nhà thờ đang định nói câu tuyên bố cuối cùng.
Thì từ cửa chính,một cô gái chạy vào,hét to nói:
“Tôi phản đối”Hà Băng nói lớn.
Khách đến tham dự đều nhìn chằm chằm vào Hà Băng.Mỗi người một biểu cảm,Phi Quân ngạc nhiên,Vy Xuân bất ngờ,Trưởng Phòng hoảng sợ.Mọi người thì tò mò chẳng hiểu cô là ai.
“Xin cô đây hãy cho một lí do chính đáng”cha nhà thờ nhíu mày nhìn cô gái can đảm này.
“Tôi…DƯƠNG HÀ BĂNG đến đây hôm nay là để nói cho mọi người biết.Tên khốn Phi Quân này không thể kết hôn với cô dâu Vy Xuân được.Hắn ta phải chịu trách nhiệm với tôi”Hà Băng nói những gì đã chuẩn bị từ trước.
Nhà thờ tại Nha Trang
Mọi người trong khán phòng hồi hộp im lặng để nghe Hà Băng nói hết câu.
“Hắn ta đã cướp mất thứ quí giá của tôi,huhu.”Hà Băng khóc lóc nói,hi vọng mọi người thông cảm.
Phi Quân hai mắt mở to kinh ngạc xen lẫn thích thú.Thật không ngờ cô ấy lại dám đến đây làm loạn như thế.
“Chuyện này là như thế nào?”nội Phi Quân đưa mắt nhìn anh dò hỏi.Bà không tin thằng cháu bà yêu thương bấy lâu nay lại to gan như thế.
“Thì như những gì nội và mọi người vừa nghe đấy thôi”Phi Quân bình thản cười nói,vô cùng ăn ý phối hợp với Hà Băng.
“Triệu Phi Quân ta không ngờ lại ngươi…ngươi”nội anh tức giận nói không nên lời.
Vy Xuân nước mắt rơi như mưa,cô đau xót cho tình cảm của mình,cô thật sự bất lực rồi,họ đã tiến triển đến mức đó thì còn có thể làm gì nữa đây.
“Chúng ta đi thôi”Vy Xuân xoay mặt đi,cô nhẹ nói với ông nội của mình.
Ông cô trừng mắt nhìn gia đình Phi Quân,họ đã làm cháu ông tổn thương.Gia đình Vy Xuân kéo nhau rời khỏi,không nói gì.
“Thành thật xin lỗi mọi người”Phi Quân nói.Cuối cùng thì đám cưới cũng không thành.
“Chát!đồ bất hiếu,huhu”mẹ Phi Quân đánh anh.
“Con sẽ gánh hết mọi trách nhiệm”Phi Quân nói xong câu đó thì tiến lại gần Hà Băng.
Hà Băng sững sờ nhìn sự việc đang diễn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




