watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 18974 Lượt

trung vào chiếc đồng hồ cát màu xanh lam trên tay…

Không hẳn là cảm thấy buồn phiền, nhưng Ái Hy cảm thấy vô cùng trống rỗng khi Minh Vỹ bước đi, mặc dù Ái Hy hiểu rõ Minh Vỹ không hề có ý bỏ mình ở lại, chỉ là đi thực hiện bổn phận của chính mình…

Cứ vô thức lật ngược chiếc đồng hồ cát trên tay, thích thú ngắm nhìn những hạt cát thay nhau lọt qua lỗ hổng liên kết giữa hai mặt trái của đồng hồ cát…

*Cạch*

Minh Vỹ bước vào phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, sau đó tiến lại gần nơi cô vợ ngốc nghếch đang mải mê quan sát chiếc đồng hồ cát trên tay…

Dường như Ái Hy không hề nhận thức được sự có mặt của Minh Vỹ trong phòng, vẫn dán chặt đôi mắt vào những hạt cát li ti bên trong đồng hồ cát…

Minh Vỹ đứng trước mặt Ái Hy, chuyển tầm nhìn sang vật thể nhỏ bé mà Ái Hy đang cầm trên tay, nhíu mày.

-“Em có chuyện không vui sao?”-Những hạt cát nhỏ màu xanh lam vẫn tiếp tục chạy dài theo một đường thẳng từ lỗ hổng không gian ở giữa đồng hồ cát, nhưng nó lại khiến Minh Vỹ khó chịu hơn.

Chất giọng lạnh lùng của Minh Vỹ khiến Ái Hy giật mình, từ từ ngước mặt lên, và cũng bắt gặp đôi mắt màu hổ phách cũng đang chăm chú nhìn mình.

-“Minh Vỹ, có chuyện gì sao?”-Phớt lờ câu hỏi của Minh Vỹ, Ái Hy lại đặt ra những câu nghi hoặc hỏi ngược lại Minh Vỹ, vì chẳng lẽ nói rằng chính Minh Vỹ khiến mình hụt hẫng sao?

-“Không, chẳng qua là có chút chuyện ở tổ chức, nhưng xong cả rồi.”-Minh Vỹ nhìn Ái Hy, đưa tay giật lấy chiếc đồng hồ cát nhỏ bé kia.-“Em không cần phải làm cái trò trẻ con đó nữa, nếu buồn thì cứ nói với anh, tạm thời anh tịch thu cái này.”

Không để Ái Hy kịp phản ứng, Minh Vỹ lập tức bước vào phòng tắm, để mặc Ái Hy ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của mình từ phía sau…

Minh Vỹ thoải mái bước ra

khỏi phòng tắm, chiếc khuyên tai bạc hình đầu lâu thấp thoáng sau mái tóc nâu vẫn còn ướt nước…

-“Minh Vỹ, này này, anh lại đây!”-Ái Hy đang ngồi tựa vào đầu giường, vừa trông thấy Minh Vỹ lập tức cất cao giọng, sau đó ngồi xích sang một bên, đưa tay đập đập vào vị trí bên cạnh như đang ra lệnh cho Minh Vỹ.

Dĩ nhiên hành động của Ái Hy khiến Minh Vỹ tò mò, không biết cô vợ này lại định giở trò gì…

Minh Vỹ tiến lại gần, sau đó ngồi bên cạnh Ái Hy, trên gương mặt kia đang nở một nụ cười lém lỉnh…

Ái Hy đưa một tay với về phía sau cầm lấy một thứ gì đó, nhưng vẫn đưa đôi mắt lặng lẽ nhìn Minh Vỹ.

-“Minh Vỹ này, anh yêu em mà phải không?”-Trên đôi môi xinh xắn kia nở một nụ cười dịu dàng, tay còn lại đặt nhẹ lên tay Minh Vỹ.

Và Minh Vỹ gật đầu…

-“Anh chấp nhận làm mọi điều em yêu cầu?”-Ái Hy nheo nheo mắt nhìn Minh Vỹ nghi hoặc, đôi mắt vẫn dán chặt vào Minh Vỹ chờ đợi một cái gật đầu xác định.

Nhưng lần này không hề có một cái gật đầu nào cả…

-“Nếu có thể…”-Minh Vỹ nói đều đều, nét mặt trầm tư…

… Nhìn thôi cũng đủ hiểu Minh Vỹ đang đề phòng Ái Hy…

-“Chỉ cần anh làm được thì anh sẽ làm?”-Ái Hy nhẫn nại hỏi lại một lần nữa, nhất định phải dồn Minh Vỹ vào đường cùng…

-“Ừ.”-Và câu trả lời của Minh Vỹ đã đúng như Ái Hy mong đợi.

Chợt Ái Hy lấy từ sau lưng ra một quyển sách nhỏ, sau đó đưa ra trước mặt Minh Vỹ, chất giọng ngọt ngào lại vang lên, kèm theo động tác dụi dụi đầu vào ngực Minh Vỹ như một con mèo nhỏ.

-“Thế anh đọc cho em nghe nhé!”-Đúng là lúc này đến kẹo đường cũng không thể ngọt hơn giọng điệu làm nũng của Ái Hy…

… thế này thì sao Minh Vỹ từ chối được…

Minh Vỹ đưa tay đón lấy quyển sách từ tay Ái Hy, một dãy tiêu đề “sặc sỡ” đập vào tầm nhìn của Minh Vỹ…

“Alice ở xứ sở thần tiên.”

-“Tại sao em không tự đọc?”-Minh Vỹ nhíu mày nhìn quyển sách trong tay, rõ ràng đây là truyện cổ tích, tại sao Ái Hy lại muốn mình đọc.

-“Không thích, em muốn anh đọc cho em nghe cơ!”-Ái Hy tiếp tục dụi dụi đầu vào người Minh Vỹ, sau đó tựa thẳng người vào vòng tay của Minh Vỹ, hạ giọng nài nỉ.-“Anh bảo chỉ cần anh làm được thì sẽ làm mà, chỉ cần nhìn vào cuốn sách và đọc cho em nghe, đơn giản mà!”

Đúng là Ái Hy có một sở thích khác người, tại sao lại phải là truyện cổ tích cơ chứ?!

-“Alice bắt đầu chán ngấy cái việc cứ phải ngồi cạnh chị gái trên bờ đất giữa cánh đồng mà chẳng có việc gì làm cả. Đã đôi lần cô bé ghé mắt vào cuốn sách mà chị cô đang đọc, nhưng trong sách không có tranh ảnh cũng chẳng có lời thoại…”-Minh Vỹ khẽ thở dài, sau đó lật cuốn sách ra, miễn cưỡng đọc những hàng chữ trong nội dung của cuốn sách lên, chất giọng lạnh lùng hời hợt của Minh Vỹ đúng là chẳng hợp với cái thể loại này chút nào.

Ái Hy khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời đọc của Minh Vỹ, cả người run lên cố gắng không bật cười thành tiếng…

Nếu người khác biết được thiếu gia của tổ chức mafia danh tiếng Knight nay lại phải ngồi trên giường đọc truyện cổ tích cho vợ yêu nghe có lẽ sẽ chết vì cười mất!

-“… Rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng gấp gáp lên cầu thang. Alice biết chắc đó là Thỏ Trắng đang đến tìm cô và cả người cô run lên đến nỗi ngôi nhà cũng rung lên bần bật. Cô hoàn toàn quên rằng giờ đây cô đã to hơn Thỏ Trắng gấp nghìn lần và chẳng có lí do gì phải sợ nó…”-Minh Vỹ vẫn thờ ơ nhìn vào những hàng chữ nhỏ trong cuốn sách, cố gắng đọc cho cô vợ yêu của mình nghe, đôi mắt liếc sơ vào bóng người nhỏ bé đang tựa vào người mình.

Dường như Ái Hy đã chìm sâu vào giấc ngủ, gương mặt ửng hồng trước ánh đèn phòng mờ nhạt trông cực kỳ đáng yêu, hàng mi dài khẽ lay động nhẹ, đôi lúc cựa mình trong lòng Minh Vỹ.

Minh Vỹ đặt cuốn sách xuống giường, với tay lấy chiếc điện thoại đặt ở bàn bên cạnh, nhấn nút gọi.

-“Bảo hắn có mặt ở nhà tôi ngày mai, tôi có việc cần giao cho hắn.”-Ngay sau khi nhận được tín hiệu từ phía bên kia, Minh Vỹ nói một câu ngắn gọn rồi lạnh lùng tắt máy.

Ánh trăng khuya qua khung cửa kính chiếu rọi vào căn phòng có ánh đèn trang nhã, Minh Vỹ vẫn nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc dài của Ái Hy, sau đó nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé kia lên và đặt một nụ hôn dài lên đó…

-“Tạm thời anh không thể bảo vệ em được nữa.”

-“Minh Vỹ, anh không định đi học sao?”-Ái Hy cau mày nhìn Minh Vỹ đang ngồi yên trên giường, bàn tay vẫn đang tiếp tục thắt chiếc caravat màu cam của đồng phục trường.

Không một tiếng trả lời…

-“Minh Vỹ, anh có nghe em nói không đấy?”-Ái Hy tức giận lay lay người Minh Vỹ, nhưng vẫn không hề có bất kỳ biểu hiện gì từ phía bên kia.

-“Vào đi.”-Đột ngột từ khoé môi Minh Vỹ phát ra hai từ, không hề ăn nhập với câu hỏi của Ái Hy.

-“Anh bảo ai vào?”-Ái Hy dần cảm thấy khó chịu với những biểu hiện bất thường của Minh Vỹ, ngay từ khi tỉnh dậy Minh Vỹ đã ngồi yên trên giường, đôi mắt vô cảm nhìn về phía bên ngoài khung cửa, để mặc Ái Hy tự độc thoại.

*Cạch*

Cánh cửa gỗ được mở ra, theo sau đó là một giọng nói quen thuộc cất lên đầy cung kính.

-“Có chuyện gì thiếu gia cần đến tôi sao?”

Ái Hy giật mình quay mặt lại, một gương mặt quen thuộc đập vào tầm nhìn của Ái Hy…

… Tại sao lại là anh ta?!

Chap 35

Em sẽ phạt anh!

-“Vĩnh Kỳ…”-Ái Hy bất giác lùi về phía sau một bước, ngạc nhiên chỉ về phía chàng trai vừa xuất hiện ở cửa phòng.-“Tại sao anh lại ở đây?”

Lúc này, Vĩnh Kỳ đang khoác lên mình một bộ vest đen hệt như những tên cận vệ trong tổ chức Knight, cả ánh nhìn và phong thái cũng thay đổi một cách bất bình thường…

Đây vốn không phải cách ăn mặc thường thấy ở Vĩnh Kỳ…

Dường như chỉ Ái Hy có thái độ ngỡ ngàng đến thế khi Vĩnh Kỳ bước vào…

Hoàn toàn ngược lại với Ái Hy, Minh Vỹ vẫn tỏ vẻ dửng dưng và đưa đôi mắt vô cảm lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của cô vợ ngốc…

-“Thiếu gia gọi tôi đến.”-Một câu trả lời cứng nhắc như đã được lập trình từ trước vang lên, Vĩnh Kỳ lúc này trông như một tên cận vệ thực sự, hoàn toàn không hề có chút biểu cảm nào ngoài những ánh nhìn sắc bén…

Cả người Ái Hy bắt đầu run lên từng hồi, đầu óc trở nên trống rỗng, không thể nghĩ được bất cứ điều gì cả…

Những mảng ký ức về cái ngày định mệnh cuối cùng Ái Hy được trông thấy Vĩnh Kỳ một lần nữa lại được tái diễn trước mắt…

Khoảnh khắc khẩu súng từ tay Minh Vỹ bị Vĩnh Kỳ giằng lấy, sau đó lại chĩa thẳng về phía mình lại được viễn cảnh thêm một lần nữa trong tầm nhìn vô định của Ái Hy…

Ái Hy lại vô thức lùi thêm một bước, nét mặt tái dần lộ rõ vẻ thất thần vô hạn định…

Tại sao chỉ cần trông thấy gương mặt kia, vết thương lòng tưởng chừng như đã được khép kín lại trở nên vô cùng đau đớn, như bị thêm một nhát dao khác cứa nhẹ vào nơi hiện hữu nỗi đau đã được quên lãng theo thời gian khiến nó trở về với cơn đau nhức tột cùng…

Minh Vỹ nhíu mày nhìn hành động bất thường của Ái Hy, ánh mắt kia đang dần đậm nét hơn tia nhìn của sự kinh hãi và đau đớn…

Đưa tay nắm nhẹ lấy tay Ái Hy, Minh Vỹ dùng một lực vừa đủ kéo Ái Hy về phía mình, rồi lại vòng tay ôm Ái Hy vào lòng, hôn nhẹ lên

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT