watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 18972 Lượt

Kỳ ra lệnh, tiếp theo lại đi lướt qua cả hai người và bước thẳng ra ngoài cổng trường trước ánh nhìn ngạc nhiên của những người trong và ngoài cuộc…

Dường như Ái Hy đã hết kiên nhẫn để chờ đợi câu trả lời từ Điền Huân, thay vào đó lại bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với những chuyện phiền phức như thế này…

Bàn tay Hạo Thần vừa bị Ái Hy lạnh lùng hất ra lạc lõng trong không trung, đôi mắt kia cũng dần trở nên sâu thẳm và phức tạp…

Vĩnh hạ dao, sau đó cũng nhanh chóng bước theo Ái Hy ra khỏi cổng trường…

-“Thần, thích cô ta rồi à?”-Điền Huân cũng nhìn theo hai bóng người kia khuất xa khỏi tầm mắt, đưa tay xoa xoa cổ, tiếp theo tiến lại gần vỗ vỗ vai Hạo Thần.

-“Kết thúc, tôi bỏ cuộc.”-Hạo Thần vô thức buông một câu nói dứt khoát, gạt tay Điền Huân ra sau đó cũng quay người bước đi…

Điền Huân lặng người đứng yên ở vị trí hiện tại, cho một tay vào túi quần, tay còn lại dần thu lại thành nắm đấm.

-“Thần…”-Đôi mắt Điền Huân chợt dần tối lại, chất giọng không chút cảm xúc lại vang lên, dõi theo bóng Hạo Thần từ phía sau.-“… hết giá trị lợi dụng.”

-“Cô chủ, cô định đi đâu?”-Vĩnh Kỳ vẫn đeo trên vai chiếc balô của Ái Hy, lặng lẽ bước theo sau Ái Hy cất tiếng hỏi, giọng điệu cung kính và đậm chất “tôi tớ”…

Ái Hy sau khi rời khỏi trường thì cứ thế bước đi, không nói thêm bất cứ một lời nào…

Cơn gió mùa cuối thu vẫn tiếp tục thổi những áng mây trắng tựa kẹo bông bay lững lờ trên bầu trời xanh, những cánh hoa tường vi cũng theo cơn gió ấy nhẹ nhàng đáp đất…

Ái Hy phớt lờ câu hỏi của Vĩnh Kỳ, tiếp tục bước đi trên con đường vắng vẻ, đôi mắt đượm buồn ẩn sau hàng mi dài khẽ chớp vài cái, một lớp sương mờ đã phủ kín đôi mắt nâu ấy…

Đột ngột Ái Hy dừng bước, một câu hỏi nghi hoặc vang lên trong bầu không gian tĩnh lặng…

-“Minh Vỹ đang ở đâu?”

Những lúc thế này, Ái Hy đã quen nép mình trong vòng tay ấm áp của Minh Vỹ, được chất giọng lạnh lùng kia vụng về an ủi…

Tại sao chỉ xa chưa được một ngày tại sao lại nhớ đến thế?

Nhớ những cử chỉ dịu dàng, nụ cười ranh mãnh và cả gương mặt kiêu ngạo kia…

Ái Hy không hề ngoảnh mặt lại nhìn Vĩnh Kỳ, lúc này thật sự Ái Hy đang rất cần Minh Vỹ…

-“Thiếu gia đang ở tổ chức.”-Vĩnh Kỳ trả lời với chất giọng trầm khàn, đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng người trước mặt.

-“Đâu cũng được, đưa tôi đến chỗ Minh Vỹ.”-Ái Hy quay người lại, khoát khoát tay với dáng vẻ thờ ơ cùng cực, hạ giọng yêu cầu.-“Và nếu là anh, xin đừng gọi tôi là cô chủ.”

-“Đó là trách nhiệm của tôi, thưa cô chủ.”-Vĩnh Kỳ thật sự chẳng thích cách xưng hô này, nhưng đây là một trong những cách tốt nhất để giữ khoảng cách với Ái Hy…

-“Tuỳ anh.”-Ái Hy trả lời với giọng lười biếng, đưa mắt gườm gườm Vĩnh Kỳ.-“Không nghe tôi nói sao? Tôi muốn đến chỗ Minh Vỹ.”

Không phải Ái Hy muốn cư xử với Vĩnh Kỳ như thế này, chẳng qua chỉ cảm thấy nghi ngờ con người dối trá trước mặt…

Nếu thật lòng với Ái Hy, thì ngày hôm đó Vĩnh Kỳ không thể nào hợp tác với anh Triết Dạ để hại Minh Vỹ…

Có lần thứ nhấ

nhất… dĩ nhiên sẽ có lần thứ hai!

Mọi sự tin tưởng mà Ái Hy đặt vào Vĩnh Kỳ lúc trước đã tan vào hư vô, đem hạnh phúc đi thật xa và lại đưa những nỗi đau cùng cực vào tâm hồn đầy thương tổn…

Lần này, Ái Hy quyết không để Vĩnh Kỳ phá tan hai chữ “hạnh phúc” khó khăn lắm mới có thể tìm lại được…

Vĩnh Kỳ đưa tay vào túi lấy ra một chiếc điện thoại, ấn nhanh nút gọi rồi áp vào tai.

-“Cho xe đến đường Hàn Thuyên gần trường Trung học Star.”-Vĩnh Kỳ nói ngắn gọn hết sức có thể, sau đó lại cho điện thoại vào túi, lặng người nhìn Ái Hy.

Ái Hy khoanh tay đứng đối diện, đưa đôi mắt thuyết phục nhìn Vĩnh Kỳ và kèm theo chất giọng khó chịu.

-“Tôi có vài chuyện cần anh trả lời, nhưng tôi cũng không muốn làm khó anh…”-Ái Hy đã học được cách uy hiếp người khác bằng ánh mắt từ Minh Vỹ, nên tạo áp lực cho Vĩnh Kỳ cũng không có gì gọi là khó.-“… tôi hỏi, nếu muốn thì trả lời, không muốn thì cứ việc im lặng.”

Và Vĩnh Kỳ gật đầu… không có lý do nào để từ chối cả…

-“Anh Triết Dạ và gia đình tôi mất từ khi nào? Và lý do?”-Gương mặt Ái Hy trở nên cực kỳ nghiêm túc, đôi mắt to đang nhìn Vĩnh Kỳ chằm chặp chờ đợi câu trả lời…

-“…”

Tĩnh lặng…

Nếu có thể chính miệng nói cho Ái Hy, thì Vĩnh Kỳ đâu cần phải làm mọi cách ngăn chặn Điền Huân không cho hắn nói ra sự thật…

-“Không thể trả lời được?”-Ái Hy cau mày nhìn Vĩnh Kỳ đang lặng người quan sát mình, bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Lại thêm một cái gật đầu nhẹ từ Vĩnh Kỳ…

-“Vậy thì có thể cho tôi biết tại sao anh lại giúp anh Triết Dạ thực hiện kế hoạch lần đó?”-Ái Hy cố gắng dịu giọng hết sức có thể, từng từ trong câu được gằn xuống như một lời yêu cầu không được phép từ chối.

Phía bên kia lắc đầu…

Cả người Ái Hy run lên, cảm giác bực tức lại bắt đầu trỗi dậy, thật sự Ái Hy đang bắt đầu cảm thấy chán ghét những cái gật và lắc đầu của Vĩnh Kỳ…

-“Lý do anh tham gia tổ chức Knight?”-Ái Hy đang cố gắng kìm nén, bàn tay buông thõng đang dần nắm chặt lại, cả thân người run lên từng hồi.

Không một tiếng trả lời…

Ái Hy thật sự không đủ kiên nhẫn và bình tĩnh khi đối thoại với Vĩnh Kỳ thêm được nữa, tức giận gằn giọng rồi quay bước đi.

-“Không cần anh trả lời, tôi sẽ tự tìm hiểu.”

Vĩnh Kỳ vẫn không hề nói dù chỉ một câu, lặng lẽ nhìn bóng Ái Hy đang dần kéo xa khoảng cách, đôi môi khẽ mấp máy một câu nói đau đớn cùng với trái tim như bị ai đó bóp nghẹn.

-“Là… vì em…”

Chiếc xe BMW màu đen đưa Ái Hy đến tập đoàn Hàn Kỳ…

Vĩnh Kỳ bước đi trước, đưa Ái Hy bước qua không biết bao nhiêu đại sảnh và hành lang, cứ đi mãi đi mãi không điểm dừng…

Ái Hy vừa bước theo sau Vĩnh Kỳ, vừa đưa mắt quan sát khung cảnh tráng lệ của toà cao ốc rộng lớn này…

Có thể nói là nơi này thậm chí còn xa hoa hơn cả Minh Vỹ, những căn phòng làm việc trong nhiều lĩnh vực cứ nối tiếp nhau trải dài trên dãi hành lang trơn bóng, từng bóng người cứ thay nhau bước gấp gáp trên hành lang…

Nhưng dường như chỉ có Ái Hy thích thú với khung cảnh hiện giờ, trên gương mặt Vĩnh Kỳ chẳng có chút vẻ gì khác ngoài thờ ơ và luôn toả ra sát khí mọi lúc mọi nơi…

Bước chân ra khỏi toà cao ốc tuyệt mỹ ấy, một toà biệt thự lại hiện ra trước mắt Ái Hy, nhưng không hề có những bóng người ăn mặc lịch sự trang nhã như trong tập đoàn Hàn Kỳ, mà chỉ có vô số những tên cao lớn hung tợn mặc vest đen hệt Vĩnh Kỳ…

Ái Hy lại tiếp tục vô thức bước theo sau Vĩnh Kỳ, những bước chân mỗi lúc một gấp gáp hơn…

Vĩnh Kỳ dừng lại ở một căn phòng được tách biệt với thế giới bên ngoài bằng kính cách âm, trước cửa có một tên cận vệ cao to đứng chặn, dáng vẻ trông vô cùng hình sự…

Ái Hy bước đến gần, nhìn xuyên bước tường trong suốt làm bằng kính…

Căn phòng được tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một bóng người quen thuộc đang cầm khẩu súng lục màu đen, tay đeo găng đen da, chiếc headphone thấp thoáng trên mái tóc màu nâu nhạt để hạn chế những thứ âm thanh lớn khi sử dụng súng…

Dáng vẻ hiện tại của Minh Vỹ trông chẳng khác nào một tên sát thủ chuyên nghiệp…

Minh Vỹ kia rồi…

Ái Hy vừa trông thấy Minh Vỹ thì lại trở nên tham lam hơn, muốn bước đến chạm vào để chứng thực sự tồn tại của Minh Vỹ…

-“Tránh ra!”-Ái Hy bước lại gần cửa ra vào của căn phòng tập bắn, nhìn tên cận vệ ra lệnh.

-“Cô không thể vào được, thiếu gia đã có lệnh không để bất cứ ai vào phòng.”-Tên kia lắc đầu, đưa tay đẩy đẩy người Ái Hy như đang đuổi cún con, gương mặt còn nở một nụ cười chễ giễu.-“Cô bé, đi chỗ khác chơi.”

Nhưng dù cho cún con có dễ thương đến mức nào thì cũng đủ khả năng cắn người nếu người đó làm nó không hài lòng…

Ái Hy tức giận nhìn tên cận vệ cao lớn trước mặt, quay sang tìm bóng hình của Vĩnh Kỳ…

… nhưng Vĩnh Kỳ đã rời đi không biết từ khi nào…

Đã thế này thì đành tự lực cánh sinh!

Ái Hy nhìn chằm chằm vào tên cận vệ cao to, rồi lại tiếp tục đưa ánh mắt “sát nhân” nhìn hắn với vẻ gườm gườm, đặt ra một câu hỏi nghi hoặc…

-“Tôi là vợ Minh Vỹ, không được phép vào sao?”

Lắc đầu…

Tên khốn nạn kia lắc đầu!

-“Cô bé, đừng lôi cô chủ ra để làm cái cớ gặp thiếu gia!”-Tên cận vệ vẫn tiếp tục lắc đầu, lại đưa tay đẩy Ái Hy ra xa.-“Dù cô có là cô chủ thì cũng không được!”

-“Nói chung là không cho tôi vào?”-Ái Hy nheo nheo mắt nhìn hắn ta với vẻ khó chịu, đôi mắt đang dần chuyển sang một màu đen u ám…

Lần này là gật đầu!

Ái Hy giận run người, đành phải giở mấy chiêu cũ của mình vậy…

Nhấc chân lên, đạp này…

Chưa hết, bàn chân tên kia vừa bị giáng một cú đạp “ngoạn ngục” nay lại bị Ái Hy “ngoạm” một cái ở cánh tay phải…

-“Cô làm gì vậy?!”-Cố gắng đẩy Ái Hy ra, nhưng tất

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT