|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thời điểm đại mua sắm giống như ngày hôm nay mới lái ra ngoài, nói trắng ra thì cũng bởi vì cô mù tịt về đường!
Năm năm rồi, rốt cuộc cũng để cho hắn tìm thấy cô! Mắt lam thâm thúy tràn đầy nồng đậm nhung nhớ, ngay cả một cái chớp mắt cũng không có, chỉ chăm chú quan sát khuôn mặt cô, đôi tay nắm chặt đến mức móng tay đam vào trong da thịt, cảm giác đau đớn cho rằng đây là sự thật, không phải đang nằm mơ.
Hai mắt Lục Minh mở to nhìn cô gái ngoài cửa sổ, sau đó lại nhìn Kỷ Ngạn Hiên, tại sao lão đại còn không xuống xe? Là chị dâu mà! Người con gái mà lão đại ngày nhớ đêm mong suốt năm năm bây giờ đang ở trước mặt lão đại, mà lão đại cứ ngồi im không nhúc nhích là sao? Không phải là vui quá hóa ngốc chứ!
Cảnh Hạo Thiên thấy hắn vẫn ngồi yên trên xe, nhịn không được nói: "Lão đại, vì sao anh còn chưa xuống xe? Chị dâu ở bên ngoài mà!"
Đầu lông mày của Nghiêm Hạo nhếch lên, tuy có chút hứng thú nhìn người đang ông đang
chìm đắm trong vui mừng, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt tuấn tú chậm rãi nâng lên nụ cười tà mị.
Hai người mặt dài như quả trứng mà đầu thì đần độn, lão đại bọn họ không phải là không xuống xe, mà là quá kích động, tay chân đều khẽ run! Ha ha! Đoán chừng, đợi lát nữa sẽ có kịch hay để nhìn! Thật tốt quá, ngày rời khỏi vườn thú ngày không còn xa nữa rồi!
Lăng Bảo Nhi cầm một đống đồ mới mua chất đầy cửa, đang chuẩn bị đứng lên quay lại lấy nốt hai con gấu Đại Hùng thì đột nhiên cảm thấy mình bị hơi thở quen thuộc bao phủ, ngẩng đầu lên nhìn bóng đen trên đỉnh đẩu, Trời ạ! Là anh? !
Năm năm không gặp! Đôi mắt sâu thẳm như biển, mắt lam vẫn mê người, ngũ quan lại vẫn tuấn tú phi phàm như vậy, năm năm trôi qua, năm tháng cũng không khiến anh thay đổi là mấy, hắn vẫn tỏa sáng như cũ, cả người tản ra lực hấp dẫn trí mạng. Chỉ là hơi gầy một chút, dường như lại làm tăng thêm sức quyến rũ không thể chống đỡ được của người đàn ông trưởng thành.
Hắn đột nhiên ôm cô thật chặt vào trong lòng, giống như một giây nữa cô sẽ biến mất vậy, dùng hết sức, giống như muốn đem người trong lòng ghim vào cơ thể mình vậy, mãi mãi không để cô rời xa.
Bỗng dưng, hắn buông eo cô ra, hơi kéo ra khoảng cách giữa hai người,
bàn tay nắm chặt bả vai cô, mắt lam chớp cũng không chớp gắt gao nhìn cô chằm chằm, giống như thức tỉnh hình dáng trong đầu.
Gương mặt mềm mại không chút trang điểm, lông mi cong dài hơi nhếch lên, mắt to long lanh nước xinh đẹp mê người, mũi nhỏ khả ái, đôi môi đỏ mọng như anh đào, kết hợp giữa cô gái ngây thơ – đáng yêu và người phụ nữ kiều diễm – quyến rũ, Trời ạ! Đúng là Bảo Nhi của hắn!
Một lần nữa, hắn hung hăng kéo cô vào trong ngực, vùi đầu vào cần cổ cô, hai mắt nhắm lại, hít một hơi thật sâu.
Đã bao lâu rồi? Bao lâu rồi hắn chưa ôm than thể mềm mại của cô, bao lâu không được ngửi thấy hương thơm mát trên người cô, bao lâu không hít thở chung bầu không khí với cô? Cảm giác ôm cô thật tuyệt, năm năm tâm hồn trống rỗng, giây phút được ôm cô đã lấp đầy tất cả.
Hắn cứ ôm chặt cô như thế, một câu cũng không nói, cho đến khi người trong ngực sắp vì hít thở khó khăn mà chết, gắng sức giãy giụa, muốn tránh thoát khỏi cánh tay cứng như thép của hắn, "Ưmh. . . . . . Sắp chết ngạt rồi! . . . . . . Buông ra!" Ô ô — — cô không phải muốn trở thành người phụ nữ đầu tiên chết vì bị ôm? Nhất định sẽ bị người khác chê cười đó!
"Không buông! Ai bảo em nhẫn tâm rời khỏi anh một khoảng thời gian dài như thế, đây là em nợ anh!" Mắt lam lóe lên thật sâu oán trách cùng tức giận, trong giọng nói rõ ràng có tố cáo, bất giác đôi tay cũng hơi buông lỏng ra một chút.
"Nói — — năm năm qua em đã đi đâu, có nhớ anh không?" Hắn đưa tay ôm cô lên khỏi mặt đất, hai tròng mắtchăm chú nhìn vào khuôn mặt tinh xảo – xinh đẹp của cô, hơi thở lại xấu xa thổi bên tai cô, để cho cô nhịn không được khẽ run.
"Này, anh hãy mau đặt em xuống đi! Em sẽ sợ bộ dạng ở trên cao này!" Mũi thon khẽ nhíu, đôi môi đỏ mọng không tự chủ cong lên, đôi tay kháng nghị khẽ đẩy lồng ngực của hắn ra. Làm cái gì đi! Hai chân cô không chạm đến mặt đất, một chút cảm giác an toàn cũng không có.
"Em mới vừa gọi anh cái gì? Này? Em có can đảm thì gọi lại lần nữa thử xem?" Anh hung dữ trừng mắt nhìn cô gái trong lòng, đáy mắt có ngọn lửa nóng rực nhảy lên.
"Ách, Ngạn. . . . . . Bộ dáng này của em. . . . . . Cảm thấy rất khó coi." Hừ! Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cái gì mà hôi trưởng hội học sinh lạnh lùng – tao nhã chứ, trước kia mọi người đều bị lừa, rõ ràng là hay nóng nảy – dễ giận, không có chuyện gì là rống lên, động một chút là uy hiếp – dọa dẫm người khác, đúng là người đàn ông dã man!
"Cái này còn kém một chút!" Hắn không hài lòng lắm hôn một chút lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, khom lưng đặt cô xuống .
"Nói mau, mấy năm nay có nhớ anh không? Hử?" Mắt làm tràn đầy ánh sáng khác thường, khóe miệng giương lên nụ cười hấp dẫn mê người, giọng nói trầm thấp me hoặc cô, rất giống bộ dạng điện giật không ngất.
Bảo Nhi nhìn anh tà ác gần giống như sa vào cám dỗ của quỷ Satan, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ ửng,
cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm vừa muốn nói thì — —
"Mẹ, con đã nghe thấy tiếng dừng xe của mẹ rồi, sao lâu như vậy vẫn chưa nhìn thấy người chứ? Rất nhiều đồ sao? Con trai sẽ giúp mẹ một tay. . . . . . Ách, chú là ai vậy?" Trong lúc bất chợt, Tiểu Hải mở cửa ra, miệng không ngừng ồn ào, thấy tình hình trước mắt, trong lòng tràn đầy nghi ngờ.
"Nó gọi em là mẹ? Em đã kết hôn rồi sao? Lại còn dám cùng người đàn ông khác sinh một đứa con trai sao?" Trong nháy mắt, ánh mắt vồn chan chứa tình cảm kia bỗng biến thành vẻ mặt oán hận – thô bạo, ánh mắt lam lạnh băng khiến người khác không tự chủ được mà run rẩy, quanh người tỏa ra hơi thở nguy hiểm.
"Ách. . . . . . Đây là. . . . . ." Bộ dạng như muốn giết người của anh khiến cô sợ hãi, cô sợ rằng cô chưa kịp nói hết đã bị sư tử làm thịt rồi, vẫn nên chờ anh bình tĩnh lại rồi giải thích vậy! Nghĩ xong, Bảo Nhi rất nhanh kéo tay Tiểu Hải chạy vào trong nhà, khóa cửa lại, có chết cũng không ra ngoài!
Trời ơi! Cô đã kết hôn rồi, lại con sinh đứa trẻ, hắn ngu dốt chờ cô năm năm, cô lại dám phản bội hắn! Hắn muốn làm thịt cô và người đàn ông kia, còn đứa bé tiểu tạp chủng kia nữa!
Ngay lúc đó — —
"Tiểu Hải! Mẹ nuôi An Kỳ tới thăm con nè! Mau mở cửa! . . . . . . Ách. . . . . . Ngạn Hiên, rốt cuộc anh cũng tìm được nơi này rồi sao? ! . . . . . . Hắc hắc! Em đã nói rồi, duyên phận muốn tránh cũng không thánh được! Cho dù em không nói, thì anh cũng sẽ tìm được. . . . . ." Thanh âm của An Kỳ càng nói càng nhỏ, cho đến khi không còn tiếng động.
Oa! Thấy trên trán anh nổi gân xanh, hai tay nắm chặt thành quả đấm, bộ dạng như muốn giết người, da đầu An Kỳ không khỏi run lên, hai chân như nhũn ra, muốn chạy trốn cũng không còn hơi sức. Ông xã, anh đang ở đâu vậy? Bà xã yêu quý của anh sắp bị giết chết rồi đó! Ô ô!
Nghiêm Hạo vốn đang dựa nửa người lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




