watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6766 Lượt

chịu nổi cảm giác ngọt ngào này hành hạ nữa. . . . . .
Hô, hô, hô. . . . . . Thở hổn hển! Thở hổn hển! Môi anh đào hô hấp từng ngụm từng ngụm, ngực phập phồng lên xuống.
Hắn ồ ồ thở gấp, nhìn cô vì kích tình mà mê hoặc lòng người, mặt đỏ hồng, miệng anh đào nhỏ nhắn vì bị hắn hôn vừa đỏ vừa sưng, da thịt trên người hồng mê người, trong nháy mắt một dòng điện xuyên qua toàn thân, tất cả tế bào cũng nhao nhao muốn. . . . . .
"Ưmh! Con mắt của anh sao lại đổi mà, như có con khỉ đang nhảy nhót vậy!" Bỗng nhiên, Bảo Nhi kích động báo cho hắn phát hiện này.
"Bảo Nhi! Đó là bởi vì anh muốn em." Giọng nói trầm thấp mà khàn đục.
"À? Anh. . . . . ." Cô đỏ bừng cả mặt.
"Đừng sợ. . . . . . Tiểu Bảo Nhi của anh . . . . . ." Hắn hiện tại chỉ muốn cùng cô cuốnvào vòng xoáy dục vọng, xem cảm giác kỳ diệu đó, không thể tin được đến mức nào . . . . . .
Ục ục – -! Bỗng chốc, hắn dừng lại tất cả động tác, thanh âm gì? Dường như là muốn cho hắn nghe rõ ràng hơn, ục ục – – ục ục "Bảo Nhi, bụng em kêu sao?"
"Ừ! Từ tối hôm qua đến bây giờ, em chưa ăn cái gì, cho nên. . . . . ." Cô xấu hổ đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lồng ngực của hắn.
Ông trời! Bảo Nhi của hắn thật đúng là không bảo được! Nếu là thường ngày, thì hắn nhất định sẽ cười to, nhưng hiện tại hắn cũng không cười nổi.
Hắn nhắm mắt lại, kịch liệt thở hổn hển, cắn răng chịu đựng cái loại đau tam liệt phế này, hồi lâu, hắn lật người xuống giường, ngữ điệu kỳ quái, "Bảo Nhi, em đi mặc quần áo vào, anh tắm xong, lập tức sẽ dẫn em đi ăn cái gì đó!"
"Ừhm, anh tốt nhất, hiện tại em rất, rất đói đó!"
"Em đừng có dung thanh âm mê người như thế nói chuyện với anh, nếu không em đừng nghĩ đến chuyện đi ăn cơm." Hắn cũng thật đói, thật đói đó! Nhịn them chút nữa, hắn sớm muộn cũng hỏng đấy! Ông trời, hiện tại, hắn rất muốn khóc đó!
Cô xấu hổ cúi đầu, le lưỡi một cái, người ta thật sự rất đói mà! Đổi quần áo xong, vừa mở ra cửa – –
Oa! Tại sao trên hành lang lại đông người như vậy? !
"Ah? Đại tẩu, tại sao chị đi ra nhanh như vậy? Lão đại ăn chị chưa?"
"Đúng vậy, Đúng vậy, lão đại không thể nào không ăn miếng thịt béo bở chứ?"
"Không đúng, trên cổ của chị ấy rõ ràng có dấu ấn, lão đại sẽ không kém như vậy chứ? !"
"Lão đại của chúng ta “miệng cọp gan thỏ” sao? Hình như không giống?"
"Như đã nói, đại tẩu – chị ấy ngủ nên lão đại phải kiên trì đó!"
Trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười mập mờ, ở một bên thảo luận ríu ra ríu rít, không chút nào bận tâm đến người trong cuộc – Lăng Bảo Nhi, từ cổ đến mặt đỏ bừng lên.
"Đủ rồi!" Một đạo âm u ám, quát trách móc từ sau lưng Bảo Nhi vang lên, nhất thời không khí lạnh đến cực điểm, bốn phía toát ra khí lạnh kinh người, làm cho người khác có cảm giác muốn chạy trốn. . . . . .
"Tối hôm nay, toàn bộ các ngươi lăn đến đạo trường chờ tôi!" Ầm! Lời của hắn giống như sấm giữa trời quang, khiến cả đám người nổ tung.
"Oa! Không cần!"
"Lão đại tha mạng!"
"Thiếu chủ tha mạng!"
Kỷ Ngạn Hiên đưa bàn tay kéo Bảo Nhi vào trong ngực, bước xuống lầu, không them để ý đám người gào khóc sau lưng. . . . . .
Lại muốn đánh? ! Cảnh Hạo Thiên và Lục Minh quay đầu, liếc nhìn đám người đông nghịt kia, lộ ra vẻ mặt may mắn, cũng may, lúc này tương đối nhiều người, cũng không giống như lần trước, bị đánh đến thảm hại như vậy!
Nhưng, chỗ rẽ cầu thang truyền tới tiếng gầm nhẹ, lần nữa mang bọn họ xuống địa ngục, "Hạo Thiên, A Minh, tối nay hai người – các cậu căng da ra cho tôi đánh!"
Oa! Có lầm hay không? Hai khuôn mặt tuấn tú đồng thời suy sụp, "Tại sao mỗi lần đều là chúng tôi chứ?"
"Dục vọng đàn ông chưa được thỏa mãn không nên chọc vào, lần trước các cậu còn chưa được dạy dỗ, bây giờ để cho cậu ta phát tiết một chút đi!" Gương mặt dịu dàng của Nghiêm Hạo chậm rãi nâng lên nụ cười tà mị, ném lại một câu, sau đó rời đi.
Từng bóng đen mang theo ánh mắt đồng tình bắt đầu tản ra, chỉ còn lại hai người hối hận không thôi, đứng đó vỗ ngực liên tục. . . . . .
"Bảo Nhi, ăn từ từ thôi! Cẩn thận nghẹn !" Hắn cưng chiều nhìn hai má cô bị nhồi đầy thức ăn, trông bộ dáng đó rất đáng yêu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa lên khóe miệng cô, thay cô lau nước sốt dính trên môi.
"Nhìn em ăn vui vẻ như vậy, anh cũng rất muốn ăn!" Chỉ qua, thức ăn là em mà thôi, nhưng những lời này hắn không nói ra, sợ dọa người đẹp sợ.
"Ờ! Vậy. . . . . . Vậy anh cũng ăn đi á!" Thật là ngốc nghếch, rõ ràng gọi hai phần đồ ăn, phần của hắn lại không ăn ngay cả động cũng không có động vào, mà chỉ ngồi bên cạnh uống rượu. Muốn ăn thì ăn đi nhé, thật đúng là đầu heo! Làm hại cô đang ăn thức ăn ngon trước mặt, còn không được chuyên tâm ăn, mà lại phải nhắc nhở hắn!
"Đây là em nói đó!" Mắt lam thoáng qua một tia sáng, bàn tay đặt lên cô, bỗng chốc lòng bàn tay vừa chuyển một cái, môi Bảo Nhi mới vừa chạm vào miếng thịt bò bít tết, mà miếng thịt bò bít tết cắt rất đẹp mắt, cũng đã rơi vào trong bụng người khác. "Ừ! Quả nhiên thịt rất tươi ngon, thuần túy vừa miệng!"
"A – -! Cường đạo!" Bởi vì tức giận mà Bảo Nhi hét to, mắt hung ác nhìn hắn chằm chằm, trong giọng nói rõ ràng đang lên án. Trong đĩa của hắn không phải còn một đống lớn sao, lại còn tới ăn trộm của cô. Không phân biệt tốt xấu!
Cô tức tối – phẫn nộ vì sự bất công, cầm nĩa lên tấn công về phía đĩa thịt bò bít tết của hắn, hắn tao nhã giơ ly rượu đỏ đế cao lên nhấp một ngụm, nhàn nhã thưởng thức cảnh cô ra sức lấy thịt bò bít tết mang về đĩa của mình, khóe môi hiện lên nụ cười tủm tỉm mê người.
Cô đắc ý cắt nhỏ miếng thịt bò bít tết mới lấy được, chẳng qua là, khi cô sắp đưa miếng thịt bò bít tết mỹ vị vào trong miệng, thì lại bị hắn gây án một lần nữa.
"Rốt cuộc anh muốn thế nào đây?" Cách mạng liên tục bị thất bại, cô chống lại bằng cách ném nĩa xuống đồ ăn, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, phẫn nộ vì bất công nhìn chằm chằm kẻ cướp.
"Ha ha – -, cũng giống em, ăn cơm á!" Trong mắt của hắn lộ ra vẻ "Em rất đần!" , khóe miệng cười mờ ám, giương lên giống như đáng ăn đòn, cố ý trêu tức người đẹp.
Phút chốc, sắc mặt hắn bến đổi, ánh mắt sắc lạnh như băng giữa hai lông mày tỏa ra, "Bảo Nhi, em từ từ ăn ở đây, chớ đi đâu, anh lập tức quay lại ngay!"
Lăng Bảo Nhi vui vẻ phất phất tay nhỏ, giống như xua đuổi con ruồi phiền phức, "Biết! Đi đi, đi đi!" Thật tốt quá, hì hì, như vậy sẽ không có người

cướp đồ ăn của cô, phấn khích đến mức không nhịn được, “hừ” nhẹ: thịt bò bít tết, thịt bò bít tết tao yêu mày, thật là muốn đem mày nuốt hết vào trong bụng!
Bên ngoài phòng ăn, ở một góc rẽ tối tăm, có hai người đàn ông xuất sắc giống nhau, sắc mặt trầm trọng tụ họp tại đây – –
"A Hạo, xảy ra chuyện gì?" Mắt lam sắc bén như chim ưng, lóe ra ánh sáng nguy hiểm.
"Vừa rồi cha nuôic mới bước ra khỏi cửa chính, đã bị người mai phục ở trong sân nổ súng bắn, nhưng đạn bị mẹ nuôi cản lại, may là không có việc gì, mà chỉ bị xượt qua da, người đã được đưađến bệnh viện Thánh Tâm của Bạch lão đầu

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT