|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đây lâu, nếu không sẽ rất đau đớn khi biết thành quả của mấy bác cắt tỉa cả một buổi trời lại ra thế này đây
bỗng có tiếng còi xe, một người hầu tất tả chạy ra mở cửa. Quay người nhìn, không ai khác chính là hắn, đại công tử nhà chúng ta đã về rồi. chết tiệt_nơ rủa thầm_sao không ở ngoài đường luôn đi. Về nhà làm gì cơ chứ. Nó không hề muốn gặp mặt hắn chút nào nên đi ra sau nhà, tiếp tục “chăm sóc” hàng rào. Vừa tỉa, nó vừa líu lo:
Em là con heo bông và anh là con heo gầy..em tròn trịa mũm mĩm còn anh thì như khúc cây..Mà chẳng hiểu tại sao?Mà chẳng biết lúc nào?Trái tim anh lao xao….Nhớ em wa’ heo bông ơi!
Anh cho em tiền đô tiền đô để xắm đồ tiên đô để đi phố
Tiền đô thơm thấy mồ tiền đô sài cho cố có ngày anh còn xương khô
Năm nưa ai mà gặp đô nhìn đô là hết hồn người ta thường chạy đôn
Vì cô mang nét đẹp của túyp người cong gái trông giống hệt con trai
Ba là tên cướp vàng
Mẹ là tên cướp đô
Con là tên cướp tiền
La là lá la la
Cướp hết một ngân hàng
Bỗng có tiếng khùng khục, sau đó là tiếng ha hả thật to. Nó ngạc nhiên quay lại, mắt trợn trắng lên nhìn tên Ken đang ôm bụng cười sặc sụa. nó nghiến răng
_anh làm gì ở đây
_ha…ha…ha
_không được cười! có cái gì đáng cười đâu chứ
_ha…ha…ha…ôi…ôi…ha…ha…ha…
_anh cười là tôi cho một chiếc dép vào mồm đấy_vừa nói nó vừa xách chiếc dép lên. Hắn thấy vậy mới ngưng cười
_à ừ…ha…ha…
_lại cười à?_nó trợn mắt
_à…ừ…hi…hi…không cười nữa. cô hỏi tôi cái gì nào
_anh làm gì ở đây
_cô hỏi hay nhở. Nhà tôi ở đây. Tôi không ở đây chẳng lẽ ra ngoài đường ở à
_uk! dáng anh ra ngoài đường cũng đáng
_cái gì?????? Cô còn dám nói vậy với tôi nữa à? Thế tôi hởi cô: cô làm gì với cái hàng rào của nhà tôi vậy?
_chăm sóc_nó tự tin
_chăm sóc?_hăn ngơ ngác_chăm sóc cái kiểu gì mà nó hoang tàn thế này?
_Anh thiệt là hông có mắt thẩm mĩ gì hết. như thế này gọi là phá cách. Hàng rào như nhà anh, tuy đẹp đấy nhưng suốt ngày chỉ một kiểu như vậy. cần phải phá cách một chút cho sáng tạo
_Cái này mà gọi là sáng tạo á?_hắn trố mắt_ừ thì cứ cho là hàng rào nhà tôi không có tính sáng tạo đi. Nhưng cô gọi cái kiểu cắt xén “chó gặm” này là phá cách á? Có phá của thì có
_Cái gì mà phá của? cái gì mà là chó gặm? anh không có tí tính thẩm mĩ gì cả. đợi đấy. chút bác Tú về, tôi sẽ nhờ bác ấy phân giải. tôi tin bác có con mắt thẩm mĩ hơn, thấy được vẻ đẹp tiềm ảnh của tác phẩm của tôi
_ừ! Tiềm ẩn, tiềm ẩn quá nên tìm hoài hông thấy
_anh có thôi chọc tức tôi đi được không. Không muốn nói chuyện với loại người như anh nữa, tôi vào nhà
_tùy cô thôi
nói rồi hắn cũng theo chân nó vào nhà. Thấy thế, nó quay lại quát
_anh theo tôi làm gì
_cô hay nhỉ. Cô nên nhớ nhà này là của tôi
_tôi…hứ_nó tức giận đùng đùng vào nhà
vào trong nhà, nó cũng loay hoay chả biết làm gì. Nếu mà ở trong nhà nó thì nó đã vào trong phòng, đóng cửa lại và ngủ một giấc cho đã. Nhưng đây là nhà của hắn, nó chả có lí nào lại vào nhà người ta mà ngủ cả. thấy hắn đang ngồi gần ti vi, nó cũng muốn xem, tới bộ ghế salon và ngồi phịch xuống. hắn chả nói gì, chăm chú nhìn vào ti vi. Hắn đang xem chương trình thới sự. thiệt sự là nó chẳng thích xem mấy chương trình kiểu này cho lắm. nó quay lại nhìn hắn, nói giọng nịnh nọt
_nek! Anh có chương trình nào khác không?
_Không
_Anh có thể…cho tôi xem cái khác được không
_Nek!_hắn tỏ ra dễ dãi
_Keke! Tks_nhìn đồng hồ_vừa đúng giờ_nói rồi nó bật kên CN và hắn trố mắt nhìn nó
_Kênh nào để tôi bật cho
_Kên này chứ kênh nào nữa
_Cô có lầm không đó_hăn ngờ vực_đừng nói với tôi là cô muốn xem Ton and Jerry nha
_Chính hắn
_Cô…cô…bao nhiêu tuổi vậy?
_Chẳng lẽ anh không biết tuổi tôi à_nó không thèm nhìn hắn, chăm chứ nhìn lên màn hình và cười hahaha
Tin…tin…có tiếng còi xe. Nó và hắn cùng nhìn ra ngoài. Mẹ hắn đã về. thấy nó và hắn cùng ngồi bên tivi thì mừng lắm, không để ý chung quanh, đi vào nhà với miệng cười tươi thiệt là tươi.
_Chào bác
_Chào mẹ
_Ukm. Lâm về rồi đấy hả con. Mẹ nhìn mà chỉ muốn hai đứa kết hôn ngay đi thôi. Hay là…bây giờ kết hôn luôn đi nhé hai đứa
_Gì cơ ạ???????????_hai đứa không hẹn mà đồng thanh la lên
_Bác! _nó gãi đầu_chỉ còn hết ngày mai nữa mà bác
_Mẹ !!!!! sao mẹ cứ nôn nóng luôn vậy. mẹ cứ như vậy thì nhỡ cô ta tưởng mình có giá lắm ấy
_Vốn dĩ là zậy mà_nó đắc ý
_Haizzzzzz! Mẹ thật sự là muốn có đứa trò chuyện cùng mình chứ cha con nhà mi suốt ngày đi luôn, có ai bầu bạn với mẹ đâu
_Thôi mà bác. Gấp rút như vậy đám cưới sẽ không hoàn hảo đâu ạ
_Đành vậy_bà Tú thở dài_hai con đói chưa? Đi ăn nhé
_vâng!Nãy h cái bụng con cứ réo ầm ĩ cả lên rồi ấy ạ_nó cười hì hì rồi nắm tay bà Tú đi ra ngoài xe
ba người vào chiếc xe đang chời sẵn ngoài sân. Bà Tú ngồi ở trước để hai đứa tụi nó ngồi sau. Chưa đầy một phút, đã có tiếng cãi nhau chí chóe
_này! Xê ra cho tôi ngồi với chứ. Một mình cô chiếm hết cả ghế rồi đây nè
_ơ hay! Tôi ngồi như vầy là ít lắm rồi, có anh ngồi gần hết chỗ thì có
_Cô ngồi gần hết chỗ ngồi rồi tôi gồi ở đâu
_Anh ngồi ở đâu mặc kệ anh.hay là…. Anh xuống dưới ngồi đi_nó nhăn răng cười
_Cô…cô được lắm. tôi cho cô biết tay_nói rồi, hắn ủn nó qua một bên làm nó la oai oái
_A…anh ủn tôi vậy tôi ngã xuống chấn thương sọ khỉ rồi làm sao
_Haizzzzz! Ai biểu cô không chịu nhường chỗ cho tôi chi. Ăn cho lắm vào rồi ngồi hết chỗ
_Anh nói ai ăn lắm
_Nói cô ấy. ăn nhìu quá h` như heo đây nè
_Có anh là heo thì có. Xấu xí, vô duyên
_Cô mới là heo. Bo-đì của tôi chuẩn không cần chỉnh thế này mà gọi là heo sao được
_Blah…blah…
Hai đứa cãi nhau chí chóe, bà Tú ngồi ở trên chỉ biết lắc đầu cười trừ. Nhưng như vậy cũng tốt. hai đứa cãi nhau như thé này mới dễ nảy sinh tình cảm hơn là đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít. Bà rất hy vọng nó có thể sửa đổi bản tính của đứa con trai bướng bỉnh của bà. Từ ngày Doãn Thanh ra đi, con bà chẳng ngày nào là không đau khổ, suốt ngày rượu chè hư hỏn, bà nhìn thấy mà đau xót lòng. Nếu con bé ấy xứng đáng với con trai của bà, nó đã chẳng đi theo người khác, bỏ lại con trai bà với nỗi đau khổ như thế này. Nó chẳng xứng để được con trai bà đau khổ như thế. Mặc dù bà đã hết lời khuyên can, răn dọa, nạt nộ…nhưng cũng chẳng khấm khá gì hơn. Hắn sau một tháng, thôi không đau khổ nữa, trở nên lãng tử, hại không biết bao người con gái phải khóc lóc, đau khổ, cầu xin hắn yêu thương. Hắn quan hệ với biết bao người nhưng chỉ sau vài ngày, hắn lạnh lùng vứt bỏ. tuy thế nhưng bà biết, có những đê về khuya, say khướt, hắn lại bật khóc như một đứa trẻ và thầm gọi tên nguwoif con gái ấy. bà biết, nhưng bà không cách nào giúp đứa con trai tội nghiệp của mình thoát khỏi sự đau khổ ấy. chirbieets làm những gì hắn muốn, thay hắn quản lí công ty. Và sau đó bà gặp nó_ một đứa ngỗ nghịch và cứng đầu. có cảm giá gì đó rất quen thuộc và bà cảm thấy yêu mến nó nhiều hơn. Tuy nó chưa hề gặp bà trước đây, nhưng bà đã biết nó và thân thế của nó. Cảm thấy nó rất hợp với con bà, là một đứa có khả năng giúp con trai bà quên đi nỗi đau quá khứ. Chính vì vậy, bà mới nghĩ đến việc lập mưu phá hoại công ty của nhà nó, bắt nó phải làm con dâu của bà. Tuy điều đó là có phần hơi độc ác nhưng bà không còn cách nào khác. Để tốt cho con bà, làm cho con bà hạnh phúc, việc ác độc hơn thế bà còn có thể làm, huống hồ là việc này, không chỉ có lợi cho con bà, mà công ty nhà nó nếu có vốn thì sẽ hoạt động tốt hơn nữa. bỗng có tiếng nói almf bà thoát khỏi suy nghĩ:
– Thưa bà chủ, tới nơi rồi ạ
Sau khi ăn xong, chiếc xe lại chở ba người trở về nhà. Gần tới nhà, bà Tú lúc này mới để ý cái hàng rào của mình, hoảng hốt :
_Cái…này…là sao
Lúc đấy, xe cũng vừa dừng lại trong sân, nó vui vẻ kéo tay bà ra và khoe
_Bác thấy thế nào ạ? Thành quả của cháu từ sáng đến giờ đấy ạ
_Là…cháu làm sao?_bà Tú dở khóc dở cười nhìn hàng rào bị cắt tỉa lung tung, không biết phải nói với nó như thế nào
Vâng ạ! Hàng rào nhà bác tuy đẹp nhưng nó vẫn cứ mang vẻ gì đó bị lặp lai, theo một kiểu cũ, chaú muốn phá cách một chút ạ
_Tuy là thế nhưng nhà bác khách khứa toàn là những người đã có tuoioir, sống trong nhà cũng không ít người lớn, chắc sẽ không quen với phong cách mới lạ này đâu. Cách của cháu tuy đẹp (>.<) nhưng phải phù hợp với từng người, từng lứa tuổi, cháu hiểu không?_bà vừa giảng giải, vừa nhìn nó và hy vọng nó có thể là một đứa dễ bảo
_Vâng ạ_nó nhỏ nhẹ_cháu không biết cảm ơn bác đã chỉ bảo. cháu sẽ nhờ người tỉa lại như cũ ạ
Nói rồi, nó quay lại nhờ bác quản gia tỉa giúp. Ông nhìn cái hàng rào hôm qua tốn công sức, bỏ cả buổi ra để tỉa giờ trở thành tan hoang như thế này đây. Đành ngậm ngùi, sửa sang lại
Nó và mẹ con hắn vào nhà, trò chuyện, chơi cả ngày trời, đến tối, nó xin phép bà Tú về nhà
_Thưa bác, trời cũng đã tối, xin phép bác cháu về kẻo mẹ lo
_Haizz! Ta thật không muốn xa cháu chút nào. Hay là…cháu ở đây luôn đi rồi mốt tổ chức lễ cưới luôn
_Dạ thôi bác ạ! Cháu về nhà kẻo mẹ mong. Với lại cháu cũng không muốn mẹ ở nhà một mìn cô dơn. Cháu sắp phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




