watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4435 Lượt

mượn việc đó để phát tiết dục vọng? Nàng cảm thấy dở khóc dở cười, nhịn không được phì cười lắc đầu, rốt cuộc là cái tin vịt này được tung ratừ đâu? Biểu hiện của hắn đêm qua đúng là dịu dàng đến chết người ấy chứ.

Bây giờ là lúc nào rồi?

“Tiểu Song, Thanh Hà.” Nàng quay đầu ra ngoài gọi.

Vừa nghe tiếng gọi to của nàng, hai nha hoàn lập tức cấp tốc trình diện chủ tử. Các nàng đúng là đợi đến trắng cả tóc, một người hai tay bưng chậu nước, một người cầm khăn vải trong tay, chỉ là nước cho chủ tử rửa mặt vì lạnh đi mà phải thay đến ba lần rồi.

“Ngũ di thái, người ngủ dậy rồi.”

“Ngũ di thái, người, người có khỏe không?” Tiểu Song và Thanh Hà vừa vào liền vội vã hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

Liên Thủy Dao bởi vì mới từ thiếu nữ lột xác thành nữ nhân nên cũng có một chút xấu hổ, khẽ lắc đầu.

“Giúp ta trang điểm, thay y phục đi.” Nàng bỏ chăn xuống, định bụng xuống giường.

“Trời ơi!” Tiểu Song sợ hãi kêu lên một tiếng, làm cho Liên Thủy Dao kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng.

“A!” Thanh Hà cũng kêu lên một tiếng.

“Làm sao vậy?” Nàng khó hiểu quay qua quay lại nhìn hai người, xảy ra chuyện gì sao?

Sở dĩ Tiểu Song và Thanh Hà bị dọa sợ là bởi vì nhìn thấy rất nhiều dấu vết xanh xanh tím tím trên da thịt tuyết trắng của Ngũ di thái.

Liên Thủy Dao theo tầm mắt của hai người nhìn xuống thân thể mình, chợt bừng tỉnh, cực kì thẹn thùng cúi mặt xuống, nàng cũng không hiểu được tại sao trên người mình lại có nhiều dấu hôn như vậy.

Nghiêm Phách Thiên ghê tởm, để lại những dấu hôn như vậy, hại nàng làm sao gặp người khác đây…

Vẻ mặt của nàng là xấu hổ nhưng trong mắt của hai nha hoàn lại bị đọc thành dáng vẻ chịu ủy khuất, mà những dấu hôn đó đương nhiên thành chứng cứ “hành hung” của Nghiêm gia.

“Nghiêm gia quả thật quá tàn nhẫn!” Tiểu Song tức giận mắng.

“Nhất định là như thế!” Thanh Hà cũng vô cùng tức giận hùa theo.

Hả? Liên Thủy Dao ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Tiểu Song và Thanh Hà vẻ mặt đầy căm phẫn.

“Cũng không nghĩ xem Ngũ di thái người mảnh mai bao nhiêu, lại có thể xuống tay nặng như vậy!” Tiểu Song tiếp tục căm giận bênh vực kẻ yếu.

“Hắn…..” Liên Thủy Dao còn chưa kịp hỏi, lại bị các nàng liên tiếp mắng chửi cắt ngang.

“Khi dễ nữ nhân như thế, ai mà chịu được!”

“Đúng vậy!”

“Hắn căn bản không phải nam nhân.”

“Đúng thế!”

“Là cầm thú!”

“Nhất định là như vậy.”

Vẻ mặt của Liên Thủy Dao vốn đang mờ mịt và kì quái, không hiểu tại sao các nàng lại kích động như vậy, nhưng rất nhanh biết được nguyên nhân các nàng tức giận, thì ra họ cho hiểu lầm những vết xanh xanh tím tím trên người nàng là dấu vết Nghiêm Phách Thiên khi dễ nàng, không khỏi phì cười một tiếng.

“Ơ? Ngũ di thái, người… sao người lại cười?” Hẳn là phải khóc mới phải chứ? Vẻ mặt của Tiểu Song và Thanh Hà nghi hoặc nhìn chằm chằm Ngũ di thái.

Liên Thủy Dao đương nhiên cảm thấy tức cười rồi. Bởi vì trước đó nàng cũng giống như hai nha hoàn, cho rằng Nghiêm Phách Thiên là một nam nhân dã man không hiểu thương hoa tiếc ngọc. Nhưng sau một đêm triền miên, suy nghĩ của nàng không giống như trước nữa rồi.

Nghiêm Phách Thiên đúng là có khi dễ nàng thật, nhưng hắn khi dễ nàng rất dịu dàng, khi dễ rất xót xa triền miên, từ đầu đến chân, mỗi một tấc da thịt đều triệt để khi dễ.

Nàng muốn giải thích với các nàng ấy là sự việc không bi thảm như họ tưởng tượng nhưng chuyện giường chiếu sao lại không biết xấu hổ mà nói với người ngoài chứ?

Tiểu Song và Thanh Hà dù sao vẫn là thiếu nữ chưa biết mùi đời, nhìn thấy vết xanh xanh tím tím trên thân nàng cộng với lời đồn đãi Nghiêm Phách Thiên tàn bạo thì hiểu lầm cũng là đương nhiên.

Thấy các nàng vẫn còn buồn bực nhìn mình, nàng đành phải miêu tả sơ qua.

“Yên tâm đi, hắn đối với ta rất tốt.”

“Tốt?” Tiểu Song không phục kháng nghị. “Cái này gọi là tốt sao? Nhìn xem hắn đã dày vò người ra thế nào rồi đi? Ngũ di thái, tấm lòng của người thật tốt quá, đối với người như thế, căn bản là không phải nói đỡ dùm hắn.”

“Đúng vậy đó!” Thanh Hà cũng ra sức phụ họa.

Hai nàng vừa hầu hạ Ngũ di thái chải tóc thay y phục, vừa kể lể những lỗi của Nghiêm Phách Thiên. Mà Liên Thủy Dao nghe thì thứ nhất lại không đành lòng thấy các nàng lo lắng, thứ hai là không nhịn được giữ trong sạch cho Nghiêm Phách Thiên.

“Kì thực….Hắn ta cũng không xấu.”

Tiểu Song lớn tiếng nói: “Sao lại không xấu? Nhìn xem hắn đã biến người thành như thế này đi, hắn thật sự là cực kỳ đáng giận!”

“Không, hắn không có, hai người hiểu lầm hắn rồi, hắn thật sự là người tốt.” Nàng buột miệng.

Tiểu Song cùng Thanh Hà trừng to mắt Ngũ di thái.

“Ngũ di thái, người làm sao vậy? Có phải là đêm qua bị hù sợ rồi không? Lại còn nói tốt cho hắn? Người không lên cơn sốt đó chứ?” Tiểu Song sờ sờ trán Liên Thủy Dao, còn Thanh Hà lấy tay quơ quơ trước mặt nàng, hỏi nàng là mấy ngón tay, nhìn xem Ngũ di thái có phải là bị dọa đến choáng váng hay không, nói không chừng là phải tìm người đến làm cho Ngũ di thái bớt sợ hãi đi.

Liên Thủy Dao tức giận bắt lấy ngón tay đưa qua đưa lại của Thanh Hà, nói với hai người: “Ta không sao.”

“Nếu như không sao, làm sao người lại nói tốt cho Nghiêm gia chứ? Không phải là người thích Nghiêm gia đó chứ?” Tiểu Song tò mò hỏi.

“Đúngnha.” Thanh Hà hỏi theo.

“Sao mà mới qua một buổi tối liền thích người ta được cơ chứ?”

Liên Thủy Dao vội vàng phủ nhận. “Ai nói ta thích hắn hả? Ta chỉ là____chỉ là____”

“Chỉ là cái gì?” Hai nha hoàn giương bốn con mắt hiếu kỳ đồng loạt hỏi nàng.

Liên Thủy Dao phát hiện bản thân cũng không thể trả lời, thậm chí có chút chột dạ, ngay cả nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại muốn nói tốt cho Nghiêm Phách Thiên, nàng chẳng qua là không muốn có người hiểu lầm hắn mà thôi.

Đang lúc nàng đang cố gắng thanh lọc suy nghĩ hỗn loạn của mình thì màn cửa phát ra tiếng động thu hút sự chú ý của các nàng. Ba người đồng thời ngẩng đầu lên thấy người đến đúng là Nghiêm Phách Thiên rất ít khi xuất hiện vào ban ngày.

Ban ngày ban mặt Nghiêm Phách Thiên không vội đi việc buôn bán mà đi tới Mai viện, quả thật làm người ta ngoài ý muốn.

Nàng mới vừa viên phòng với hắn, không nhịn được nảy sinh xấu hổ của tân nương, trái tim không tự chủ đập loạn lên. Vốn tưởng hắn đi vắng, bản thân có thể thở phào một hơi nhưng không ngờ bây giờ hắn lại trở lại.

Hai nha hoàn Tiểu Song và Thanh Hà đều sợ hãi, bởi vì các nàng vừa mắng chửi lỗi của chủ tử, ỷ vào chủ tử đi vắng, Ngũ di thái thì rất dễ nói chuyện, nên cũng không kiêng kị gì cả.

Ai biết được Nghiêm gia lại đột nhiên xuất hiện, các nàng sợ tới mức tứ chi cứng ngắc, đứng ngây ra, vẻ mặt như người chết, ngay cả thỉnh an như thế nào cũng quên mất.

Ánh mắt sắc bén của Nghiêm Phách Thiên liếc qua tóc mai của hai nha hoàn một cái, ánh mắt kia bức người đến toàn thân đổ mồ hôi lạnh,

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT