|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chạm môi…
– Á…!!Cái gì kì zậy!!
Vũ lùi người lại:
– Cô mới kì ấy…!!Nằm nghe nhạc, hát thì cứ như bò rống… Nãy giờ tui gọi, cô có nghe thấy cái quái gì đâu!!Tốn calo quá đi mất!!
Nó đưa tay chùi miệng rồi phụng phịu:
– Anh kêu tui chi ko??
Vũ lắp bắp:
– Có…có…tất…tất nhiên là…là có rồi…!!! Đi…đi cọ bồn cầu đi…!!
– Cọ bồn cầu…?? – Nó tròn mắt hỏi lại.
Vũ lấy lại bình tĩnh, gật gật:
– Chứ sao nữa…!!Không xong là chết zới tui!!!
Nó trề môi đau khổ:
– Được rồi…hức…!!!
Vừa làm việc, nó vừa tức… “trời ơi…sao lúc đó mình lại “môi chạm môi” với hắn như vậy nhỉ…?? Oh my first kiss…!!!
Tối… 7h…
– Thoại My!!!
Lần này, ko để Vũ đợi lâu, nó bật dậy mở cửa ra hét toáng lên:
– Cái gì mà gọi tui miết zậy hả??? Lại làm gì nữa đây??
Chợt, nó giật
mình:
– Uả…sao lại là anh, Minh Hoàng…?
Hoàng nhếch mép đáp:
– Cô nghĩ là Thiên Vũ à…??
Nó gật đầu ngượng nghịu:
– Ơ…uhm…vâng…
– Xuống nấu ăn đi!! – Hoàng cười lạnh đáp.
– Vâng…!!Nhưng tôi nấu dở mấy anh ráng chịu đó – Nó lí nhí nói.
– Chứ chẳng lẽ tụi tôi nấu cho cô ăn chắc…? Nấu dở thì liệu hồn!!
Hoàng quay lưng bỏ đi thì…
– Anh Minh Hoàng…!! – Nó khẽ gọi.
Hoàng xoay người lại:
– Sao vậy????
Nó quyết định hỏi cái câu hỏi đã làm nó đau đầu, nhức nhối:
– Sao mấy lần trước anh lại giúp tôi…? Hôm bữa…anh bảo…”Không chỉ thế” là sao…??
– “Không chỉ thế…” – Câu nói đó của tôi làm cô tò mò đến thế à, Thoại My?!
Nó gật gật:
– Tất nhiên!
– Bởi vì…cô có nét giống em gái tôi… người em gái đã qua đời nhiều năm trong một vụ hỏa hoạn ở nhà… Lúc đó, tôi vô dụng, không cứu được em gái tôi… Vì vậy, khi gặp cô…tôi cũng ko muốn gây khó dễ cho cô làm gì…vì…em gái tôi… – Hoàng tựa lưng vào tường kể.
Vậy là nó đã có câu trả lời…nhưng câu trả lời này dường như ko làm thỏa mãn nó…Nó cảm thấy một chút ko hài lòng…Có lẽ…nó đã mong đợi nhiều hơn thế…Và những điều đó…là không thể…!
Nó cười nhạt:
– Thì ra là thế…!!
Bất giác, Hoàng cầm lấy bờ vai bé nhỏ của nó:
– Nhưng cô cũng nhớ…không vì thế mà tôi sẽ chấp nhận để cô ở lại đây đâu…!!
Nó hếch mặt ranh ma:
– Vậy anh cũng nên nhớ… tôi sẽ ko bị khuất phục đâu! Vì…tôi là Thoại My!!
Nó cắm đầu suy nghĩ: ” Huhu…biết nấu món gì bây giờ…? Món gì làm cũng dở tệ hết…giá như ngày xưa mình nghe lời mẹ lao đầu vào bếp thì có phải hay hơn ko??? hjx!!”
7H30…muộn quá rồi…Biết làm món gì đây…??
Chợt…một ý nghĩ lóe lên trong đầu nó…
Nó reo lên mừng rỡ:
– Đúng rồi!!Quá hay!!Sao nãy giờ mình không nghĩ ra nhỉ?? Yeah!!
Nói rồi nó bắt tay vào làm món…MÌ GÓI…
Nó hì hục nấu, nấu bằng lòng quyết tâm, nấu bằng cả trái tim…
Chỉ 20 phút sau…
– Ê! Mấy anh xuống ăn đi!! – Nó gọi í ới.
– Rồi…!!Để xem lần này cô cho tụi tui ăn món gì…hi vọng ko phải cái món sườn xào lờ lợ ấy…!! – Vũ mỉa mai.
Nó cười đểu giả:
– Ngon đấy!!! Các anh cứ phải nói là yên tâm ^~
Bảo nhìn nó một cách đa nghi:
– Còn tui thì hi vọng ko phải đồ ăn mang nhãn mác Lucky Star hay là một nhà hàng quán cơm nào đó chớ…?!
– Món này tự tui làm mà…!!Món này có tên là: Mi- xi- xup – Nó phân bua nói rồi đẩy bộ 3 xuống nhà ăn.
Bộ 3 cùng đồng thanh:
– Mi- xu- xup, món gì lạ vậy???
Nó cười rạng rỡ:
– Thì mấy anh cứ đi xuống rồi biết!!!
…
– Ặc…là mì ăn liền hả???? – Vũ tròn mắt nhìn nó.
Nó thản nhiên đáp:
– Ừh…! Chứ sao!!
Vũ trề môi:
– Thế mà cũng bày đặt: Mi- xi- xup
– Mi- xi- xup chính là mì xì xụp đó!!hehhehehe – Nó giải thích.
– Trời…!! – Bộ 3 lại đồng thanh tập 2.
– Mì ăn liền thì để tui tự làm còn hơn!! – Vũ nói thêm.
Nó cười ranh:
– Vậy sao mấy anh ko tự làm đi giờ thì than trời than đất?
– THôi…ăn đại đi…!!Biết thế thì tui để cô ăn ở nhà, còn tụi tui thì đi ăn nhà hàng cho nó khỏe…!!Thật đúng là… – Vũ chau mặt lại nói.
– Không ăn thì thôi!!! Đưa đây!! – Nó nói định giật tô mì của Vũ lại thì Vũ cầm lại:
– Để đó…cô đừng có khôn!!!
– Zậy thì ăn đi…sao anh nói nhiều zạ??? – Nó chớp mắt nhìn Vũ nói rồi ngồi vào ăn.
“xì xụp xì xụp…xì xụp xì xụp…”
– Ngon…!!Ngon quá…!!! – Vũ buột miệng khen.
Nó nghe thấy liền cười hớn hở, toe toét:
– Cái gì cơ…? Anh kêu ngon hả…??
Vũ lắp bắp cãi:
– Đâu…đâu…đâu có…tui…tui đâu có nói ngon bao giờ…?
Nó lườm lườm:
– Không ngon thì ăn chầm chậm thôi…!!! Hứ…!!
Bảo cười khì nhìn nó:
– Mà món này cô làm ngon đó…!!Không biết cô có Lucky Star không vậy ta…??
Nó bĩu môi:
– Xì…tưởng anh sành ăn lắm cơ chứ…! Ở Lucky Star không có cái món này đâu!!
– Ừ…thế chắc ở nhà hàng nào đó…!!a…Hay là ở Hihe Food? Chỗ đó chuyên bán mì đó!! – Bảo gật gù suy nghĩ nói.
Nó xua xua tay:
– Không có đâu à nha…tui còn chưa biết Hihe Food ở chỗ nào nữa là…?!
Vũ lăm le:
– Chắc chắn là ko phải ở Hihe Food rồi…trình độ thế này thua xa ở đó…!!!
Nó xụ mặt xuống thì…
– Cũng không thua kém đâu!! – Hoàng khẽ nói, chỉ cần câu nói này thôi… cũng đủ để nó cảm thấy ấm áp trong lòng rồi.
Tối…
Thiên Vũ ngồi dựa lưng vào chiếc ghế, tay xoa bụng: ” Hjx…đói quá…Sao nhanh đói vậy nhỉ…? à…chắc tại lúc nãy con nhỏ đó nấu ít mì quá…Hỏi sao không đói cho được…!!Thực tình thì bữa tối hôm nay ngon quá… hương vị này thật đặc biệt… Khác hẳn với những tô mì từ trước đến nay mình từng ăn… Hjx…muốn ăn nữa quá…! Nhưng…chẳng lẽ lại “ê” mặt tới kêu cô ta nấu cho 1 tô nữa…trong khi lúc nãy thì mình lại “nói này nói nọ” cơ chứ…!!! Thôi…tốt nhất thì ráng nhịn rồi xuống nhà bếp kiếm thứ gì ăn vậy…”
Nghĩ là làm, Vũ liền chạy xuống nhà bếp…
– Cậu kiếm thức ăn hả??
Vũ giật mình theo quán tính lùi về mấy bước:
– ơ…Hoàng…!!? Cậu đang làm gì vậy??
Hoàng chìa ra một tách cà phê:
– Uống cà phê? Cậu có muốn uống ko??
Vũ nhún vai:
– Không…tôi đang còn mất ngủ đây này…!!!
Hoàng khẽ cười:
– Đói thì kêu Thoại My nấu cho tô mì…?!
– Tôi ko thích! – Vũ gọn lõn đáp.
– Thấy ngon mà kêu ko thích là sao?? – Bảo từ đâu bước lại hỏi.
– Cậu đấy hả Bảo…??
– Uh! Chứ còn ai nữa…!!À này Vũ, lúc nãy cậu xạo quá…rõ ràng thấy ngon mà còn bày đặt nữa! hahah – Bảo “vạch trần” rồi cười ha hả.
Vũ trề môi:
– Cũng tạm thôi…vả lại tôi ko muốn cô ta cứ tự cao tự đại nên mới nói như vậy cho cô ta bớt kiêu đi 1 tí…!!Mà cậu thôi cái điệu cười đó đi Bảo, nghe khó chịu chết!!
Bảo vỗ vai Vũ cười:
– Tôi bắt chước điệu cười này của cậu đấy! Chứ cái điệu cười này ko phải là của một warm boy như tôi đâu!!! keke
Vũ không biết nói gì thêm, mở tủ lấy gói mì tôm ra nấu trong sự cười đùa chế giễu của Bảo và Hoàng.
” Lạ thật…Vẫn không thể có được cái hương vị như lúc nãy…Là sao ta…??”
Sáng hôm sau…
Nó dậy từ lúc 5h30, chẳng là nó sợ lại mắc bẫy của bọn hắn như hôm bữa ấy mà ^~
…
– Êy!!Đợi với…đợi đi học với!!! – Nó gọi bộ 3.
Vũ thấy nó cứ “cà rề cà rà ” nên liền lầm bầm chửi:
– Mau lên, đồ con rùa!!!
– Đợi tí đi… tui mang giày đã…!! – Nó lộc cộc xỏ giày rồi chạy vù vù theo bọn hắn.
Bảo xỏ tay vào túi hỏi:
– Ê Thoại My!!! Trưa nay cô định cho tụi tui ăn cái gì đây???
Nó đắn đo suy nghĩ một lát thì…
– Mi- xi- xup đi!!! – Vũ cười toe toét nói.
Nó nhìn Vũ bằng ánh mắt hình dao găm:
– Chẳng phải hôm qua anh chê cơ mà…??
Vũ huýt sáo vui vẻ:
– Tui nghi món đó ko phải cô làm… Tuy ko có được ngon cho lắm nhưng chắc chắn ko phải do cô nấu…~!!Tui không thể tin!!!
Nó liền đồng ý cả 2 tay:
– Được rồi…thì tiếp tục Mi- xi- xup – nhanh, gọn, lẹ ^~ hĩ hĩ!!! Mà nè, nhớ nha, ra zề á, đợi tui zề zới đó, rồi mấy anh xuống bếp coi tui nấu luôn…chớ ko lại nghi ngờ này nọ à nha…~!!Chưa hết…nếu đúng là do tôi nấu thì phải có điều kiện hết á, chứ ko thì sao đơn giản thế được!!!
Vũ khuơ tay:
– Điều kiện gì?? Cô nói rõ ra coi!!
Nó xoè tay nhìn bọn hắn:
– Này nhá, nếu như mà đúng là do tui nấu á… thì…thì…các anh phải lau nhà 1 hôm…lau sạch sẽ luôn…từ trên lầu đến dưới tầng trệt… Nếu ko phải do tui làm thì… ngược lại… ok??
Cả 3 ngần ngừ suy nghĩ rồi gật đầu đáp:
– Ok! Cứ quyết định vậy nha!
Nó chu môi ra một cách dễ xương:
– Ngoắc tay nà…!!
Bọn hắn ngẩn ngơ nhìn nhau, thấy vậy, nó liền lắc đầu:
– Trời ạ… để cho đảm bảo thui mà…~! Tui sợ mấy anh thất hứa!!
– Ặc, chẳng lẽ cô ko tin vào danh dự của tụi tui hả? – Vũ cười khì hỏi nó.
Nó liền đáp:
– Tất nhiên là ko!!Mấy anh mà cũng có danh dự á??
– Này, cô muốn chết tiếp hả, Thoại My? – Cả 3 đồng thanh,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




