watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4972 Lượt

là được. Và dĩ nhiên Khánh Thiên – một tay oẳn tù tì thứ thiệt, luôn là người giành chiến thắng. Cả 6 ván liên tiếp hắn chưa đểvuột mất cái chức “ông chủ” lần nào. Và kẻ xấu số như Minh Thư lại bịtúm những 3 lần, còn lại là trải đều cho Tài Nguyên, Mạnh Hải và TrạngNguyên. Nhờ tôi phản xạ nhanh nhẹn cho nên ý đồ xấu xa của Thiên đối với tôi lần nào cũng bị đổ bể.

Và nghe tôi kể xem hắn đã có những hành vi man rợ gì đối với các nạnnhân xấu số. Hắn bắt Minh Thư ôm Gia Hưng, điều này làm cho cả bọn ngồicười ngặt nghẽo. Phạm Gia Hưng hằn học nhìn hắn, dáng vẻ cậu ta như làmuốn đấm một đấm vào mặt của Khánh Thiên cho chừa cái tật giỡn kì cục.Nhưng quy tắc là quy tắc, cậu ta vẫn phải đứng im chịu trận cho Minh Thư vòng tay ôm nhẹ một cái. Việc làm này tuy chỉ là trò đùa, nhưng tựtrong thâm tâm tôi biết, đây chính là niềm khát khao của Minh Thư từ lâu lắm rồi, rằng Minh Thư muốn được thử cái cảm giác ôm lấy Phạm Gia Hưnglà như thế nào, khi ôm lấy sẽ có cảm giác ra sao thôi. Những buổi chiềuthứ bảy ngồi ở quán café quen thuộc, cậu thường tâm sự với tôi như thế.Và tôi nhận ra, tình cảm đơn phương là thứ tình cảm rất xót xa, hơn nữa ở đây lại là tình cảm đồng giới. Đa phần mọi người đều có thành kiến vớigiới tính thứ ba, ngay cả tôi trước đây cũng không ngoại lệ. Nhưng từkhi quen Minh Thư, tôi đã mở lòng hơn rất nhiều.

Tôi dần dần biết cảm thông và lắng nghe. Tôi thấy rằng, ai cũng có quyền yêu và được yêu, dù cho giới tính thứ ba thì họ vẫn là con người, họcũng biết sống, cũng biết nghĩ, biết đau. Và tôi chắc rằng sự kì thị của xã hội sẽ là những lưỡi dao vô hình cắt đứt sợi dây liên lạc giữa họvới mọi người. Đừng ép họ phải thu mình mãi mãi trong vỏ ốc, vì sự mặccảm tự ti trong lòng họ đã là những nỗi đau quá lớn rồi. Nhưng có lẽMinh Thư vẫn may mắn hơn một số khác. Cậu được gia đình chấp nhận, hiểuvà cảm thông, do đó cậu đã vượt qua được rào cản kia, và sống thật vớicon người mình. Hơn nữa lớp tôi, ngoài sự đoàn kết ra thì còn có sự tôntrọng lẫn nhau. Bọn nó vẫn rất hòa đồng với Minh Thư, không ai đá độnggì đến việc tế nhị kia cả.

Minh Thư – kẻ si tình khờ dại. Cậu vẫn thường ngồi lặng lẽ nhìn bóngdáng Phạm Gia Hưng lướt ngang qua, dù cho chỉ là một phút giây ngắnngủi. Tôi đã từng thắc mắc, rằng vì sao cậu ta lại làm thế mà không trực tiếp đến gặp mặt Gia Hưng thì cậu bảo là cậu không muốn làm Gia Hưngkhó chịu. Tôi cảm thấy Minh Thư thật nhỏ bé, nhưng tình yêu của cậu thìkhông nhỏ bé chút nào.

Quay trở lại vấn đề khi nãy, phải nói là thật tội nghiệp cho Tài Nguyên. Khánh Thiên bắt Tài Nguyên phải hét to lên rằng: “Em bị điên”. Vừa nghe xong là Tài Nguyên cũng có ước muốn là đấm vào mặt nhện đại vương vàiđấm, nhưng vừa túm cổ áo hắn thì hắn cười hòa nhã, nhẹ giọng rằng: “Luật chơi là luật chơi” khiến Tài Nguyên không cam tâm nhưng rồi cũng dùngdằn thi hành án. Lớp trưởng Đặng Mạnh Hải thì phải đứng múa và hát bàiCháu lên ba cho cả đám nghe, riêng Trạng Nguyên có phần nhẹ nhàng hơn,cô bạn chỉ thục xì dầu 10 cái.

Nhưng anh hùng nào chẳng có lúc sa cơ, Đoàn Khánh Thiên cũng không ngoại lệ – sang ván thứ 7 thì hắn oẳn tù tì thua, và người làm chủ chính làTrạng Nguyên. Đời hắn tới đây là tàn vì lúc nãy Tài Nguyên có to nhỏ gìvới cô bạn, mà gương mặt cả hai thì có vẻ đắc chí lắm. Lần này thì toiKhánh Thiên thật rồi, nghĩ vậy tôi liền bật cười ha ha và chờ xem TrạngNguyên sẽ cho nhện đại vương lên bờ xuống ruộng kiểu gì.

– Thiên, chuẩn bị nghe lệnh nè mày! -Tài Nguyên vừa uống trà của bác bảo vệ để cạnh bàn đá, vừa hung hăng nói.

Trạng Nguyên gật gù cái đầu, sau đó nhẹ nhàng buông ra một câu:

– Ông Thiên chạy lại hôn bà Cương một cái! Nhanh lên.

Nghe hết lời Trạng Nguyên vừa nói mà tôi nghe như sét đánh ngang tai,chỉ ức không thể bóp cổ Trạng Nguyên rồisau đó đem bạn ấy quăng xuốnghồ nước nhà vệ sinh. Tôi ngu người nhìn sang Khánh Thiên, thì chỉ thấyhắn đứng nghệch mặt ra một chỗ trông như một thằng ngố Tàu. Cả hai chúng tôi không ai nói gì, cũng không biết phản đối như thế nào, vì luật chơi là luật chơi. Nhện đại vương và tôi bốn mắt nhìn nhau, bên cạnh đó còncó hàng chục con mắt khác đang nhìn vào chúng tôi. Da mặt tôi đang têrần đây này.

– Được! – Sau một hồi im lặng đáng sợ, Đoàn Khánh Thiên bất chợt quyếtđịnh, trên đầu hắn dường như xuất hiện cái bóng đèn dây tóc đang phátsáng rực rỡ. Hắn có bị điên không hả? Dám đồng ý với cái yêu cầu kinh dị này??? Ít ra cũng phải làm hùng hổ lên, phản kháng dữ dội lên rồi sauđó tìm cách đánh bài chuồn mất dạng chứ?!

Nhưng mà… với một kẻ thông minh như Khánh Thiên thì tôi chắc rằng hắn ta đã hình thành được kế sách gì hay ho rồi, và kế sách này vừa thực hiệnđúng yêu cầu của Trạng Nguyên mà vừa bảo vệ thanh danh trong sạch khôngnuốt lời của hắn. Tôi tin! Tôi đặt trọn niềm tin vào nhện đại vương.

Rồi hắn bắt đầu bước. Một bước, hai bước, ba bước, Khánh Thiên tiến lạigần tôi. Càng lúc khoảng cách giữa chúng tôi càng được rút ngắn lại. Mồhôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán của cô gái Kim Cương bé nhỏ này. Khuônmặt nghiêm túc của hắn, tiếng reo hò của lũ bạn xung quanh làm tôi nhấtthời choáng váng. Và khi mặt hắn kề sát mặt tôi thì không gian đã là một mảng tối đen…

– Xong! – Hắn dửng dưng kéo cái áo khoác vừa phủ lên đầu tôi và hắnxuống, nhởn nhơ thông báo. Tôi cũng được một phen hú vía. Không ai biếtcái cảm giác hồi hộp lúc nãy là như thế nào đâu, thật ra chỉ có hắn làcười thành tiếng mỉa mai tôi thôi, vì khi ấy tôi nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn mặt hắn.

Cả bọn nhốn nháo phản đối:

– Ê, chơi gì kì vậy? Trùm áo khoác rồi thì sao biết hai người có hôn hay không?!

Khánh Thiên phẩy tay:

– Thì Trạng Nguyên bảo hôn thôi mà, chứ đâu có bảo hôn công khai đâu sao bắt bẻ tui?!

Thế đấy, tôi biết hắn luôn có cách ứng phó mà. Mặc dù lúc nãy, tôi nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của hắn. Và tôi.

Nằm dài trên giường, tôi nhớ lại chuyện ban chiều. Thật sự thì, hắn không có hôn tôi.

Nhưng ngược lại hắn thì thầm rằng: “Cương đừng lo, tui sẽ không hônCương theo cách không tự nguyện như vậy. Tui tôn trọng Cương, mở mắt rađi, đồ ngốc!”

Khánh Thiên, hắn đúng là một người tốt.

Đúng là không thể đánh giá con người chỉ qua những chuyện nhỏ nhặt thường ngày.

Giờ đã khuya rồi, tôi nên nhắm mắt ngủ thôi…

Ngủ ngon nhé, Khánh Thiên!Sau cái hôm kì cục đó, tụi bạn trong lớp đều nhìn tôi với Khánh Thiênbằng những ánh mắt kì lạ. Đại khái là xem chúng tôi như một đôi. Có đứacòn trêu đùa: “Thì ra thằng Thiên hay làm trò mèo với bà là do nó “tia”bà từ trước, thích nhé!”. Ôi trời ơi, cái tên Khánh Thiên hồn nhiên, vôtư như thế có lý nào đi để ý một

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT