watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6449 Lượt

gì sao? Là Lạc Hi đó! Hồi trung học anh ấy khiến người ta mê mẩn, mê mẩn đến chết không cần phải đền mạng, vừa dịu dàng vừa ưu tú, cậu không biết có biết bao nhiêu đứa con gái mê mẩn anh ấy, yêu thầm trộm nhớ anh ấy sao…???”
Hạ Mạt cười.
“Trời đất ơi, là Lạc Hi thật đó! Đích thực là Lạc Hi mà! Tôi muốn chết! Ôi ông trời ơi! Nhất định là tôi phải chết! Chết ngay bây giờ! Đúng là Lạc Hi rồi! Lạc Hi! Lạc Hi!” Trân Ân càng nói càng sướng, không ghìm lòng được bèn nhảy ngay lên giường Hạ Mạt nhún nhảy như đứa trẻ con, thích thú khoa chân múa tay. Hồi học trung học, Trân Ân chết mê chết mệt Lạc Hi, nhưng mà bọn con gái đơn phương yêu thầm Lạc Hi quá nhiều khiến Trân Ân chả bao giờ có được cơ hội bày tỏ nỗi lòng mình.
Trân Ân than thở:
“Lạc Hi bây giờ sáng chói như mặt trời xa muôn trượng, càng hấp dẫn mê hồn hơn! Vẻ đẹp tuấn tú của anh, nụ cười của anh, tiếng hát của anh, phim ảnh của anh… tất cả bọn con gái trên đời này đều ái mộ anh, tất cả bọn con gái đều mê đắm thầm yêu anh. Anh chàng hoàng tử trong câu chuyện thần thoại xa vời vợi, cũng có lúc thật sự mình không thể tin là mình đã từng học chung trường với anh ấy. Người may mắn nhất là cậu, Hạ Mạt, cậu đã từng sống chung với Lạc Hi dưới một mái nhà.”
Con mèo đen nằm trong ổ phía góc nhà không biết tỉnh dậy từ bao giờ kêu “meo” một tiếng, nhảy lên giường chui vào lòng Hạ Mạt, cô đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, ánh mắt từ từ xuất hiện những tia sáng kỳ lạ, hình như có thể nhìn thấy làn sương trắng nhàn nhạt, cây anh đào nở đầy hoa, bậc đá xanh dịu mát, dưới ánh trăng những ngón tay thon dài mượt mà đang gảy đàn guitar, chàng trai đẹp lồng lộng, ma quái.
“Nói đi chứ!”
Trân Ân đưa tay lắc lư trước mặt Hạ Mạt, nghi ngờ nhìn bộ dạng phút chốc đờ đẫn không hồn phách của cô bạn.
“Gì?”
Hạ Mạt lấy lại thần thái.
“Năm đó sao tự dưng Lạc Hi lại biến mất không đi học nữa vậy? Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Sao mỗi lần mình hỏi đến cậu đều không nói? Này nữa, tại sao thái độ của cậu với Lạc Hi lạnh nhạt thế?” Trân Ân oán trách. Nếu như không phải là Hạ Mạt lúc nào cũng đối xử tốt với cô và Tiểu Trừng, nói không chừng Trân Ân sẽ luôn hoài nghi Hạ Mạt là người có dòng máu lạnh.
“Những chuyện đó đã qua rồi.”
“Là có ý gì?”
“Những chuyện đã qua đi quá lâu rồi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Không hiểu nổi.” Trân Ân ủ rũ nói.
“Chúng mình chỉ cần cố gắng sống sao cho tốt với cuộc sống hiện tại là được rồi.” Hạ Mạt mỉm cười, con mèo đen lười biếng ngủ lại trong lòng Hạ Mạt.
“Ờ, thôi được. Kiểu gì thì lúc nào cậu cũng vậy, chuyện Lạc Hi cũng không nói, chuyện Thiếu gia cũng chẳng kể, cứ như chiếc hồ lô bịt miệng khiến người ta tức phát hận.” Trân Ân hầm hầm trợn mắt nhìn Hạ Mạt, cuối cùng cũng đành phải bỏ qua, chuyển sang chuyện khác: “Cậu kể chuyện nghề ca sĩ của mình đi!”.
“Mình đã là ca sĩ đâu.”
“Sao thế? Khóa đào tạo huấn luyện bắt đầu rồi còn gì?”
“Tính cả mình nữa là năm cô gái trong số này công ty chỉ chọn có hai người chính thức được thu âm phát hành đĩa nhạc thôi.”
“Hả?” Trân Ân ngạc nhiên, nghĩ ngợi hồi lâu rồi lại hỏi: “Những người kia thực lực thế nào?”.
“Cũng đỉnh đấy.”
Qua những ngày đào tạo huấn luyện vừa qua, Hạ Mạt đã hiểu rất nhiều về bốn cô gái đó. Cô gái có gương mặt đẹp lạnh lùng tên Đới Tây, xinh tươi dễ thương, nhảy múa rất đẹp. Cô gái dáng người đẫy đà tên Ngụy Nhân, chất giọng cực kỳ xuất sắc. Phan Nam có lẽ là người đỉnh nhất trong số họ, dáng cao chân dài, da không cần đánh phấn, mũi cao thẳng, lông mày thanh tú, dù là hát hay nhảy múa đều rất giống con trai.
“Thế cậu so với bọn họ ra sao?” Trân Ân sốt ruột truy hỏi.
Hạ Mạt vuốt ve con mèo đen, đôi mắt như cười, nói: “Sau buổi học thanh nhạc và vũ đạo đầu tiên, cả hai giáo viên đều hỏi mình cùng một câu hỏi.”
“Hỏi gì vậy?”
“Họ hỏi mình là: Cô làm sao lại chui vào được đây?”
“Ôi trời!” Trân Ân kinh hãi, “Thế cậu trả lời thế nào?”.
“Mình bảo: Em gõ cửa vào mà.” Hạ Mạt tinh nghịch lè lưỡi nguýt.
“Trời ơi có gặp quỷ mình mới tin nổi!” Trân Ân mở to mắt, theo tính cách Hạ Mạt mà nói nhất định là cô đang pha trò, đánh chết Trân Ân cũng không tin Hạ Mạt dám đối đáp như vậy với các thầy.
“Ha ha, ăn quả lừa rồi.” Hạ Mạt mỉm cười.
“Xí! Biết thừa rồi!” Trân Ân hiếu kỳ hỏi tiếp: “Thế lúc đó rốt cuộc cậu trả lời ra sao?”.
“Mình chả nói gì hết.”
Hạ Mạt nhẹ nhàng đặt con mèo xuống giường, nhìn nó đang ngủ say, đôi mắt cô thoáng chút gì đó. Cô sẽ mãi mãi ghi nhớ câu hỏi chế giễu không thể giải đáp của hai thầy cô giáo này, sẽ mãi mãi ghi nhớ ánh mắt kỳ dị của Ngụy Nhân, Đới Tây, Khả Hân nhìn cô, lúc đó cô không có bất kỳ một tư cách nào có thể đối đáp lại với họ. Cô quá rõ, những lời giải thích lúc đó chẳng có nghĩa lý gì, chỉ bằng cách nỗ lực quên mình luyện tập, thành công sau này của cô mới là câu trả lời tốt nhất.
Trân Ân nhìn Hạ Mạt chằm chằm.
“Nếu làm ca sĩ phải khổ sở như vậy, hay là lại cùng mình tiếp tục làm thuê đi, tuy là ít tiền hơn nhưng rất vui đúng không. Hạ Mạt, mình mãi luôn ủng hộ, giúp đỡ cậu!”
Trân Ân cười, gương mặt xán lạn.
Trong lòng Hạ Mạt cảm thấy ấm áp hơn, “Cảm ơn cậu, Trân Ân”.
“Cảm ơn cái quái gì!” Trân Ân đảo tròn mắt, cười ha ha, nói: “Chả bằng cậu nói cho mình nghe nếu có thể gặp lại Lạc Hi, cậu thực sự không hề có tí ti cảm giác nào à?”.
Hạ Mạt ngẩn người.
Rất lâu rất lâu cô không nói được câu nào.
***Những ngón tay đẹp thon dài.
Một tờ fax.
Trên chiếc xích đu màu trắng ngoài ban công, màn đêm rọi xuống ánh sao nhàn nhạt, những dòng chữ trên bản fax nhìn không rõ, vậy mà những ngón tay trên đó cứ lưu luyến không rời. Trong ánh sao thanh nhã như sương, đôi môi đẹp tựa cánh hoa anh đào, làn da mịn màng tinh tế tựa men sứ, trên chiếc ghế xích đu, chàng trai yên lặng nhìn vào tờ fax, giống hệt như chàng trai tuấn tú trong thần thoại Hy Lạp mòn mỏi nhìn hoa thủy tiên gục chết.
“Cậu ấy sao vậy?”
Người quản lý tên Kiều đứng bên bức tường kính nghi hoặc hỏi trợ lý Khiết Ni của Lạc Hi. Từ lúc nhận bản fax của Công ty Biểu diễn Nghệ thuật Sun một tuần trước đó, Lạc Hi trở nên cực kỳ quái lạ. Không những đáp ứng nhận lời giúp đỡ khuếch trương thanh thế cho gương mặt mới, tên tuổi chưa bao giờ xuất hiện trong làng nghệ của Công ty Biểu diễn Nghệ thuật Sun, lại còn thường xuyên ngồi ngây người trầm ngâm, hồn xiêu phách lạc đi đâu không rõ.
Khiết Ni nhìn Lạc Hi ngồi ngoài ban công.
Cô đã theo Lạc Hi hai năm, đây là lần đầu tiên cô thấy Lạc Hi khác thường như vậy. Nhưng cô không kinh ngạc như anh Kiều, bởi vì cô đã xem qua bản fax, trên đó có một cái tên vô cùng thân thuộc. Cô biết tại sao Lạc Hi lại đột ngột như người đánh mất phương hướng như vậy.
“Hình như em biết chuyện gì đó?”
A Kiều nhìn Khiết Ni thăm dò, không thể hiểu nổi tại sao cô ta lại có thể mỉm cười như như vậy được.
Ngoài ban công, Lạc Hi cũng mỉm cười.
Nụ cười của Lạc Hi giống như một đứa trẻ nhưng lại có phần ác ý, giống như đang tưởng tượng đến một trò đùa dai dẳng. Lạc Hi dứng dậy đi vào phòng, anh nói với A Kiều: “Liên hệ với Công ty Sun nói là tôi muốn đến xem tình hình đào tạo những người mới thế nào”.
“Cái gì?!”
A Kiều mở to mắt. Việc đào tạo người mới ở các công ty khác có gì đáng xem đâu!
***Buổi sáng ánh nắng mặt trời rực rỡ.
Trong phòng luyện tập vũ đạo.
Nắng rọi lên những tấm gương treo bốn phía xung quanh phản chiếu lại chói mắt. Tiếng nhạc khá lớn vang vọng trong không gian trống trải của phòng tập. Các cô gái đang luyện múa, mồ hôi ướt đẫm người, rơi cả xuống sàn gỗ, không cẩn thận giẫm vào có thể sẽ trượt ngã.
“1,2,3,4,5,6,7,8”
“2,2,3,4,5,6,7,8”
Giáo viên vũ đạo A Sâm đứng trước mặt các cô gái làm mẫu, giọng đếm to nhịp theo tiết tấu điệu nhạc, vừa múa vừa quan sát động tác của họ qua gương.
Họ đã luyện múa được hai tiếng đồng hồ.
Tất cả họ, ai cũng đầy mặt mồ hôi, hai má đỏ lự, bước nhảy hoạt bát tràn đầy sức sống tươi trẻ, xem ra cô nào cô nấy đều xinh tươi vô cùng. Chỉ có điều họ đã bắt đầu thở dốc, đôi chân càng lúc càng hạ thấp theo điệu nhảy, hình như họ đã rất mệt nhưng vẫn chưa được nghỉ, thực sự họ đã mệt chóng cả mặt rồi.
Lúc này.
Khả Hân ngồi phệch xuống sàn gỗ, cố gắng thở dốc lấy hơi, mồ hôi đẫm lưng, sức lực đã cạn kiệt. Cô không đời nào chịu ngồi xuống để thua mất mặt như thế này, nếu như cô thực sự không thể động đậy được nữa!
Tiếp theo đó, Ngụy Nhân cũng ngã theo!
Đới Tây nhìn Khả Hân rồi lại nhìn Ngụy Nhân, hai chân cô cũng đã bắt đầu run, thân người cô cũng đòi nghỉ, cô cũng muốn nằm lăn ra. nhưng, Đới Tây cắn răng ngó qua PhanNam và Hạ Mạt bên cạnh, hai người họ xem ra chẳng có biểu hiện gì gọi là mệt mỏi, dường như họ không biết mệt.
Không được!
Cô và Khả Hân, A Nhân đã phải vượt qua hơn mấy trăm người trong những kỳ tuyển lựa chính thức mới được chọn, sao có thể để thua hai người chen ngang vào bằng con đường quan hệ thân quen này cơ chứ!
Chết cũng không được ngã xuống!
Đới Tây mím chặt môi, kiên trì cố gắng

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT