watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6482 Lượt

tình bạn hơn mười mấy năm cũng như sự tin tưởng yêu quí đặt nơi tôi đã hoàn toàn chấm hết. Mặc dù lúc đó tôi rất muốn giải thích nhưng liệu rằng Cẩm Quyên sẽ tin? Nên tôi đã chọn cách im lặng và nhận lấy chỗ cổ phần của cô ấy như một sự thương hại bố thí _ nói đến đây nước mắt Mỹ Cầm lại tuôn trào.

- Chỗ cổ phần của Cẩm Quyên bên Âu Hoa có giá trị lớn hơn cả giá trị thực của Thiện Mỹ lúc bấy giờ nhưng tôi không muốn dùng thủ đoạn hèn hạ như Âu Dương Hoa nên đã thoả thuận để đổi lấy phần ông ta đang có trong tay _ Trần Thiện Đạo tiếp lời vợ.

- Thì ra là vậy. Vì không còn cổ phần ở Âu Hoa nên Cẩm Quyên từng có lúc thử đứng ra kinh doanh kết quả lúc nghe được tin tức đó Âu Dương Hoa đã nổi trận lôi đình mắng chửi cô ấy không tiếc lời _ Đỗ Hồng Quân xót xa nhớ lại những tủi nhục em gái mình từng phải gánh chịu.

- Sau khi chồng tôi đưa Thiện Mĩ trở lại quĩ đạo đã có ý bù đắp phần nào cho Cẩm Quyên nhưng…cô ấy nhất quyết không chịu gặp chúng tôi. Có lẽ cả đời này Cẩm Quyên cũng không thể quên việc từng bị người bạn thân thiết nhất như tôi phản bội. Người cô ấy hận nhất chính là tôi. Nhưng lại không điên cuồng tìm phương cách trả thù mà ngốc nghếch tự hủy diệt bản thân như thế.

- Có lẽ việc bắt gặp chị ngày hôm đó đã để lại ấn tượng quá sâu đậm trong tiềm thức của cô ấy. Nên về sau mỗi lần chứng kiến cảnh tượng Âu Dương Hoa ngang nhiên ngoại tình Cẩm Quyên đều cho rằng người lên giường với ông ta chính là chị _ Đỗ Hồng Quân lắc đầu nhớ tới những lần Cẩm Quyên điên loạn đập vỡ đồ đạc, lôi hết vật kỉ niệm miệng không ngừng lẩm bẩm: “Mỹ Cầm, tôi chỉ hận không thể tự tay hủy hoại cô” _ Thằng bé Duy Phong lại lớn lên trong

hoàn cảnh ấy, khó trách…

- Nhi Nhi, xin lỗi con! _ Mỹ Cầm vươn tay kéo Linh Nhi lại gần rồi dùng hết sức mà siết chặt lấy cô, hi vọng bản thân có đủ sức mạnh và dũng khí bảo vệ đứa con gái duy nhất của mình.

Đỗ Hồng Quân nhấp một ngụm espresso lạnh ngắt, từ tốn hỏi:

- Thật ra trí nhớ của cháu hồi phục từ khi nào vậy, Linh Nhi? Có thể qua mắt được những bác sĩ dày dạn kinh nghiệm trong viện và người thân của mình như thế quả là diễn xuất không tồi mà. Ha ha.

- Ban đầu tỉnh lại trong bệnh viện cháu thực sự không nhớ rõ ràng được mọi chuyện và có cảm giác dé jàvu mạnh mẽ. Thời gian qua đi cháu đã lấy lại được từng phần từng phần kí ức bị lãng quên. Có điều cháu đột nhiên phát hiện ra một điều thú vị. Những người điên có thể quan sát, nghe và cảm nhận những chuyện mà khi tỉnh táo không có khả năng ấy.

- Vậy nên cháu đã đóng giả một người mắc bệnh về tâm lí?

- Con xin lỗi bố mẹ. Xin lỗi bác. Đã làm kinh động và khiến mọi người phải lo lắng phiền muộn nhiều! Lúc đó, con không nghĩ được giải pháp gì khôn ngoan hơn.

- Không sao! Bây giờ con bình an vô sự thì không sao rồi. Nhi à, bố mẹ đã đau lòng biết bao khi phải đứng ngoài giương mắt nhìn con chịu hết đau khổ này đến tổn thương khác. Nhưng giờ thì ổn rồi. Mọi chuyện tồi tệ nhất cũng đã qua rồi. Chỉ cần con chấp nhận buông tay quên đi tình yêu dành cho Duy Phong thì sẽ không gì có thể làm ảnh hưởng đến gia đình chúng ta nữa _ Mỹ Cầm dịu giọng khuyên nhủ.

- Nhưng con không thể. Không thể buông tay. Không thể ngừng yêu thương. Không thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Không thể xóa nhòa những kỉ niệm đẹp đẽ, tháng ngày tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng hạnh phúc bên anh ấy. Xin lỗi, con không thể _ Linh Nhi kiên định phản kháng.

Tiếng khóc. Tiếng hét. Xen lẫn tạo thành tạp âm lào xào như chiếc băng cát – xét lâu ngày đã không còn nghe được nữa.

Linh Nhi cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ nhỏ nhắn trên cổ tay, giật mình tạm biệt mọi người và nói có việc phải đi gấp. Trước khi chạy như bay ra cửa còn không quên dặn dò cẩn thận:

- Chuyện con hồi phục trí nhớ xin đừng nói lại cho Duy Phong. Những việc hiểu lầm trong quá khứ giữa bố mẹ, Âu Dương Hoa và cô Cẩm Quyên cũng đừng nên nói với anh ấy. Con xin lỗi nhưng con thà để Phong hiểu lầm và hận gia đình chúng ta đến tận xương tủy còn hơn nhìn anh ấy đau khổ khi biết Âu Dương Hoa không chỉ bức mẹ mình đến bước đường cùng mà còn gây nên bao tội lỗi khác. Tốt xấu gì ông ấy cũng là cha đẻ của Phong. Hơn nữa, nếu Duy Phong biết được chân tướng sự việc sẽ cảm thấy tội lỗi ân hận suốt đời. Thực sự con không muốn nhìn thấy Duy Phong phải chịu thêm bất kì thương tổn nào nữa!

Rút cuộc cô vẫn si ngốc như vậy. Trải qua biết bao đau khổ, bi kịch vẫn một lòng yêu thương Duy Phong.

Tình yêu dại khờ ấy của Linh Nhi lớn đến mức cô sẵn sàng để bản thân và gia đình chịu tiếng xấu, chấp nhận đón lấy mọi thiệt thòi để tránh cho Duy Phong những tổn thương tất nhiên.

[1"> Pama: (papa và mama) bố và mẹ.

Chương 13

Reng reng.

Tiếng chuông điện thoại xé tan tiếng cười giòn giã của Linh Nhi. Trần Thiện Đạo vội đặt chén cơm đang xúc dở cho cô con gái xuống, chạy ra phòng khách nghe điện. Trong bếp Mỹ Cầm cũng nín thở nhấc ống nghe lên. Đầu giây bên kia là giọng nói gấp gáp, lo lắng của cậu thư kí:

- Chủ tịch! Tôi gọi di động cho chủ tịch mãi nhưng không được!

- Tôi đang dùng bữa với gia đình không đ

để điện thoại bên cạnh. Có chuyện gì cậu báo cáo nhanh lên.

- Bên phía Âu Hoa đã liên hệ đòi mở gấp một cuộc họp cổ đông trong tuần này ạ.

- Cái gì? Mở cuộc họp cổ đông? Không phải đến đầu tháng sau chúng ta mới họp sao!

- Nhưng bây giờ Âu Dương Hoa đang nắm giữ cổ phần rất lớn của công ty nên ông ta có quyền đứng ra yêu cầu mở cuộc họp cổ đông khẩn cấp để…xem xét lại về chiếc ghế chủ tịch.

Trần Thiện Đạo buông điện thoại đổ ập người xuống chiếc ghế sofa. Trong bếp Mỹ Cầm cũng nhẹ nhàng gác máy.

Mỹ Cầm rón rén bước đến bên giường cô con gái nhỏ. Khẽ đặt một nụ hôn lên vầng trán cao, lơ thơ vài sợi tóc. Kéo lại tấm chăn vừa bị Linh Nhi đạp tung. Rồi trút tiếng thở dài khi khép lại cánh cửa gỗ sơn hồng.

Sau cuộc điện thoại ban tối với cậu thư kí, Trần Thiện Đạo đã vội vàng quay lại công ty tìm đối sách khẩn cấp mà không kịp thưởng thức nốt các món ăn do Mỹ Cầm đặc biệt tự tay chế biến. Bà đành gọi người giúp việc đến làm thêm giờ để dọn dẹp và trông chừng Linh Nhi. Mỹ Cầm cẩn thận dặn dò từng việc nhỏ nhặt mà thường ngày con bé Hoa đã quá quen thuộc và nhắc đi nhắc lại câu: “Nếu chú có về và hỏi cô thì nhớ bảo hôm nay cô có cuộc họp lớp nhưng bây giờ mới nhớ ra!”. Con bé phải vâng dạ đến lần thứ mười mấy rồi giục đã muộn lắm rồi Mỹ Cầm mới chịu ngừng lải nhải và ra khỏi cửa.

Bà giơ tay vẫy một chiếc xe bên đường, ngập ngừng nói với người lái xe:

- Biệt thự Sunshine.

Chiếc bóng yếu ớt siêu vẹo của Mỹ Cầm đổ dài trên mặt đất. Bà giơ tay bấm chuông cổng. Ghé vào màn hình theo dõi, cố gắng phát âm một cách rõ ràng:

- Tôi đến tìm Âu Dương Hoa!

- Xin phu nhân chờ chút, tôi sẽ ra mở cổng ngay ạ!

Chưa đầy năm giây sau người gác cổng trung niên với khuôn mặt phúc hậu đã lật đật chạy ra cúi chào, Mỹ Cầm chỉ lặng lẽ chớp mắt mà không nói gì thêm. Suốt đoạn đường từ cổng dẫn vào nhà bà đã cố tình bước thật chậm khiến nó bỗng trở nên dài thật dài. Bà cố gắng không nhìn xung quanh để tránh ghi nhớ bất cứ thứ gì thuộc về căn biệt thự cũng như buổi tối đó.

Không khí trong nhà thật nặng nề, ngột ngạt. Một cô gái trẻ tự giới thiệu là quản gia thế chỗ cho người gác cổng hướng dẫn Mỹ Cầm đi tiếp:

- Chủ tịch đang chờ ở phòng ngủ trên tầng. Mời phu nhân! _ cô gái thốt ra hai chữ “phòng ngủ” một cách rất thản nhiên, không chút ngượng ngùng.

- Cảm ơn _ Mỹ Cầm khách sáo gật đầu.

Nặng nề lê từng bước chân trên những bậc cầu thang tưởng như vô tận. Cố gắng giữ nhịp thở đều, khuôn mặt vô cảm che giấu đi nỗi sợ hãi, tuyệt vọng. Xoay nhẹ nắm cửa mạ vàng. Cánh cửa gỗ nặng trịch dần hé mở. Trong phòng không bật điện mà chỉ có thứ ánh sáng lập loè mờ ảo phát ra từ những ngọn nến màu sắc được xếp tỉ mẩn dẫn từ lối vào đến chiếc giường quá khổ. Trên bàn bày hoa hồng nhung, Champagne, ở giữa là giá đỡ nến uốn lượn đẹp mắt, hai bên để sẵn hai chiếc ly tulyp dài như thể chúng được bày trí cho đêm tân hôn của vợ chồng mới cưới nào đó vậy.

Âu Dương Hoa trầm mặc đứng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng riệu vợi của nến cùng trăng hắt lên tấm lưng rộng, mái tóc bồng bềnh lãng tử của ông khiến bất kì cô gái trẻ nào nếu nhìn thấy lúc này cũng bị quyến rũ hút hồn.

Tiếng cười trầm khàn cất lên, ông ta từ từ quay người lại. Đôi mắt nâu hun hút nhìn xoáy vào Mỹ Cầm:

- Cuối cùng em đã đến!

- Đê tiện!

- Ha ha. Đúng! Tôi có thể bất chấp mọi thủ đoạn chỉ để có được em.

- Anh nghĩ như thế này là có thể sở hữu tôi sao?

- Em không tin? _ Âu Dương Hoa vừa nói vừa thô bạo kéo Mỹ Cầm vào vòng tay to lớn của mình.

Mỹ Cầm cố giữ cho bản thân khỏi run rẩy, bấm móng tay thật sâu vào da thịt để cho đầu óc thật tỉnh táo, nín thở và cắn môi chặt đến bật máu để kìm nén nước mắt và tiếng nức nở. Âu Dương Hoa mạnh mẽ, cuồng dã như con thú khát nước lâu ngày bỗng gặp được dòng suối mát mẻ, dịu dàng. Những ngón tay thuôn dài lần sờ vào lớp áo lụa mềm mại. Vành môi mỏng gợi cảm liên tục đặt những

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT