|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Hắn nâng lấy khuôn mặt nàng, lấy đầu ngón tay vuốt ve, chà sát đôi môi của nàng.
-"Ta…"
-"Thừa nhận đi, Mạch Mạch, thừa nhận ngươi yêu ta." Hắn dỗ dụ.
Nàng nhìn ánh mắt hắn, linh hồn bị ánh mắt thâm thúy chặt chẽ áp trụ, ý chí bạc nhược rốt cuộc không thắng được, chỉ có thể hướng hắn đầu hàng…
-"Đúng vậy, ta yêu ngươi…Ta yêu ngươi…" Thừa nhận chính mình cảm tình, tương đương thừa nhận chính mình thất đứt cùng phản bội, nàng vừa nói ra khỏi miệng đã bị chính mình hù dọa, tim chịu sự dày vò liền hóa thành từng giọt nước mắt trong suốt.
Hắn tâm rung động, cơn giận dữ đột nhiên lắng xuống, thở dài, hai tay vươn ra, đem nàng ôm vào trong lòng, gắt gao giữ chặt.
Kỳ thật, hắn sao lại không rõ tâm tình của nàng? Mẫu thân quá nghiêm khắc, nàng có thể chưa bao giờ nếm thử tình yêu thật sự, nhưng lại cứ một mực quyết định chuyện chung thân đại sự, sau này gặp gỡ hắn, rơi vào biển tình, mâu thuẫn cùng thống khổ, sợ hãi và bất lực của nàng, hắn tất cả đều hiểu được.
Chính là, hắn không nghĩ đến nhìn thấy bộ dạng nàng như làm sai chuyện gì, giống như yêu thương hắn là tội ác tày trời, nàng cùng Đằng Tế lại chưa chính thức kết hôn, theo pháp luật, nàng vẫn còn độc thân, một khi đã như vậy, nàng với ai ở cùng một chỗ ai cũng không có quyền can thiệp mới đúng.
Đồng dạng, hắn muốn nàng, ai cũng không thể ngăn cản…
Chu Mạch Mạch vùi đầu trước ngực hắn, cảm xúc hoảng hốt lúng túng dịu đi rất nhiều, hắn hiếm khi bày ra vẻ ôn nhu quan tâm nàng, cũng làm cho nàng tỉnh ngộ, chuyện tối hôm qua không phải là do thần kinh nàng thác loạn, mà là nội tâm nàng chân thật khát vọng.
Hắn nói không sai, nàng yêu thương hắn, có lẽ là lần đầu tiên khi nhìn thấy hắn, lòng của nàng liền thật sâu bị hắn hấp dẫn, bị khí phách cuồng vọng của Hỏa Kỳ Lân giam giữ.
Mà cái hôn ở hoang đảo kia, chính thức dẫn linh hồn nàng vào sâu trong lửa nhiệt tình, từ khi đó, nàng đã không còn là chính mình…
-"Ta nên làm cái gì bây giờ? Yêu thương ngươi, ta…nên làm cái gì bây giờ?" Nàng ở trong lòng hắn buồn thương hỏi, một lòng bị lý trí cùng tình cảm xé rách cơ hồ phân liệt.
Mệnh lệnh của mẫu thân, cơ nghiệp của phụ thân, sắp cử hành hôn lễ nhiều vấn đề thực tế đang nói cho nàng biết, tình yêu của nàng, rất có thể sẽ làm hỏng tất cả mọi thứ.
Càng làm nàng sợ hãi chính là, nàng không biết phải như thế nào đối mặt với Đằng Tế, thân thể của nàng, trái tim của nàng đều cho Vũ Tuyệt Luân, nàng tuyệt không có thể kết hôn với Đằng Tế, nhưng ngày kết hôn sắp tới, nàng nên như thế nào hướng mọi người giải thích?
Hắn nâng cằm của nàng lên, không thay đổi ngạo khí nói: "Cái gì cũng đừng lo lắng, ngươi chỉ cần theo ta là được."
-"Theo ngươi…" Nàng nhìn hắn, trong lòng vẫn không nỡ, nàng thật sự có thể không để ý tới ánh mắt thế tục và lời khuyên của mọi người mà đi theo hắn sao?
-"Yên tâm, trời sập, ta sẽ giúp ngươi gánh vác." Hắn hướng về phía nàng hứa hẹn.
Một người đàn ông cuồng ngạo không ai bìnổi như thế, cuồng hãn dũng mãn như thế lại có thể làm cho người ta yêu điên cuồng say đắm…
Nàng nhìn chằm chằm hắn, rung động nổi lên lệ quang, hắn sẽ không biết, những lời này của hắn sẽ hại nàng càng thêm vạn kiếp bất phục a!
-"Nhưng là…" Nàng còn muốn nói cái gì, cái miệng nhỏ nhắn lập tức bị hắn che lại, hơi thở nóng rực một lần nữa bao trùm lấy nàng, vì thế, nàng không còn có khe hở dư thừa để suy nghĩ về vấn đề của mình nữa.
Vũ Tuyệt Luân đương nhiên biết tình cảnh mà hắn đối mặt có điểm phức tạp, nhưng hắn quản không được nhiều như vậy, Chu Mạch Mạch là nữ nhân hắn muốn nhất cho tới bây giờ, cái loại này tâm tình, cùng quá khứ chơi đùa cho dù bất đồng, hắn vẫn muốn giữ nàng ở bên người, độc chiếm nàng, không cho người khác có bất kỳ cơ hội thèm muốn nào.
Cho nên, dù phải đối đầu với Đằng Tế, hắn cũng không để ý.
Điên cuồng ngậm chặt đôi môi của nàng, hắn ôm nàng trở lại trên giường, lại lần nữa dùng lửa nhiệt tình chinh phục nàng, làm cho nàng giống như tối hôm qua vì hắn hòa tan, vì hắn hiến dâng tất cả…
Thân ảnh quấn lấy nhau, tương dung mồ hôi, kịch liệt thở dốc, tình yêu làm cho hết thảy đều quên hết mà cuồng loạn, bọn họ đắm chìm ở khoảnh khắc cực lạc bên trong, bất luận chuyện gì cũng không có khả năng quấy nhiễu bọn họ, trừ bỏ lẫn nhau, hết thảy đều không quan trọng…
Hồi lâu sau, bọn họ dần dần theo kích tình bình ổn, Chu Mạch Mạch mềm nhũn cuộn tròn trong lòng hắn, hắn vuốt ve thân thể trắng như sứ của nàng, chân tay mảnh khảnh, cùng với làn tóc dài xõa tung, trong lòng không hiểu sao tràn đầy cảm giác hạnh phúc.
Nàng là búp bê của riêng hắn, chỉ thuộc về một người là hắn…
Chính lúc tâm tư đang rung động, bên ngoài đột nhiên truyền đến dồn dập tiếng đập cửa, Chu Mạch Mạch mở mắt ra, kinh hãi dựng lên, hoang mang rối loạn nói: "Có người tới…"
Hắn một tay kéo nàng hồi trong lòng, nặng nề hôn nàng một cái, cười nói: "Đồ ngốc, có cái gì phải khẩn trương?"
-"Vạn nhất bị phát hiện…" Nàng ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt lo lắng.
-"Phát hiện thì phát hiện, ta cũng không sợ." Hắn hừ lạnh, cùng lắm thì cùng Đằng Tế một trận quyết đấu.
-"Nhưng ta sợ…" Nàng lui thân mình.
-"Đừng sợ, có ta ở đây. Ta trước đi ra ngoài, ngươi đem quần áo mặc vào." Hắn lại hôn nàng trấn an, đứng dậy mặc quần dài, đi ra phòng ngủ, tiến đến cửa.
-"Là ai?" Hắn lớn tiếng hỏi.
-"Thiếu gia! Ta là Hắc Lượng." Ngoài cửa, Hắc Lượng thanh âm nghe tới có điểm lo lắng.
-"Vào đi!" Hắn tiến lên mở cửa.
Hắc Lượng đi vào, nhìn chằm chằm vào bộ dạng cuồng dã hỗn độn của hắn, như là đoán được cái gì sắc mặt đại biến.
-"Thiếu gia, ngươi…cùng Chu tiểu thư ở trong phòng một đêm?" Hắc Lượng trực tiếp hỏi.
-"Đúng vậy!" Hắn đổ chén nước, ngã người lên ghế sô pha, khóe miệng nhếch lên, còn cố tình nhấn mạnh: "Cả một đêm đều cùng nàng ở một chỗ."
-"Ngươi sẽ không cùng nàng…"
-"Đúng." Hắn không đợi Hắc Lượng hỏi xong, trực tiếp thừa nhận.
-"Lão thiên! Ngươi hẳn là biết thân phận của nàng, làm sao có thể Kỳ Lân Vương chân trước vừa đi ngươi liền…" Hắc Lượng thở dốc vì kinh ngạc, tức giận trách cứ. Cả thế giới nhiều nữ nhân như vậy, vì sao hắn càng muốn tìm đến Chu Mạch Mạch?
-"Ngươi đừng bày ra bộ dáng như trời sập được không? Mạch Mạch căn bản không thương Đằng Tế, người nàng yêu là ta." Hắn hừ nói.
-"Trọng điểm không phải là ở nàng yêu ai, mà là toàn bộ hôn sự là kết cục đã định…" Hắc Lượng vội la lên.
-"Ai nói kết cục đã định?" Hắn kéo dãn khuôn mặt tuấn tú, hoắc mắt đứng lên, phẫn nộ đi đến trước mặt Hắc Lượng, quát: "Ta càng muốn làm hỏng kết cục này, Đằng Tế hắn muốn cho cũng thế, mà không cho cũng thế, tóm lại ta chỉ muốn Chu Mạch Mạch."
Hắc Lượng kinh ngạc trừng lớn hai mắt,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




