|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lên, bóng tối bao phủ, trở thành điểm tựa cho Ju.
Bùa phép của con trai Tử thần dần đẩy lùi được 2 kẻ thừa hưởng khả năng của chìa khóa sức mạnh, Ruyta – đang cố xông lên bỗng như bị đánh gục từ bên trong, hắn thét lên đau đớn và ngã vật xuống đất trước cả sự bất ngờ của Chirikatori và Ju.
Biết chỉ còn lại một mình, nàng búp bê số 6 vừa tức giận vừa sợ hãi, liền vụt phóng vào không trung, bỏ lại bóng đêm bao phủ khu vườn tan hoang sau một trận đấu kịch liệt….
————————————-
_ Cô ổn chứ, Vier ?
_ Cánh tay liền rồi, không đau gì cả. Còn Ruyta ?
_ Vẫn đang ngủ.
Trong căn phòng của Vier, Ju đang ngồi ngắm cô nàng lắc qua lắc lại cánh tay một cách ngộ nghĩnh. Chàng cảm thấy cô ta cũng có vẻ gì đó đáng yêu của con búp bê, ngây thơ, trong sáng chứ không bị vẩn đục bởi sự thèm khát quyền lực hay đam mê sức mạnh như những con búp bê khác…Đó phải chăng là lý do cha chàng chọn cô ta làm người nắm giữ chìa khóa ?
_ Này Vier….
_ Hửm ?
_ Tại sao lúc đó Ruyta lại có mặt ở nhà mình nhỉ, tôi không còn nhớ nhiều cho lắm….
_….
_ Sao ?
Ju dường như đã hỏi câu hỏi chạm vào chỗ đau của Vier, và chàng thấy cô không còn nghịch với cánh tay nữa, mà hướng mắt về một nơi xa xôi nào đó, vô định,có thoáng buồn, thoáng giận, thoáng chút oán trách một người…
_ Là ngày hôm đó….Trong khu rừng của Tử thần, tôi đã tìm thấy Ruyta. Tôi không biết cậu ta từ đâu đến, nhưng người cậu ta dính đầy máu , quanh mình có thương tích không nhầm được từ sứ giả địa ngục. Tôi đã cứu cậu ta và mang về nhà, nhưng tôi không ngờ…
Giọng Vier lạc đi, và Ju biết rằng lúc này không nên nói đến chuyện không vui đó nữa. Chàng lảng sang chủ đề khác.
_ Hay chúng ta đi thăm hắn đi, đừng nói đến quá khứ nữa.
_ Ừm….
Rồi Vier và Ju cất bước đi ra khỏi phòng, ánh đèn sáng le lói soi bóng hai con người đang chìm dần vào đêm đen…
Trên chiếc giường trải đệm trắng muốt, Ruyta nằm im, mắt nhắm nghiền, hai tay đặt ngay ngắn trên chiếc chăn. Hắn đã khác nhiều lắm so với ngày đầu gặp gỡ Vier. Giờ đây hắn gầy hơn, xanh xao hơn, và phần nào trong hắn đã nhiễm phải độc của bóng tối rồi….Vier ngồi lại bên hắn, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn – bàn tay đã từng làm nàng tổn thương, Virgo rốt cuộc đã dùng bùa phép gì mà khiến Ruyta phục tùng ả như thế này ?
_ Ruyta…..
_ Cô muốn cứu hắn sao, Vier ? – Ju hỏi, và Vier gật đầu.
_ Dù hắn phản bội cô ?
Lại một cái gật đầu.
_ Không hối hận chứ ?
Vier gật đầu lần thứ 3, và Ju mỉm cười.
_Vậy thì đây, hắn đã tỉnh lại rồi !
Trong phòng khách.
Vier, Ruyta và Ju đang ngồi xoay lại thành một vòng tròn mà vị khách có mái tóc màu bạch kim là tâm điểm.
Ruyta im lặng, đôi mắt xanh lặng lẽ quan sát từng cử động của Vier, nhưng lại quay ngay đi khi thấy Vier đang nhìn mình.
_ Tại sao vậy, Ruyta ? Tại sao ngươi lại phản bội ta ? – Ju hỏi.
_ …
_ Ta hỏi lần nữa, tại sao ngươi phản bội ta ?
_ ….
Ju bắt đầu khó chịu vì thái độ của Ruyta. Đã được người ta cứu còn ra vẻ không biết ơn, đã vậy một nhát cho hắn chết luôn có phải hơn không !
Ruyta im lặng, suy nghĩ rối bời. Tại sao Ju lại không giết chàng đi ? Tại sao lại tha thứ cho kẻ phản bội này ? Chàng thật sự muốn chết, thà chết đi còn hơn phải phục vụ cho kẻ làm người mình yêu tổn thương….
Bất chợt có một bàn tay nắm lấy tay Ruyta – Vẫn là Vier, đôi mắt tím nhìn chàng buồn bã. Vier vẫn không tin – hay không muốn tin rằng Ruyta đã thật sự phản bội nàng….
_ Tại sao lại phản bội tôi, Ruyta ? Hãy nói đi, biết đâu tôi sẽ chia sẻ với cậu được…- Nàng nói, giọng thiết tha
_ Vier….- Ruyta nói, thoáng chút ngập ngừng, chàng ngại điều sẽ nói ra, nếu nói ra, biết đâu Vier sẽ gặp nguy hiểm ? Không được, không được….
Và rồi chàng đẩy bàn tay Vier đang nắm chặt ra, quay đi nói bằng giọng lạnh lùng :
_ Tôi tôn thờ sức mạnh. Đơn giản vậy thôi. Và bây giờ thì tránh ra.
Ruyta toan đứng dậy, nhưng đã bị Vier cản lại. Nàng ôm Ruyta từ phía sau, siết rất chặt, như thể sợ buông tay thì Ruyta sẽ biến mất. Nàng muốn hiểu Ruyta, muốn sưởi ấm cho trái tim của Ruyta, không phải là mặc kệ cho Ruyta tiếp tục chìm vào bóng tối. Nàng muốn Ruyta quên đi những sai lầm của mình, quên đi tất cả những kí ức không vui….
_ Hãy nói với tôi suy nghĩ của cậu, Ruyta. Tôi không giận cậu đâu ! Hãy nói với tôi đi…..
Ju không phản ứng. Nhưng đôi mắt nhìn Ruyta đầy ganh tỵ, nhưng chàng ganh ghét điều gì ở Ruyta? Trái tim chàng rõ ràng đã lý giải điều đó, nhưng có vẻ Ju đã phủ nhận, chàng không tin mình đã biết YÊU, nhất là tình yêu đó lại dành cho một con búp bê…
Ruyta đớ người, chàng không thể tin được….Sau bao nhiêu sai lầm, cả sự phản bội đáng khinh của mình, Vier vẫn có thể tặng cho chàng một cái ôm gần gũi đến thế sao ? Quả thật khó tin, nhưng đây không phải mơ ! Bằng chứng là trái tim chàng đang đập liên hồi, mạnh mẽ, gấp gáp.Mùi thơm trên tóc Vier đang bao phủ chàng,và sự ấm áp của Vier đang lan đi, sưởi ấm cho chàng. Vier không giận chàng….Là sự thật…Nhưng chàng không thể ở bên Vier, điều đó sẽ khiến Vier gặp nguy hiểm, chàng phải rời xa Vier, chàng chỉ có thể bảo vệ Vier một cách thầm lặng mà thôi…
chương 8
Một lần nữa gạt tay của Vier ra khỏi mình, Ruyta lạnh lùng nói :
_ Đừng làm phiền tôi .Tôi có lựa chọn của riêng mình !
Và rồi chàng cất bước về phía cánh cửa, cố nén cảm xúc của mình. Vier đứng đó, buồn bã nhìn cái bóng cao, gầy dần dần khuất xa. Phải chăng Ruyta không còn thương yêu nàng nữa, chàng đã ghét bỏ Vier ? Tại sao lại lạnh nhạt đến vậy ? Sức mạnh và quyền lực lẽ nào đã thu hút Ruyta như thế ?
_ Cô không đuổi theo sao ? Vier ? – Ju hỏi.
_Đó đã là quyết định của Ruyta, tôi….
Ju cũng nhìn ra bầu trời đen kịt bên ngoài lúc này đã không còn dáng Ruyta đâu nữa. Quả thật Virgo rất thành công trong việc tiêm nhiễm vào người khác những âm mưu, tham vọng đáng sợ. Ruyta có lẽ đã trở thành nạn nhân của ả. Chỉ tiếc cho chàng đã để mất một nhân tài (Nói cho hay chứ thật ra cũng có hơi vui vì bớt được một đối thủ trong tình yêu cơ ).
Chàng muốn Virgo phải trả giá cho hành động của mình – Phải trả giá cho việc đã làm gia đình chàng tan nát…
Virgo….
Ta xin lỗi…
Ta biết tình cảm của con….
Nhưng trong tim ta chỉ có Vier thôi…
Sau khi vợ ta – Marisa chết, Vier đã luôn ở bên ta…
Vier luôn hiểu ta…
Ta…ta đã yêu Vier mất rồi….
Ta xin lỗi….
Và Virgo thức giấc.
Đã là nửa đêm, không khí xung quanh vắng lặng như tờ.
Nàng vừa trở về quá khứ – Cái ngày mà nàng đem tất cả suy nghĩ của mình ra thú nhận với Tử thần : Nàng yêu Tử thần.
Nàng đã luôn luôn yêu Tử thần.
Từ tình yêu bị từ chối…Đã chuyển sang đố kị….
Và dần trở thành lòng hận thù.
Nàng hận Ju – Vier và Tử Thần !!!
Nàng muốn có sức mạnh để lật đổ tất cả
Nàng muốn tất cả thuộc về mình
Nàng muốn trở thành vị nữ hoàng duy nhất !
Giờ đây ước mơ đó đã trong tầm tay, nhưng thứ duy nhất nàng không thể có được là tình yêu của Tử thần. Vậy thì, nàng muốn Tử thần phải thật đau khổ, chính tay nàng sẽ hạ gục Vier…Vier sẽ phải chết !!!
Cộc cộc cộc ~!
Có tiếng gõ cửa, mạnh và gấp gáp một cách bất lịch sự.
_ Ai đó ?
_ Là tôi, Chirikatori, số 6 đây !!! – Tiếng kẻ đứng ngoài đáp trả, giọng to và có chút hoảng sợ.
Uể oải khoác thêm chiếc áo choàng vào, Virgo chầm chậm đứng dậy mở cửa. Cửa vừa hé ra, lập tức Chirikatori té lăn vào, nằm ngửa ra trên đất. Người ả đầy bụi đường, làm bẩn cả nền phòng Virgo.
_ Cái….!? – Virgo, hơi bất ngờ hỏi. – Ruyta đâu !?
_ Bị…bắt…Hình như….Lời nguyền…Vừa tác dụng…- Chirikatori lắp bắp nói. – Tôi không thể….Cứu được….
_ Vậy là chỉ mình ngươi trở về !? – Virgo hỏi, giọng lạnh lùng.
_…Vâng .
Virgo hoang mang. Ruyta rõ ràng là con cờ mạnh, vậy mà lại để vuột mất, thật xui xẻo !
_ Thôi, cho qua đi ! Vier sẽ không làm gì được Ruyta đâu, ngươi hãy đi nghỉ ngơi đi.
_ Vâng.
Những tưởng mình đã bị trách phạt, nhưng nay Virgo lại không mắng nhiếc đến một lời, Chirikatori mừng húm, liền lật đật thoái lui. Chỉ còn lại một mình Virgo trong căn phòng trống rỗng…Đại bàng đã giang cánh, lẽ nào có cách đưa được về lồng ?
Bịch !
Thả mình xuống cỏ một cách thư giãn, Ruyta nằm trên cánh đồng to rộng mênh mông. Mùi cỏ dại xông vào mũi làm cho chàng có cảm giác tự do thoải mái mà bao lâu rồi không có được. Chàng đã luôn phải sống trong đề phòng, suy toán khi ở cạnh Virgo, nhưng giờ đây, tranh thủ những giây phút quý báu, khi mà những con búp bê đang tưởng chàng bị bắt, chàng lại có thể tận hưởng cảm giác tự do mình thèm muốn bấy lâu.
Vết thương trở nên âm ỉ, nhức nhối. Bất giác Ruyta đưa cánh tay trái đang bị che bởi chiếc găng đen tuyền lên, mở ra. Cánh tay mang một màu đen xám tro bao bọc, đang tạm ngưng lan lên trên, thật chậm, thật chậm. Phải chăng đây là lời nguyền của quỷ ?
Chàng hạ tay xuống cỏ, cảm thấy vị đắng nghẹn lại trong cổ. Quá vô dụng ! Chàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




