|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
anh. Phong mơ màng thêm 1 chút nữa rồi…như sực nhớ ra mọi chuyện, anh giật phắt người dậy tựa bị bỏng nước sôi. Phong nhìn xuống người mình và suýt nữa đã hét lên khi phát hiện ra anh chẳng còn mảnh vải nào để che thân! Hóa ra…đêm mặn nồng ấy không phải là 1 giấc mơ…
Biết Phong đã tỉnh giấc, Tuấn liền cất lời, giọng điệu nghe hết sức gắt gỏng:
- Nói cho cậu biết! Tôi không phải là gay!
– Tôi cũng chẳng phải!!! – Phong quát to hơn
– Không phải?? – Tuấn trừng mắt nhìn cậu chủ – đêm qua cậu đã hôn tôi đấy!
– Còn anh thì chắc không à??
– Tôi còn tưởng cậu chẳng nhớ gì…
– Chuyện…khiếp thế ai mà không nhớ?! Tôi chưa bao giờ say đến mức không nhớ gì cả đâu.
– Chết tiệt! – Tuấn khổ sở vò đầu mình – trước khi thức giấc tôi chỉ cầu mong sao đó chỉ là giấc mơ, chúng ta bị làm sao thế này…
Sự ray rứt đến cồn cào bất giác ồ ập đến khiến Tuấn như muốn ngạt thở. Anh cảm thấy có lỗi với Nhi vô cùng… Ngày cô mất, anh đã tự hứa với lòng sẽ không đến với bất cứ người con gái nào khác, vì anh chắc chắn 1 điều rằng: sẽ không ai hiểu anh bằng cô, không ai hợp với anh như cô, và cũng chẳng ai yêu anh như cô vẫn luôn thủ thỉ bên tai anh mỗi ngày. Vậy mà giờ đây…anh lại thấp thoáng trông thấy bóng hình của cô từ 1 tên con trai, mà anh còn điên đến mức ngủ với hắn ta nữa chứ! Đêm qua…mặc dù không nhớ rõ chi tiết sự việc, nhưng anh biết mình đã làm 1 việc hết sức động trời! Anh không thể tưởng tượng được rằng cô sẽ sốc…thậm chí ghê tởm anh như thế nào nếu cô biết được chuyện này…
Phong cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi nhanh chóng phóng xuống giường và mặc quần áo vào, nhưng khi cài đến chiếc cúc thứ 2, Phong vô tình liếc sang khung ảnh đặt cạnh đầu giường và…anh thật sự chết lặng người đi khi trông thấy cô gái xinh xắn, đang tươi cười trong bức ảnh ấy. Từ đôi mắt, mái tóc và dáng người đều hoàn toàn giống cô gái trong giấc mơ của anh đến kinh ngạc! 2 người giống nhau hay họ chính là 1?! Phong run run cầm khung ảnh lên rồi dí sát vào mắt để kiểm tra lại kết luận của mình, nhưng chỉ 2 giây sau đó, anh chắc chắn 100% rằng đây đích thị là cô gái với lỗ hỏng ngay ngực; người đã ám ảnh anh bấy lâu nay. Rồi nhanh như cắt, Phong phóng qua bên kia giường, chìa khung ảnh ra trước mặt Tuấn và hỏi:
- Này! Nói cho tôi biết, cô gái này là gì của anh?!
Sau 1 hồi ngẩn tò te vì thái độ “quá khích” của Phong, Tuấn cũng buồn bã đáp:
- Là bạn gái của tôi, như cậu biết đấy, cô ấy mất rồi.
Phong cảm giác mặt đất dưới chân mình rung chuyển dữ dội. Cho đến bây giờ thì 1 thằng ngốc cũng nhận ra mắc xích trong mối quan hệ này, chứ đừng nói đến 1 người thông minh, nhạy bén như Phong. Cô gái kia là người đã tốt bụng hiến tim cho Phong, nhưng trùng hợp thay, cô lại là bạn gái của Tuấn. Nhưng 2 vấn đề trên lẽ ra chẳng có gì đáng để bận tâm nếu cô ấy không nói với Phong rằng: “Anh chính là người thừa kế tình yêu của tôi”. Như vậy khác nào anh đang được sở hữu cả trái tim lẫn tình yêu mà cô ấy dành cho Tuấn? Liệu đây có thực sự là câu trả lời cho những cảm xúc, những hành động quái lạ của anh trong thời gian vừa qua không? Và khi đã nối lại hết tất cả các mắc xích quan trọng, có liên kết chặt chẽ với nhau, Phong tin rằng chuyện hoang đường “thay tim đổi tình” này là thật. Anh quay sang chộp lấy vai Tuấn, tiếp tục gặng hỏi:
- Trước khi mất, cô ấy có nói với anh là sẽ hiến tim hay cái gì đó đại loại thế không??!
– Không…cậu làm sao vậy?!
– Vì tôi nghĩ mình đang mang trái tim của cô ấy! – Phong hốt hoảng – mẹ kiếp! Tôi mơ thấy cô ấy những 3 lần, và lần nào tôi cũng nhớ như in cái lỗ hỏng ngay ngực và giọng nói trong vắt đến rợn người của cô ấy, thử hỏi có kỳ lạ không chứ?!!
Tuấn trợn trừng mắt lên, miệng há hốc vẻ kinh ngạc đến tột độ. Người yêu của anh…đã thật sự hiến tim cho người khác trước khi mất ư…? Nghĩ đến việc trái tim cô thuộc về 1 ai khác, anh lại cảm thấy xót xa, mặc dù anh biết cô đã làm 1 điều tốt… Nhưng xoay lại Phong, thái độ của anh chàng này vô tình khiến Tuấn nổi cáu! Anh chống tay lên hông đứng uy nghi trước mặt cậu chủ, nghiêm giọng:
- Cậu đang hét toáng lên vì điều gì vậy?! Nếu cậu muốn cám ơn Nhi vì trái tim trong lồng ngực chết tiệt của cậu; thì tôi nghĩ cậu nên nói năng nhỏ nhẹ 1 chút!
– Tôi bình tĩnh thế quái nào được chứ?! Tôi thề với anh tôi không phải là gay! Thậm chí tôi từng ngủ với biết bao nhiêu cô gái. Nhưng chỉ sau khi thay tim, là tôi…
Tuấn nhướng mày, ý bảo Phong nói tiếp
- Tôi có…tình cảm đặc biệt với anh…! – Phong khổ sở nói – chết tiệt! Trong mơ cô ấy còn bảo tôi chính là người thừa kế tình yêu của cô ấy dành cho anh nữa chứ!
Tuấn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như được tê cứng lại. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy bất giác khiến anh rùng mình…Là 1 nhạc sĩ chuyên sáng tác những bài hát trữ tình lãng mạn, anh đã tự nuôi tâm hồn mình trở nên bay bổng lúc nào không hay. Nhưng…chuyện Phong vừa nói hoàn toàn phản khoa học, đến cả 1 người bay bổng như Tuấn cũng thấy nó vô cùng phi thực tế! Rồi Tuấn lại cảm thấy lòng mình đầy nỗi băn khoăn, anh vừa giận vì câu chuyện anh cho là bịa đặt, vừa lung lay bởi những cảm xúc khó tả khi ở bên cạnh Phong…Sau hồi im lặng, Tuấn cũng quyết định cất lời:
- Phong này, tôi quý cậu như 1 người bạn. Thú thật ở câu có vài ưu điểm mà tôi rất tôn trọng, thậm chí là ngưỡng mộ. Vì thế cậu hãy sống thật với bản thân mình đi, tôi chẳng phải người kì thị giới tính thứ 3 đâu. Và quan trọng 1 điều nữa, tôi rất yêu Phương Nhi, không ai có thể thay thế cô ấy, vì vậy, xin cậu đừng bịa ra chuyện vừa rồi có được không?
Phong vuốt mạnh mặt mình như thể tức điên lên mà chẳng biết phải làm sao. Sự tự ái khiến bản tính kiêu ngạo trỗi dậy, anh chau mày, thỏa sức hét vào mặt Tuấn:
- Anh đừng có nói cái kiểu như tôi đang van xin tình yêu của anh! Anh nghĩ tôi muốn mình trở nên quái đản như thế này lắm sao?! Bịa đặt à?! Được! Chúng ta cùng đi điều tra về trái tim này, đi nào!
Đoạn Phong nắm tay Tuấn định lôi đi, nhưng Tuấn đã gạt phăng ra
- Tôi không bảo cậu bịa chuyện thay tim, nhưng chuyện thừa kế tình yêu nghe sao viễn vông quá! Cậu 23 tuổi rồi, cậu phải hiểu 1 điều là cảm xúc của con người được gắn liền với bộ não. Trái tim chỉ có nhiệm vụ bơm máu lên não và khắp cơ thể thôi!
– Thế anh giải thích thế nào về việc bỗng dưng tôi có tình cảm đặc biệt với anh đây? Nhạc sĩ các anh giờ khô khan thế à? – Phong nói vẻ mỉa mai – chẳng phải các anh hay viết những câu như “Yêu em bằng cả trái tim” sao??
– Đó là chuyện của cậu! – Tuấn gắt gỏng – nếu lời bài hát là “Yêu em bằng cả bộ não” thì cậu có can đảm để nghe không?!
Phong siết chặt 2 nắm tay mình lại, môi run run như cố kìm lại 1 câu chửi rủa thậm tệ nào đó. Nhưng vẻ mặt anh lại trông có vẻ đau khổ như vừa bị tổn thương sâu sắc.
- Tóm lại anh vẫn đinh ninh tôi là 1 thằng đồng bóng, và tôi bịa ra câu chuyện thừa kế tình yêu hoang đường kia chỉ để ép buộc anh phải làm người yêu của tôi phải không?
Tuấn im lặng, cúi gằm mặt xuống và thở ra 1 hơi dài đến não ruột. Phong tức tối đá vào chiếc ghế bên cạnh rồi ném khung ảnh lên giường 1 cách thô bạo, bất chấp ánh mắt khó chịu của Tuấn. Phong dùng dằng xỏ giày vào, quyết định chẳng thèm nói chuyện với tên cứng đầu này nữa, tên chết tiệt dám phủ nhận điều mà anh đang ra sức bám vào; để chứng minh anh hoàn toàn không phải gay! Nhưng khi mở cánh cửa, như sực nhớ ra điều gì, Phong quay phắt lại, hỏi Tuấn:
- Nhi mất ngày 13/6 năm nay đúng không?
– Phải, sao cậu biết? – Tuấn trố mắt ngạc nhiên
– Vì đó là ngày tôi biết tin mình sẽ được thay tim. – Phong lườm anh chàng ca sĩ – Và tôi nói cho anh biết, tình cảm chết tiệt này không phải từ tôi, mà là từ cô ấy! Cô bạn gái quý hóa của anh vừa cứu sống tôi, vừa đem đến 1 bi kịch cho đời tôi đấy!
Nói rồi Phong bước ra và đóng sầm cánh cửa lại 1 cách chua chát…! Để lại Tuấn vẫn còn ngồi thừ ra trên chiếc giường đầy nỗi ám ảnh về đêm hôm qua ấy…
—————†—————–
Phong lái xe chạy dọc con phố khá vắng vẻ, anh đưa mắt liếc sơ những người khách đang ngồi thư giãn cùng với ly cafe sánh đặc bên ven đường, và tự hỏi :”Làm thế quái nào mà họ có thể vui vẻ trong 1 ngày bực mình thế này?!”. Không khí dễ chịu của buổi sáng tinh mơ cũng chẳng xoa dịu được tâm trạng đang cực xấu trong lòng Phong lúc này. Những lời nói vừa rồi của Tuấn vô tình khiến anh tự ái vô cùng, làm sao Tuấn có thể nghĩ anh xấu xa, hèn hạ đến mức lợi dụng cái chết của Nhi, tình yêu của Nhi để ràng buộc Tuấn chứ? Càng nghĩ Phong càng tức điên không chịu được, đến nỗi anh chỉ muốn quay lại nhà Tuấn và đấm anh chàng này mấy chục phát cho nguôi giận. Tuấn đâu có biết trong suốt quãng thời gian qua, Phong đã phải dằn vặt, đau khổ đến như thế nào khi nhận ra anh yêu Tuấn cớ chứ? Cớ sao 1 người đàn ông hào hoa, tài giỏi, là ước mơ của mọi cô gái như anh lại bị chọn để đi yêu 1 gã đàn ông khác?! Mà gã này lại còn cứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




