|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Khang, chẳng đáng để anh lưu tâm đến. Và điều quan trọng nhất bây giờ là anh phải khẳng định được tài năng, bản lĩnh của mình trên sân khấu – thiên đường của giới nghệ sĩ…
Một hồi lâu sau, Phong mở mắt ra và ngước lên nhìn đồng hồ, đã sắp đến lúc “gã hề quỷ” xuất hiện rồi. Anh vuốt lại thật gọn mái tóc vàng óng rồi đội chiếc mũ có 2 đuôi dài lên. Sau khi ngắm nhìn thật kĩ bộ dạng quái dị 1 cách hoàn hảo của mình trong gương, anh tiến đến mở cửa phòng hóa trang ra thì…
“Ào!!!”, “Cộp…cộp…”. Phong đứng như chết trân trước phòng hóa trang, sắc mặt trở nên anh tái mét khi nhận ra thân hình mình ướt đẫm, toàn nước là nước! Bộ trang phục gã hề này rất công phu và tốn kém nên chỉ có duy nhất 1 bộ, biết rõ thế nên Phong càng cảm thấy lo lắng hơn… Lẽ nào anh phải lên sân khấu trong bộ dạng ướt như chuột lột này? Anh có thể tập trung diễn xuất được nữa không? Kẻ chết tiệt nào dám treo xô nước trên cánh cửa nhằm *** hại anh?! Hàng loạt câu hỏi liên tục xuất hiện trong tâm trí Phong bắt đầu khiến anh hoảng loạn. Ngay lúc ấy, Vy và vị đạo diễn đáng kính – người luôn tận tâm chỉ bảo Phong – chạy đến. Cả hai người đều vô cùng hoảng hốt khi trông thấy chàng hề điển trai ướt sũng, nhưng cũng thật may, lớp hóa trang trên gương mặt nhờ chiếc mũ to tướng mà không bị lem luốc ra ngoài. Vị đạo diễn nhìn chiếc xô màu xanh ngọc nằm im dưới sàn rồi tức tối quát lên:
- Đứa ngu ngốc nào dám làm trò này!? Trời ơi!! Tôi phát điên lên mất!!
Vy nhanh chóng lấy 1 chiếc khăn lông lớn, thấm bớt nước trên người Phong và e dè hỏi anh:
- Anh…không sao chứ? Hay em lấy áo choàng đen của Reid cho anh khoác đỡ nhé? Lớp hóa trang ở mặt vẫn giữ, chỉ thay bộ trang phục ướt này ra thôi…
– Không! – Phong đáp ngay – như vậy còn gì là hề nữa. Nếu tên chết tiệt nào đó nghĩ anh không dám lên sân khấu trong bộ dạng này thì hắn chờ xem!
Dứt câu, Phong bước mạnh về phía cánh gà. Vị đạo diễn mở tròn mắt ngạc nhiên rồi bỗng nở nụ cười thích thú. Ông vỗ vỗ vai Vy, trấn an cô:
- Con yên tâm đi, Phong kiên cường hơn chúng ta nghĩ đấy.
Tiếp theo trên sân khấu sẽ là cảnh pháp sư Reid dùng phép thuật của mình để tạo ra thằng hề quỷ. Mọi người trong đoàn đều lo lắng cho Phong, nhưng mặc lời khuyên của họ, Phong vẫn quyết không thay bộ hề ra và bước lên sân khấu. Cùng lúc ấy, Khang – vai Kira – bước vào trong cánh gà, anh liếc mắt nhìn Phong vẻ thách thức, nhưng lại vô tình chọc giận cậu công tử. Sự khó chịu vì bộ trang phục ướt khiến Phong khó kiềm chế bản thân mình, anh túm lấy cổ áo choàng Khang, gằng giọng :
- Chống mắt lên xem đây, thằng hèn!!!
Dứt câu, Phong hất mạnh Khang vào tường rồi tiến ra “thiên đường của giới nghệ sĩ”. Anh hơi gồng mình để chống chọi lại cơn lạnh xé da xé thịt, và bắt đầu mang mặt nạ của thằng hề quỷ… Chiếc máy tạo khói nhả từng làn khói trắng đục, trôi bồng bềnh ra sân khấu như những đám mây nhỏ, khi gã Reid vừa hô xong câu thần chú kì lạ nào đó. Trong khung cảnh vô cùng huyền ảo và thần bí, thằng hề quỷ Vũ Phong bước đi như múa trong làn khói trắng ấy, anh nghoe nguẩy 2 cánh tay trông rất háo hức, tự tin tiến đến gần chủ nhân Reid, như không hề quan tâm đến sự lạnh buốt đang dần thấm vào da thịt mình.
Khán giả đều tỏ ra rất thích thú khi nhân vật mới xuất hiện, các cô gái quay sang trầm trồ với nhau về ngoại hình bắt mắt của “anh chàng hề”, còn các nhà phê bình, phóng viên ngồi ở hàng ghế đầu đều chồm người lên phía trước để soi thật kĩ độ nhăn và màu sắc khác thường ở bộ trang phục kia. Nhưng tất cả đều im bặt khi gã hề bật lên cười sằng sặc như phát rồ, kiểu cười the thé, quái dị của 1 kẻ điên loạn, gương mặt thì hiểm ác vô cùng khiến ai ai cũng phải nổi gai óc, mặc dù không thể phủ nhận rằng họ không thể dứt mắt ra khỏi Vũ Phong được.
Tuấn ngồi cạnh Lâm ở hàng ghế giữa, anh hơi nhoẽn miệng cười, chăm chú quan sát Phong múa may trên sân khấu. Bảo Lâm vô tình liếc mắt sang, anh hơi ngạc nhiên vì nét mặt lúc bấy giờ đã dịu hơn hôm qua rất nhiều của Tuấn, đặc biệt là đôi mắt, khá mơ màng nhưng cũng khá xa xăm…
- Trông nó hay nhỉ? Chẳng còn nhận ra Vũ Phong nữa….
– Ừm, phải công nhận là cậu nhóc đó rất có sức hút – Tuấn đảo mắt nhìn quanh – xem kìa, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cậu ta.
Lâm khẽ nở nụ cười khoái chí, rồi quay sang Thái Hà định bắt chuyện với cô, nhưng liền khựng lại khi trông thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí, hàng lông mày Hà chau mạnh lại như đang rất điên tiết vì chuyện gì đó vậy.
Phong liên tục cuốn khán giả theo những cảm xúc khác nhau, lúc cười vui hớn hở, lúc trợn mắt sợ hãi và lúc phải rưng rưng nước mắt vì sự vụng về, đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương của gã hề. Phong như không còn là chính anh nữa, mà trở thành 1 kẻ hoàn toàn khác, 1 kẻ điên si tình nhưng không biết mình đang yêu, tựa như hắn chết mê chết mệt 1 loại rượu nào đấy nhưng lại chẳng thể biết tên của nó vậy. Với cách diễn xuất thần, vào đoạn cuối của vở kịch, khi gã hề hi sinh mạng sống để cứu lấy Julie, trên gương mặt ác quỷ bỗng nở 1 nụ cười hiền hậu tựa thiên thần, và nụ cười sau cùng ấy đã cướp đi những giọt nước mắt của khán giả. Kết thúc vở kịch, mọi người đều đứng lên vỗ tay nhiệt liệt, riêng Tuấn ngồi im trên ghế, vẻ mặt ngây ra như vẫn còn bị cuốn vào vở kịch. Nguyệt Thực hôm nay ai cũng thật tuyệt vời, đặc biệt là cậu nhóc Vũ Phong, vốn chỉ mang danh “kẻ đóng thế” ấy. Họ đã làm nên cơn sốt thật rồi!
Bên trong phía hậu đài lúc bấy giờ náo nhiệt không kém gì đám đông ngoài kia, mọi người đều ôm và chúc mừng nhau, nhưng người được ca tụng nhiều nhất, chính là Vũ Phong, Bảo – anh chàng diễn vai Reid, khá thân với Phong – nhào đến ôm anh không chịu buông, miệng luôn mồm khen:” cậu diễn tốt quá! Diễn chung với cậu tôi như phát huy được 100% năng lực của mình ấy!”…
Phong sau đó cảm thấy hơi mệt trong người nên anh xin phép mọi người, rồi cùng Vy về trước. Nhưng khi chỉ vừa rời khỏi phòng hóa trang vài giây thì rất nhiều phóng viên, nhà báo từ đâu chạy xộc đến vây kín lấy Phong, và họ dường như đều ngạc nhiên khi thấy được gương mặt điển trai của anh sau lớp hóa trang lòe loẹt đã tẩy trôi đi. Người chĩa ống kính về phía anh bấm liên tục, người thì hớn hở chìa micro trước môi anh, tung ra hàng loạt câu hỏi :” Nghe nói anh chỉ là diễn viên thay thế của đoàn kịch, nhưng hôm nay anh đã chinh phục được khán giả, anh cảm nhận thế nào ạ?”, “Đây là lần diễn kịch thứ mấy của anh?”, “Anh và diễn viên Hạ Vy là người yêu của nhau?”, “Anh có dự định gì sắp tới không ạ?”…
Những âm thanh ồn ào lúc nào cũng khiến Phong dễ nổi cáu, anh không trả lời bất cứ câu hỏi nào mà chỉ nép Vy vào lòng, thô bạo hất đám người phiền phức ấy sang 1 bên. Nhưng ngay lúc ấy, chợt có 1 giọng nói vang lên:
- Thiên Long! Ca sĩ Thiên Long bên ngoài khán đài kìa!!!
Như đánh hơi được con mồi, tất cả phóng viên đều kéo nhau chạy đi tìm cái tên đang “hot” nhất hiện nay. Phong tuy cảm thấy như được thoát nạn, nhưng anh vẫn muốn sau này, đám phóng viên đó phải điên cuồng đuổi theo khi chỉ vừa nghe ai đó hét vang lên cái tên của anh. Rồi từ phía bức tường cuối hành lang, Lâm bước ra, lém lỉnh giơ hai ngón tay lên chào Phong rồi 2 người bạn thân cùng phá lên cười…
————–†————–
Tuấn về đến nhà, trút bỏ bộ quần áo dày cộm rồi bước vào phòng tắm. Anh đứng ngâm dưới vòi sen khá lâu, từng giọt nước tuông ra, chảy dài trên cơ thể anh như cuốn trôi đi tất cả sự mệt mỏi, căng thẳng tích tụ trong lòng anh mấy hôm nay. Chẳng hiểu sao anh muốn xem cậu nhóc tóc vàng ấy diễn kịch 1 lần nữa, thậm chí là nhiều lần nữa. Gương mặt Phong khi ở trên sân khấu thật sáng và thu hút, khả năng diễn xuất lẫn giọng nói thì hoàn toàn không thể chê vào đâu được. Tuấn còn tự hỏi nếu chất giọng ấy cất tiếng hát, không biết nó sẽ phát ra những âm điệu hay như thế nào…
Mặc mỗi chiếc quần lửng, ngực để trần, anh vừa lau khô mái tóc, vừa lẩm nhẩm lại lời thoại hay ho của tên hề: “Tôi nguyện yêu em mặc cho người đời có lăng mạ, có cười chê tôi thân quỷ dữ, lại đem lòng yêu loài người…”. Cả 1 con quỷ cũng khuất phục trước tình yêu – 1 thứ trừu tượng nhưng lại có sức mạnh lớn nhất thế giới, và điều này đã khiến cho tâm hồn nghệ sĩ bay bổng của Tuấn rung động, không thể phủ nhận rằng anh rất biết ơn Lâm vì đã khuyên anh nên đi xem vở kịch tuyệt vời này. Đến bây giờ thì Tuấn đã cảm thấy bình tâm trở lại, anh sẽ không tránh mặt Phong nữa, chẳng có lý do gì cho chuyện này, đơn giản chỉ vì anh muốn gặp lại cậu nhóc kiêu ngạo ấy thôi. Tuấn nằm phịch xuống giường, đánh 1 giấc say sưa. Những giấc mơ kì lạ bắt đầu ghé thăm anh như 1 điềm báo về sự đổi thay trong cuộc sống của anh…
—————†—————
Sáng hôm sau…
Tuấn dừng lại bên 1 sạp báo, nhoẽn miệng cười khi nhìn thấy hình ảnh Vũ Phong xuất hiện trên trang nhất của tờ Tuổi trẻ.
- Cậu nhóc này bắt đầu nổi tiếng rồi đây.
Anh mua ngay tờ báo nóng hổi ấy rồi chạy xe đến Sound of Paradise, trong lòng nôn nao 1 cảm xúc khó tả, vì nhớ cây dương cầm trắng muốt,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




