watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7694 Lượt

không thể cử động bên cánh tay trái được nữa. Gã đầu gấu vuốt vuốt lưỡi dao của nó với vẻ mặt nham hiểm, trông hắn vô cùng thỏa mãn khi thấy đối thủ đau đớn như vậy. Rồi với con dao trong tay, hắn tiếp tục xông lại Tuấn…

Một viên gạch hung đỏ bỗng bay vút ngang tai Tuấn và đập thẳng vào trán tên côn đồ. Trong khi gã còn đang choáng váng, bước này nhầm bước kia thì Long liền lao nhanh đến quàng tay qua tay phải của Tuấn. Hiểu ngay ý bạn, Tuấn dồn hết sức vào nửa thân bên phải, làm trụ cột thật vững chắc cho bạn bật lên, xoay người tung cú đá kinh thiên động địa vào ngực tên côn đồ. Cảnh tượng thật hoành tráng, vô cùng mãn nhãn hệt như phim hành động vậy. Gã đầu gấu tuy đã nằm vật ra đất cùng 1 mớ máu mồm máu mũi tung tóe mà Long vẫn không chịu buông tha. Anh xông đến chộp lấy con dao bên cạnh gã, toan rạch nát vai gã, nhưng liền bị Tuấn chặn lại.

- Thằng điên! Mày muốn giết người hay sao vậy?!
– Buông ra!! – Long điên tiết quát lên – để tao cắt luôn 2 cánh tay của nó!!

Tuấn dùng hết sức lực đẩy bạn ra xa khỏi tên côn đồ đã bất tỉnh. Xong anh cũng quát lên theo:

- Điên quá! Có giết nó thì viết thương của tao cũng đâu tự hết!!!

Thiên Long vuốt ngược mái tóc lên và thở hổn hển, nhưng không phải vì đuối sức. Tuấn thận trọng lườm bạn, vừa lắc đầu vừa nói:

- Mày…đúng là thằng ca sĩ bạo lực nhất mà tao từng biết!
– Còn mày là thằng nhạc sĩ yếu nhất tao từng chứng kiến! – Long hùng hổ đáp trả
– Sao cũng được, nhưng vai tao đau quá… – Tuấn vờ than vãn, mong cho Long quên phứt đi chuyện trả thù tên côn đồ

Long chạy ra ngoài đầu hẻm, cố gọi 1 chiếc taxi để đưa Tuấn đến bệnh viện nhưng tất cả đều xẹt ngang anh 1 cách vô tình. Nóng ruột, anh lấy điện thoại ra và nhấn số của Thùy Trâm, cô bảo sẽ đến đón anh trong vòng 7 phút nữa. Tuấn nhìn bộ đồng phục xốc xếch và mái tóc đen rối bù của Long mà cảm thấy 1 sự thân thương, quen thuộc đến mức anh ngỡ mình vẫn còn ở lứa tuổi 16. Thiên Long trước mặt anh, gã hoang dã, nghịch ngợm, ngang tàng này mới là người bạn thân từng cùng anh sẻ chia bao ngọt bùi đắng cay thời học trò…

- Long, tao hỏi thật đấy, tao không nghĩ mày dễ dàng từ bỏ bài hát đó như thế, chẳng phải mày muốn nó 1 cách điên cuồng sao?
– Tao muốn nó 1 cách điên cuồng? – Long hỏi ngược lại bạn
– Không phải à?

Long cho 2 tay vào túi, ngước mắt lên bầu trời đầy sao rồi nói với vẻ ưu tư:

- Thật ra, là bố tao muốn đấy chứ. Có thể mày không tin, nhưng hầu hết các bài hát…à không, mọi thứ trong cuộc sống của tao đều do ông ấy quyết định.

Tuấn ngạc nhiên vô cùng và dĩ nhiên là anh không tin 1 chút nào cả. Bởi gã bạn ngang tàng này đâu phải là loại dễ phụ thuộc vào gia đình đến thế. Mặc dù không muốn ngờ vực bạn, nhưng Tuấn vẫn để lộ sự bối rối qua ánh mắt. Thiên Long lấy từ túi ra bao thuốc lá, vụng về xé nó ra rồi tóm lấy điếu thuốc đặt lên môi. Châm lửa xong, anh nheo mắt rít 1 hơi dài rồi thả ra những làn khói trắng đục quyện vào không khí thanh mát của đêm khuya vắng lặng. Từng cử chỉ của Long đều ướp theo hương vị đăng đắng không rõ nguồn gốc, như 1 nỗi niềm khó nói đã được chôn chặt quá lâu trong cõi lòng. Sải từng bước ngắn về phía Tuấn, anh chìa điếu thuốc đang bốc khói nghi ngút mời bạn và thản nhiên cất lời:

- Tao đâu có quyền quyết định bất cứ thứ gì, bởi tao đâu phải con ruột của ông ấy.
– Cái…gì…? – Tuấn trố mắt kinh ngạc, cố gắng tìm lời lẽ nào đó để an ủi bạn nhưng cổ họng cứng đơ.
– Ngạc nhiên quá hả?

Long cười

khẩy và làm ra vẻ chẳng có gì là to tát cả. Vẻ mặt gần như thất thần của Tuấn bất giác khiến anh nhớ đến chính mình khi lần đầu biết được sự thật nghiệt ngã ấy. Long là kết tinh tình yêu của mẹ anh và 1 người đàn ông khác, người cha mà anh chưa từng 1 lần gặp mặt. Bà yêu người đàn ông kia đến điên cuồng, thậm chí bà sẵn sàng mang 1 phần sinh linh của ông trước khi bị ép gả cho người chồng giàu có. Khi Thiên Long tròn 16 tuổi, 1 kết quả xét nghiệm máu vô tình làm lộ thân phận của đứa con trai tội nghiệp, 1 bí mật đáng lẽ nên được chôn giấu cả đời. Người bố sau đó trở nên xấu tính hẳn đi, ông thường xuyên cáu gắt với gia đình, nhất là với người vợ đã nhẫn tâm lừa dối ông suốt mười mấy năm. Cuối cùng, vì không thể chịu đựng được sự giằng xé của lương tâm, người vợ đã ra đi trên giường bệnh như 1 sự giải thoát duy nhất. Còn Thiên Long từ khi biết mình chỉ là đứa con hoang, mọi sự tự tin trong cuộc sống của anh đều đổ vỡ. Anh vừa thương vừa hận mẹ, đồng thời cũng mang cảm giác mắc nợ người cha bất đắc dĩ này đến vô cùng. Cảm giác khổ đau của 1 kẻ bị bỏ rơi dần thống trị anh, khiến anh trở nên yếu đuối, nhu nhược lúc nào không hay…Khoảng thời gian ấy, anh chán nản tất cả, từ việc học, gia đình, tình yêu cho đến chính cả bản thân mình.

Tuấn đặt 1 tay lên vai bạn, như có thể xuyên thấu và chạm vào mọi nỗi niềm mà Long phải chịu đựng trong suốt ngần ấy năm. Anh từ tốn hỏi:

- Vì sao…lúc trước mày không bao giờ kể tao nghe hả Long?
– Đàn ông không nên nói những điều ủy mị.
– Vậy là ông ấy ép buộc mày làm cái trò đê tiện đó với tao sao?
– Đừng nói về lão ta nữa – Long nạt ngang – nói thật là trong đời tao bây giờ chả có cái chó gì đáng giá cả, cho đến khi tao nhận ra sự quan trọng của mày. Vì thế mày khôn hồn mà ngậm mồm lại trước khi tao sút mày ra khỏi cuộc đời tao luôn.!
– Không đến nỗi ủy mị lắm – Tuấn nói vẻ khôi hài

Ngay lúc ấy, chiếc Roll Royce đỗ ngay đầu hẻm. Thùy Trâm đẩy cửa xe rồi cuống cuồng chạy về phía Thiên Long với vẻ mặt lo lắng. Nhìn vào bộ dạng như “bang chủ Cái bang”của Long, cô chau mày hết cỡ và tiếp tục bài ca “cằn nhằn”:

- Trời ơi, hôm nay bày thêm chuyện đánh nhau nữa, sao anh lớn rồi mà như trẻ con vậy?
– Trâm à, giá như cô thấy tôi oai phong lẫm liệt như thế nào khi đánh nhau thì cô sẽ yêu tôi vô điều kiện luôn!

Xong anh kéo Tuấn lôi vào xe, rồi hối thúc cô quản lý nên khẩn trương nếu không muốn bạn anh chết vì mất máu.

————–†—————

Về đến nhà Tuấn, anh thẫn thờ bước xuống xe, đầu óc vẫn còn ám ảnh khung cảnh và không khí của bệnh viện. Từ khi Nhi mất, anh tự nhủ sẽ hạn chế số lần vào bệnh viện đến mức tối đa. Tuấn nghiêng người chào bạn qua lớp kính xe rồi tiến về những bậc thang cũ kĩ của khu chung cư. Chiếc Roll Royce tiếp tục lăn bánh trên lòng đường phố quạnh hịu, Long tựa đầu vào cửa kính xe và ngân nga 1 giai điệu buồn da diết… Thùy Trâm đã lén nhìn sang anh khá nhiều kể từ lúc Tuấn bước ra khỏi cửa xe. Cô cảm thấy hôm nay cậu chủ lạ lắm, không buồn trêu ghẹo cô như mọi ngày nữa. Cô vờ cất tiếng gọi nhưng anh không trả lời. Lo lắng, cô dừng hẳn xe lại và lay mạnh vai Thiên Long, rồi đột nhiên, anh chàng quay sang tựa đầu vào vai cô khóc nức nở, mái tóc dài của cô nhẹ nhàng phủ lên má Long như che giấu hộ anh sự yếu đuối đáng nguyền rủa. Hơi trở Long trở nên nặng nề hơn, nước mắt anh thấm qua lớp áo sơ mi và ướp vào da thịt cô như truyền tất cả nỗi đau vào đấy để cô cùng chia sẻ. Sự gần gũi này phút chốc khiến cô bối rối, nhưng cô vẫn rụt rè đặt tay lên lưng anh, nhẹ nhàng vỗ về…

Ca thay tim định mệnh
—————†—————

Thái Hà nằm đan chân trên chiếc giường êm ái, được thêu dệt đầy loại hoa mùa xuân và liên tục chuyển kênh tivi. Cô dừng lại khá lâu bên hình ảnh 1 nghệ sĩ đang đàn piano rồi lại thở dài chuyển kênh khác. Thời sự lúc này đang chiếu lại cảnh tượng tai nạn thảm khốc ở ngã ba đường, dòng xe chảy xiết 2 bên vỉa hè bất giác khiến Thái Hà giật thót tim và tắt phụp tivi 1 cách sợ hãi…

Cùng lúc ấy, ông Dũng cất tiếng gọi vọng lên từ dưới nhà, ông nhờ cô lấy hộ tập hồ sơ trong phòng mình. Thái Hà ngồi thừ ra 1 hồi rồi cũng đứng lên sang phòng bố. Cô tiến đến gần tủ sách to đùng chứa hàng đống tài liệu, sổ sách và cố nheo mắt lại tìm kiếm bộ tài liệu có bìa sơ mi màu đỏ như ông căn dặn. Khi phát hiện ra nó, một chút bất cẩn của cô đã khiến gần nửa hàng tài liệu đồng loạt đổ ập xuống nền nhà. Từ phong bì màu nâu nhạt rơi ra những bức ảnh của người phụ nữ rất đẹp – 1 nét đẹp đậm chất Á Đông. Thái Hà nheo mắt, cúi xuống nhặt 1 tấm ảnh lên săm soi rồi lật ngược lại phía sau, 1 dòng chữ bằng viết bi xanh đã phai màu : Kỷ niệm 2 năm, em yêu anh.

Ông Dũng đẩy mạnh cánh cửa ra, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt vốn lúc nào cũng điềm tĩnh của ông, có lẽ vì ông đã nghe thấy tiếng động lớn trên phòng mình. Ông nhìn bức ảnh trên tay Thái Hà bằng ánh nhìn thất thần rồi nhanh chóng lao đến giật nó lại. Cô con gái vẫn giữ nguyên tư thế cứng đờ, ánh mắt cô xoáy sâu vào cha như 1 lời buộc tội kín đáo

- Người phụ nữ đó là ai vậy?
– Con ra ngoài đi!
– Con cần 1 lời giải thích!!! – Hà gằng giọng

Ông Dũng nổi giận quát lên và dứt khoát chỉ tay về phía cửa:

- Không có gì để giải thích hết! Người đàn bà này không liên quan gì đến gia đình ta cả! Giờ thì đi ra khỏi phòng ngay!!!

Thái Hà cố nuốt cục tức xuống cuống họng rồi dùng dằn bỏ ra ngoài, sau khi ném cho bố ánh nhìn đầy sự bất mãn. Khi về đến phòng mình, Hà chầm chậm lôi ra 1 tấm ảnh

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT