watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7692 Lượt

từng học võ hoặc có 1 quá khứ huy hoàng về thời trung học nghịch ngợm vậy. Thấy đồng bọn mình bị thất thế, tên đang đỡ Dũng toát cả mồ hôi lạnh, hắn len lén cõng Dũng định bỏ trốn. Cùng lúc đó, Bảo Lâm bước vào quán, nhưng chưa kịp đưa mắt tìm kiếm cậu bạn thì Lâm đã giật bắn người bởi tiếng quát của Phong:

- Giữ nó lại, Lâm!!!

Vốn có phản xạ khá tốt, nên vừa nghe xong, Lâm liền nhanh tay giữ tên định bỏ trốn lại,mặc dù anh chưa biết chuyện quái gì đang diễn ra cả. Nhưng thật sự anh cảm thấy rất lạ khi nhìn vào vẻ mặt đầy tức giận của Thái Hà, nếu cô giận vì Phong bị đánh, tại sao cô không có phản ứng gì hết? Hay cô giận vì chuyện khác mà anh không biết…?

Tuấn dễ dàng hạ gục tên đối thủ thua anh về cả sức mạnh lẫn vóc dáng. Anh túm lấy cổ hắn, gằng giọng đe dọa:

- Biến khỏi đây ngay! Và nhớ là đừng để tao bắt gặp bọn mày đến đây gây chuyện 1 lần nữa!

Dứt câu, Tuấn hất hạnh hắn ra, ngán ngẩm đứng nhìn hắn bỏ chạy ra khỏi cửa 1 cách sợ hãi. Trong khi Phong thì cứ la oai oái lên với vẻ rất tức tối:

- Anh điên hả?! Sao lại để nó thoát??

Tuấn quay sang, bước nhẹ đến bên cạnh cậu chủ. Anh chống tay lên hông, nói sau 1 tiếng thở dài:

- Thôi, bảo anh bạn câu thả thằng kia đi đi.
– Nhưng… – Phong cau có
– Nghe lời tôi đi! – Tuấn gằng giọng – cư xử giống 1 ông chủ xem nào.

Phong thở dài, miễn cưỡng bảo Lâm thả cho tên kia đi. Thật kỳ lạ, Phong trước giờ vốn cứng đầu, nhưng cớ sao anh lại dễ dàng làm theo lời Tuấn như vậy…? Mái tóc rối bù của Tuấn lúc này vô tình lại khiến Phong ngứa mắt, chẳng kịp suy nghĩ gì, anh liền đưa tay vuốt nhẹ làn tóc kia 1 cách tự nhiên đến nỗi quên mất những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về 2 tên con trai đang thân mật với nhau 1 cách kỳ lạ. Tuấn sau 1 hồi “đứng hình”, anh ngượng ngùng đẩy cánh tay Phong ra, rồi bước nhanh về phía sân khấu.

Cách đó không xa, Bảo Lâm suýt nữa khụy cả người xuống vì…kinh ngạc đến tột độ. Hình ảnh Phương Nhi – cô gái dịu dàng vuốt tóc người yêu từng lọt vào ống kính của anh – bất giác hiện lên rõ ràng đến mức khiến Lâm choáng ngợp. Nó chèn lên khung cảnh của Phong và Tuấn, rồi từ từ lồng vào họ 1 cách gọn gàng… Khác với cảm xúc rung động trước sự đáng yêu, trong sáng của cặp tình nhân trẻ ngày ấy, Lâm cảm thấy hơi…sợ hãi với khung cảnh trước mắt. Đến bây giờ, Lâm mới sực nhớ ra Tuấn chính là chàng trai trong bức ảnh mà anh vô cùng tâm đắc. Nhưng cớ sao…anh lại liên tưởng đến cô gái xinh xắn kia khi trông thấy Phong…?

Thái Hà siết chặt nắm tay mình lại như muốn kìm chế cơn ghen tức trong lòng mình lúc này. Trước giờ, mặc dù Hà đã cố gắng ăn diện, trang điểm sao cho trông cô thật quyến rũ trong mắt Tuấn, nhưng…chưa bao giờ Tuấn đáp lại cô bằng ánh mắt say đắm như đang bị lôi cuốn 1 cách mê hồn như thế kia. Hà không muốn nghĩ vớ vẩn, càng không muốn ghét anh trai mình, nhưng sự việc đang xảy ra trước mắt đã vượt quá sức chịu đựng của cô. Cô không thể để họ gần nhau thêm nữa, nhất định phải ngăn họ lại trước khi quá muộn…!

—————–†——————-

Tối hôm đó, khi khách đã về hết, Phong tập trung tất cả các nhân viên của mình lại. Anh khoanh tay trước ngực, mặt nghiêm nghị trông rất ra dáng 1 ông chủ, rồi cất lời:

- Các cô nghe đây, kể từ bây giờ, nếu có thằng chết tiệt nào giở trò trong quán này, các cô đều có quyền dùng vũ lực với nó!
– Hả?! – các nhân viên nữ đều trố mắt nhìn nhau vẻ kinh ngạc đến tột độ, có lẽ đây là lần đầu tiên họ chứng kiến 1 ông chủ cho phép nhân viên đánh khách hàng, nhưng…liệu cậu chủ điển trai này có thật sự “tốt bụng” như vậy không…?

Phong liếc sơ qua những gương mặt còn đang vương sự nghi ngờ, rồi ngán ngẩm nói:

- Và đương nhiên, tôi sẽ không đuổi việc bất cứ 1 ai nếu làm vậy, vì đây là mệnh lệnh của tôi! Nơi đây dành cho những người đàng hoàng, lịch sự, chứ không phải cho những tên rác rưởi như khi nãy. Các cô hiểu ý tôi chứ?!

Dứt câu nói của Phong, các cô gái đều nhìn nhau cười khúc khích, không thể phủ nhận rằng họ ngày càng yêu quý cậu chủ của họ hơn. Có cô còn đùa rằng sẽ nện giày cao gót vào đầu tên nào cả gan dám chạm vào người cô. Nhưng Vân thì ngược lại, cô nàng tỏ vẻ lo lắng và e dè hỏi Phong :

- Cậu chủ không sợ làm vậy sẽ mất khách sao…?
– Không! – Phong đáp ngay không cần suy nghĩ – thà như vậy còn hơn là phải trông thấy tâm huyết của bố tôi dần biến thành 1 quán bia ôm rẻ tiền!

Tuấn liếc sang Phong, nhoẽn miệng cười rồi tiếp tục lau nhẹ chiếc piano tuyệt đẹp của quán. Ra là tên công tử bột này cũng rất biết quan tâm đến người khác, nhưng cách biểu đạt tình cảm của anh vẫn còn thô và vụng về lắm…!

Tuấn đang khẽ ngân nga 1 bài hát nào đó, thì anh liền khựng lại ngay khi trông thấy 1 bàn tay thon dài chạm nhẹ lên phím dương cầm trắng tinh, khiến nó ngân lên thứ âm thanh trong vắt nghe rất dễ chịu. Ngước lên, Tuấn thấy Phong cứ nghịch liên tục những phím đàn 1 cách thích thú, vẻ mặt ngờ nghệch của cậu chủ cũng đủ cho anh biết rằng Phong chả biết 1 tý gì về piano cả, có khi còn chuẩn bị hỏi anh những câu gì đó liên quan đến chiếc đàn này.

- Muốn đàn thứ này phải học trong bao nhiêu lâu?
– Khá lâu đấy nhóc – Tuấn đáp gọn – cậu mà cũng quan tâm đến nhạc cụ sao?

Phong im lặng, đảo mắt suy nghĩ rồi nói sau 1 tiếng thở dài:

- Trước đây thì không, nhưng dạo gần đây thì có, kỳ lạ thật…

Tuấn ngưng hẳn việc lau chùi cây đàn piano, rồi thình lình nhìn thẳng vào mắt Phong, khiến anh chàng giật bắn cả người

- Đúng là rất kỳ lạ! Mọi thứ về cậu đều kỳ lạ đến mức làm tôi khó hiểu đến phát điên…!
– Ý anh là sao?
– Cậu…đừng vuốt tóc tôi nữa….!

Phong chợt phá lên cười như nắc nẻ:
– Anh ngại à?
– Đấy là chuyện đương nhiên, thứ 1 vì tôi với cậu là 2 thằng con trai, thứ 2; cậu làm tôi nhớ đến 1 người…! – Tuấn thở dài – Thôi, tôi về đây.

Sau khi Tuấn bỏ ra ngoài cửa, Phong mới ngồi phịch xuống chiếc ghế bọc nhung êm ái, cạnh chiếc piano và lẩm nhẩm:
– Anh nghĩ chỉ 1 mình anh cảm thấy tôi kỳ lạ sao?

Riêng Tuấn, thật ra anh rất muốn và luôn luôn nhớ đến Nhi, nhưng nếu người khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt khi ở cạnh cô lại là 1 tên con trai thì…hoàn toàn không thể chấp nhận được. Không thể phủ nhận rằng anh đang khá sợ hãi, thậm chí có khoảnh khắc anh còn nghi ngờ giới tính của mình, nhưng…khi nhớ về cô người yêu nhỏ bé, anh lại thấy lòng mình than thản và yên bình, nỗi sợ cũng chẳng còn, vì anh chắc chắn 1 điều rằng: anh yêu cô, yêu người con gái ấy rất sâu đậm…Nhưng cớ sao…chỉ có mỗi mình Phong là đem lại cho anh cảm giác ngọt ngào đó?

Lâm ngồi chống cằm ở 1 góc bàn với vẻ mặt trầm tư, như đang suy nghĩ đăm chiêu về 1 vấn đề phức tạp nào đó vậy. Sau khi nghe tiếng xe máy của Tuấn xa dần, Lâm mới đứng bật dậy và tiến đến chỗ Phong. Anh nhíu mày vẻ khó hiểu đến tột độ khi thấy Phong đang mân mê từng phím dương cầm – thứ mà Phong chưa bao giờ có hứng thú chạm đến

- Mày ổn không đấy Phong?
– Trông tao có gì không ổn à? – Phong nói nhưng mắt vẫn dán chặt vào phím đàn

Lâm đanh mặt lại, anh chộp lấy 2 vai cậu bạn, xoay dứt khoát về phía mình rồi nói 1 cách nghiêm túc:

- Mày với tên Tuấn có quan hệ như thế nào?!

Phong mở tròn xoe mắt nhìn Lâm vẻ khó hiểu vô cùng, vì trước giờ, Lâm nào có thèm tra hỏi anh như thế này. Lẽ nào…Lâm đã phát hiện ra được tình cảm đặc biệt mà anh dành cho Tuấn…?

- Là…bạn thôi, mày làm sao thế?!
– Mày vuốt tóc 1 người bạn…là con trai??

Phong ậm ừ rồi nhanh chóng xoay mặt sang hướng khác. Hy vọng Lâm sẽ hiểu ý anh mà không nói nữa. Nhưng cậu bạn này lại tò mò hơn sức tưởng tượng của anh:

- Phong! Nói tao nghe, mày có quen biết bạn gái của Tuấn không?!
– Không! – Phong gắt gỏng – Tuấn bảo cô ta mất rồi, quen thế quái nào được?

Lâm cảm giác như từng thớ thịt trong cơ thể mình đang dần đông cứng lại. Thảo nào… Anh chẳng thể tìm lại được Nhi để gửi tặng bức ảnh tuyệt vời ấy. Anh thật sự không ngờ rằng đó chính là lần cuối cùng trông thấy cô tỏa sáng với 1 vẻ đẹp thánh thiện như thế, dưới ánh nắng ban mai, nụ cười của cô gái trẻ không có chút gì mang hơi hướng của bệnh tật, của 1 sự sống sắp héo tàn cả…mà ngược lại nó còn khiến cô trở nên tràn trề sức sống…Vì sao vậy? Vì cô đang ở bên cạnh người cô yêu sao? Bất giác Lâm giật nảy mình, anh lay mạnh 2 vai của Phong như sắp phát cuồng

- Dạo này mày có nhìn thấy ma không?? Tao nghĩ mày đang bị ma ám đó!!

Phong méo mó cơ mặt của mình trông rất buồn cười, anh đánh nhẹ vào đầu Lâm 1 phát rồi nói:

- Mày…điên rồi, chỉ có mày dám ám tao chứ ma nào dám? Thôi tao về đây.

Nói rồi, Phong vừa bước chầm chậm xuống sân khấu, vừa lắc lắc đầu kiểu như đã chịu thua với cái tính hay suy diễn lung tung của Lâm rồi vậy…

——————-†——————-

Cùng lúc đó…

Thái Hà đặt nhẹ đĩa trái cây xuống bàn rồi ngồi gọn gàng trên chiếc salon màu da của con

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT