|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhìn trừng trừng vào cửa.
Vương Hiểu kia hình như cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của cô, trong khi cô nhìn vào cửa liền nhìn về phía cô, nụ cười trên mặt theo đúng chuẩn của nàng Mona Lisa.
Mẹ kiếp, người phụ nữ chết tiệt, tuyệt đối là cố ý, cố ý để cho cô hiểu lầm, muốn khiêu khích, muốn cho cô uống dấm chua đúng không?
Bà đây tối nay sẽ theo mi chơi, không phải là uống rượu nhiều một chút sao, who sợ who!
Cô mới bước vào cửa thì đã có nhân viên phục vụ xinh đẹp chào đón: “Hoan nghênh, xin hỏi chị là bà Hoắc phải không?”
Giọng nói thật ngọt ngào, làm cô cũng muốn cười: “Đúng vậy.”
“Mời đến bên này, Hoắc tiên sinh đặc biệt giao phó em ở chỗ này chờ chị.”
Bà Hoắc, được rồi cô thừa nhận, xưng hô này hết sức hợp khẩu vị, trên căn bản cho đến bây giờ vẫn chưa có người nào gọi cô như vậy. Mặc dù là cô gái trẻ tuổi, nhưng mà tâm trạng của cô vẫn thấy ngọt : cô gái nhỏ dáng người xinh đẹp, thông minh lại biết nói chuyện như vậy, cô cười hướng cô ấy gật đầu:” có tiền đồ, thật có tiền đồ”
Cách thật xa đã nghe thấy tiếng cãi nhau ở bên trong phòng truyền đến, dùng đầu ngón chân cũng đoán được là đám người đầy tớ của nhân dân không hề khiêm tốn kia. Cô vỗ vỗ cánh tay của em gái kia: “Chỗ cũ đúng không, chị tự đi được, em cứ đi làm việc khác đi.”
Cô ấy cười với cô, sau đó xoay người chạy đi.
Cửa của “Mai Hoa Các” đang đóng một nửa, nhiều người đàn ông với giọng nói thô lỗ không thể bỏ xuống được chữ “Rượu”.
Cô từ từ đẩy cửa ra, không khí thật ngột ngạt, khói mù mịt lượn lờ ở bên trong, người đàn ông ngồi ở bên trong đối diện với cô liền ngẩng lên nhìn .
Cô âm thầm nhíu mày, TMD, Chị Vương à, ai bảo chị dựa vào đàn ông nhà tôi gần như vậy!
Cô đoán chứng, hầu hết sức nặng trên người Vương Hiểu đều đè ở bên phải đầu vai lão Hoắc mà sao lão lại không chịu hất chị ta ra?
Đang lúc cô dùng ánh mắt để băm chặt đôi cẩu nam nữ kia thì lão Hoắc chợt đứng dậy cầm ly rượu lên nhìn về phía người đàn ông đối diện: “Người anh em, lần này xin cảm tạ!”
Lão Hoắc uống một hơi hết sạch cốc rượu Mao Đài, TMD, đám người công bộc của nhân dân kia dân luôn thích uống Mao Đài. Mà cô đã nói rất nhiều lần rồi, rượu Mao Đài có hàm lượng foóc-mon-đê-hít trong rượu cao nhất, nhưng mà anh lại không nghe lời. Anh luôn làm theo ý mình, vậy thì hôm nay cô cũng không thèm để ý đến anh nữa.
“Chị dâu, chị rốt cuộc đã đến, các anh em chờ đã lâu rồi!”
Người vừa lên tiếng là đồng chí Phó Đội Trưởng— Cố Tích, là người mới vừa rồi lão Hoắc mời rượu.
“Ở xa đã nghe thấy âm thanh thật ồn ào, không lật tung nhà hàng của người ta lên là tốt rồi .”
“Chị dâu, đến ngồi bên cạnh em vừa lúc có một chỗ trống.”
Cố Tích hướng cô nháy mắt, cô làm sao lại không hiểu ý tứ trong lời nói của cậu ta, thản nhiên đi tới, ngồi xuống. Đi vài bước, cô vẫn không nhìn thẳng đến tầm mắt của người nào đó.
“Em gái đến muộn, phải phạt rượu đấy.”
Không cần phải dùng đầu ngón chân đoán, cũng biết câu nói vừa rồi là của chị Vương!
Cố Tích còn lớn hơn cô hai tuổi còn gọi cô là chị dâu, ở trong đội bọn họ chỉ có Vương Hiểu gọi cô là em gái.
Gọi thì gọi, cô so với chị ta trẻ tuổi hơn mà, đi với bụt mặc áo cà sa đi với ma thì mặc áo giấy.
Đám người bọn họ trên người mang theo mấy phần khí thế cường đại hào sảng, bình thường nhậu nhẹt cũng là ăn to nói lớn, thô bạo đã trở thành thói quen, muốn bọn họ ăn uống nhỏ nhẹ thương hoa tiếc ngọc? Còn không bằng cô tự mình đi cầu phúc .
Cô nhìn qua trên bàn có khoảng mười người, có người đang hoa chân múa tay, có người đang nói chuyện với nhau vẫn len lén liếc cô, có người rõ rành rành nhìn thẳng vào cô, đều là ánh mắt muốn xem kịch vui nhưng chỉ có đôi cẩu nam nữ kia là chói mắt nhất.
Trên mặt Vương Hiểu cười khiêu khích lại thêm mấy phần quyến rũ, không biết chị ta hôm nay gặp phải chuyện gì tốt, đuôi lông mày hình như cũng nhuộm tình. Thái độ rõ ràng là muốn quyến rũ người đàn ông của cô!
Còn lão Hoắc thì một tay nắm mép chén, chậm rãi xoay vòng vòng, giống như không chút để ý nhìn cô, khóe miệng theo thói quen nhếch lên, trong ánh mắt mang theo vài phần phong tình .
Cô vỗ vỗ mu bàn tay Cố Tích: “Rót rượu, 3 chén!”
Tiếp theo đó là một mảng hít khí, tất cả đều dừng lại nghiêm túc nhìn cô.
Cố Tích liếc lão Hoắc sau đó lại gần cô nhỏ giọng nói: “Chị dâu, để em uống thay chị.”
Ba ly rượu Mao Đài mỗi chén năm mươi ba độ, đối với người không biết uống rượu như cô làm bọn họ trợn hết mắt lên.
Cô chậm rãi nâng tay trái lên, ánh mắt nhìn vào trước ngực của anh, thấy ngực vừa hít vào, được rồi cái cô muốn chính là hiệu quả này.
Cô còn chưa kịp nói thầm với cậu ta thì Cố Tích đã vội vàng nói: “Chị dâu, lão Hoắc sẽ chém em đấy.”
Trong lời nói đó vừa mang một chút sợ hãi lại vừa chứa đựng ý trêu đùa rõ rệt?
Có ánh mắt nhìn cô chằm chằm, cô vẫn không thèm để ý!
Cô vỗ vỗ đầu Cố Tích bắt chước theo điệu bộ của bà mẹ yêu thích dịu dàng khả ái nhà mình: “Đã lăn lộn ở ngoài xã hội, mới như thế này mà đã không chịu nổi sao?”
Cố Tích nhíu mày rồi liếc nhìn lão Hoắc, sau đó rũ mắt xuống nói nhỏ với cô: “Lúc anh ấy ra ngoài lăn lộn, em vẫn còn đang mặc quần yếm đấy !”
Hơi thở của cậu ta phun trên mặt cô, cánh môi thiếu chút nữa chạm vào tai cô, nhưng lại dừng lại đúng lúc.
Chỉ là chuyện này xem ra trong mắt những người còn lại ở đây cũng đáng để bàn luận rồi !
Cố Tích, cậu khá lắm, lão Hoắc muốn tìm cậu tính sổ cũng không nên trách chị đây!
Cô cùng với cậu ta trao đổi ánh mắt, cậu ta nháy mắt đồng ý sau đó lại nhíu mày: “Thật không có việc gì?”
Bọn họ không nhìn đến mọi người trên bàn, ngay trước mặt lão Hoắc chị chị em em ngọt ngào như vậy, cũng không biết tiếng hít thở trong phòng bị ép xuống thấp như vậy, không kém phần kỳ quái.
Cô quay đầu sang Cố Tích cười nhạt một tiếng, cô luôn hiểu rõ chính mình mỗi khi cười như vậy vẫn luôn làm cho lòng người rung động nhất. Đừng trách cô tự luyến như vậy, con mắt Cố Tích lúc này đang lẩn tránh không phải là đáp án tốt nhất sao!
“Chàng trai ngốc, chưa từng thấy qua mỹ nữ hay sao ….!”
Cô che môi sẵn giọng nói với Cố Tích, vừa mới quay đầu lại nhìn thấy trong mắt lão Hoắc phong thái trầm tĩnh quyến rũ đã biến mất thay vào đó là ngọn lửa ghen tuông cùng với tức giận đang bùng lên hừng hực như muốn lăng trì cô.
Nhưng cô còn chơi chưa đủ đâu!
Lão già, người ta đã cho anh cơ hội. Ai bảo anh không nhanh chóng mời cô ngồi xuống bên cạnh anh, cô biết rõ bên cạnh anh không còn chỗ trống, vậy sao anh không để cho chị Vương kia đứng lên nhường chỗ lại cho cô?
Muốn người khác nhường chỗ thì cũng không được lịch sự cho lắm, vậy sao anh cũng không biết ngồi vào bên cạnh Cố Tích để cho những người bên cạnh mỗi người xê dịch ra một chút.
Nói tóm lại là anh không thông minh cho nên tự mà gánh lấy hậu quả!
Mới vừa rồi vội vàng nhìn thẳng vào mắt anh, trong mắt cô chính là ý tứ này, lão Hoắc lại nắm chặt ly rượu mím chặt môi hung dữ nhìn cô chằm chằm hành động này cho thấy anh đã thật sự rất tức giận!
Cô lười phải trừng lại anh cùng với Cố Tích đùa thật vui, trẻ tuổi đúng là có sức sống, Chú Hoắc à, chú cùng với chị Vương kia đều giống nhau đã quá già rồi !
Cố Tích rất biết điều giúp cô rót đầy 3 ly rượu, cô quét mắt một vòng thấy trên mặt mọi người có mấy phần quan tâm kèm theo mấy phần lo lắng, cô vừa nâng ly lại có người cản lại: “Anh thay em uống!”
Ba phần tức giận bảy phần bình tĩnh, với giọng điệu không muốn ai chen vào.
Anh hùng cứu mỹ nhân chính là lão Hoắc, anh vẫn còn đang giận dữ hung ác nhìn chằm chằm vào cô, trong ánh mắt đầy uy hiếp, làm sao mà cô không thấy được!
Cô nhìn anh thản nhiên cười: hiện tại đã muộn rồi, ông chú à!
Sau đó nâng ly rượu lên uống vào.
Đọc tiếp: Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích – Chương Chương 8: JQ thứ tám
Mẹ ơi, có ai từng nói rằng rượu nguyên chất vừa thơm lại vừa ngon mà sao cô lại thấy rượu này vừa đắng lại vừa cay như vậy, thiếu chút nữa là chảy nước mắt.
Thật thấy khâm phục mình, ba chén trôi xuống bụng cả người cảm thấy choáng váng giống như đang ở trên chiếc thuyền nhỏ trôi lơ lửng giữa hồ sen xanh ngát.
Phố Xuân Phân có hồ sen rất nổi tiếng nhưng bây giờ đang là tháng mười hai hoa sen đã sớm tàn lụi rồi.
“Khụ khụ” Tự nhiên lại bị sặc nước bọt, men rượu sộc thẳng lên mũi.
“Chị dâu giỏi quá!”
“Thì ra là chị dâu muốn giấu nghề!”
“Chị dâu, chị là thần tượng của em. Hóa ra là nói đến ‘ mở ba chén ’ chính là muốn nói đến chị!”
Tiếng khen kèm theo tiếng vỗ tay vang lên, cô nhìn xuống nuốt nuốt nước bọt.
Cố Tích kéo nhẹ ống tay áo của cô, cô liền quay đầu sang : “Không có việc gì.”
“Trước kia lão Hoắc không để cho bọn em uống cùng chị…, thì ra chị đúng là cao thủ rồi, tối nay không say không về?”
Cố Tích nhìn cô cười ranh mãnh, cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




