watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5717 Lượt

vén vài sợi tóc mai ra sau vành tai cho An. An không hề gạt tay Quang ra, cứ đứng đó rồi nói lời cảm ơn, xung quanh họ là anh mắt ghen tị của biết bao cô gái. Dù đứng ở góc độ nào đi nữa họ cũng như một cặp. Thậm chí có thể nhìn ánh mắt thâm tình của Quang dành cho An.

Mai Anh thấy khó chịu. Không phải vì hành động của Quang mà là thái độ của Quân. Từ khi An học ở AQ, Quân thay đổi một cách rõ rệt. Ngay ngày hôm nay cũng đủ thấy. Lần đầu tiên, Mai Anh thấy Quân tức giận vì một cô gái.

Quân bỏ đi, tai cầm cái túi nắm lại thành quyền. Cậu đi thật nhanh xuống nơi để xe chỉ dành cho riêng cậu. Con xe thể thao lao nhanh ra khỏi cổng trường khi nó vừa mở.

*****

Trong lớp, An đang gục đầu xuống bàn xem chừng mệt mỏi lắm. Bên tai là chiếc headphone trắng được che đi bởi làn tóc xõa. Bỗng điện thoại của cô rung lên bần bật. An xin ra ngoài rồi nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm có vẻ gấp gáp của ông Minh:

- Con có thể đến đây không?? Quân bị tai nạn xe hơi.

An đứng bất động. Não cô đang từ từ tiếp nhận thông tin mà ông Minh vừa nói, còn cơ thể cô thì như có biến động lớn trong đó vậy. Tim không ngừng quặn thắt, các bó cơ thì thôi thúc cô chạy đến đó.

- An, con có ở đó không thế???

An bừng tỉnh, gấp gáp nói:

- Đó là bệnh viện nào bố??

- Bệnh viện tư nhân Shelous.

An cúp máy. Vừa chạy vừa tìm một dãy số khác:

“Cô Vân, cho người đem cho tôi chiếc xe số 4 đến trường AQ, anh ta có 5 phút”

Không đợi bên kia trả lời, An cúp máy rồi mở GPS tìm bố cô trên bản đồ.

5 phút sau, không chậm một giây, một chiếc xe moto màu đen phân khối lớn đỗ xịch trước cổng trường AQ. Người vệ sĩ mặc đồ đen từ đầu đến cuối xuống xe cúi chào cô. An gật đầu, đội chiếc mũ bảo hiểm cùng màu xe rồi lao vút đi, để lại lớp bụi như màn sương đục ngầu. Sân trường vắng lặng chỉ có tiếng giảng bài của giáo viên từ các lớp vang đến phá tan không gian yên ắng. Ở đâu đó, có người đã chứng kiến toàn bộ cảnh vừa rồi. Người đó lướt nhanh tìm một d

dãy số trên điện thoại. Sau 3 hồi chuông, bên kia truyền đến giọng nói nữ tính:

- Tiểu thư, có việc gì thưa cô???

- Candy, tìm hiểu cho tôi người con gái tên Hoàng Linh An, lớp 10a1 trường AQ. – Giọng cô tiểu thư đó dịu dàng nhưng đầy mưu mô

- Vâng, thưa cô!

Người đó cúp máy, trên môi là nụ cười gian xảo:

- Tôi muốn biết cô là ai? Hoàng Linh An! Hắn ta có lẽ cũng sẽ thích thú với thông tin này đây!

Chương 16

Bệnh viện tư nhân Shelous

An đỗ chiếc moto phân khối lớn ngay trước cổng bệnh viện, không thèm gửi xe cũng mặc kệ tiếng gọi ý ới của bác bảo vệ. Cô chạy ngay đến bàn tiếp tân hỏi về Vũ Anh Quân:

- Thiếu gia đang trong phòng cấp cứu tầng 5. Cháu là ai thế?

- Cô không cần biết. Đưa tôi đến đó!

Cô tiếp tân gật đầu. Cô thấy cô nhóc này có gì đó rất giống với người đàn ông đi cùng ông Nam.

*****

Trước phòng cấp cứu tầng Vip có hai người đàn ông anh tuấn đầy nam tính cũng quyến rũ. Một người ngồi trên ghế, hai chân vắt chéo, nét mặt cương nghị hiện lên chút lo lắng, đôi mày rậm hơi nhíu lại. Một người đứng ngồi không yên, đi đi lại lại, tay luôn để trước cằm. Nét mặt lo lắng thấy rõ.

Ông Nam càng như thế ông Minh càng suốt ruột, liền lên tiếng:

- Này này, cậu ngồi xuống đi, cậu không sao nhưng tôi chóng mặt lắm!

- Chết tiệt, sao cậu có thể ung dung như thế cơ chứ??? – Ông Nam tức giận nói.

- Tôi không ung dung. Chỉ là đang cố theo chiều hướng tích cực thôi. Như cậu thì mọi việc tốt đẹp hơn à??

Ông Nam ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu, vò vò mái tóc chưa điểm bạc:

- Khốn kiếp! Nếu Quân bị làm sao, tôi sẽ san bằng cái bệnh viện này.

- Nên nhớ, bệnh viện này là của cậu, tôi sẽ nhờ Long giúp cậu một việc. Ok??

Ông Nam liền ngơ ngác nhìn ông Minh. Ông Minh cười khẽ rồi rút điện thoại ra, tìm một dãy số. Sau hồi chuông thứ 2 đã có người bắt máy:

- Việc tôi nhờ cậu sao rồi???

“Họ nói do Quân đi trên đường cao tốc bỗng chiếc xe đằng trước thắng gấp nên mới sảy ra tai nạn.”

- Còn chiếc xe nào bị nữa không??

“Còn một chiếc, nhưng người đó chỉ bị nhẹ thôi, do anh ta phanh kịp”

- Cậu có tìm hiểu nguyên nhân người kia đột ngột dừng không?

“Có, cậu ta nói do có con gì đó chạy qua nên bất ngờ”

- Cậu ta?? – Ông Minh nghi hoặc hỏi

“Ừ, cậu ta rất trẻ, khoảng 20, 22 thôi”

- Ok, tôi định bảo cậu cho hắn liệt giường nhưng trẻ như vậy thì phí lắm. Cho hắn một trận là được.

“Ok. Bảo Nam là xong việc tôi sẽ đến đó ngay”

Cúp máy. Ông Minh thở dài nhìn ông Nam:

- Tôi không nghĩ Quân lại phản xạ chậm như vậy.

Ông Nam gật đầu:

- Có lẽ lúc đấy nó đang suy nghĩ gì đó. – Ông Nam lập tức đổi giọng – Chết tiệt, nó mà làm sao thì tôi tru di nhà tên đó

Ông Minh thông cảm nhìn ông Nam. Trước kia khi bà Nguyệt vào phòng phẫu thuật ông còn hoảng loạn hơn thế này. Khi mất bà vĩnh viễn, nếu không có An có lẽ ông cũng không còn tồn tại nữa.

Lúc sau, An chạy đến, đằng sau là cô tiếp tân:

- Quân sao rồi???

- Vẫn đang cấp cứu. – Ông Nam nói rồi quay sang cô lễ tân – Không còn việc của cô nữa

- Vâng thưa chủ tịch

An ngồi xuống hàng ghế đối diện. Lần đầu tiên sau 4 năm, ông Minh thấy nét lo lắng trên gương mặt vô cảm của An. Ông biết Quân đã chiếm được một vị trí trong An và ông vui vì điều đó.

Gần một tiếng sau, đèn phòng mổ tắt, viện trưởng đi ra. Ông Nam lập tức xông đến hỏi:

- Quân thế nào rồi???

Ông Minh và An cũng nhìn chằm chằm viện trưởng thay cho câu hỏi. Ông ta bình tĩnh đáp:

- Mọi người yên tâm. Thiếu gia đã qua nguy hiểm. Nhưng não cậu ấy bị chấn động nên sẽ phảu chịu một vài cơn đau đầu. Vết thương không sâu nhưng dài, tránh tiếp xúc với nước. Nên để cậu ấy ở đây để theo dõi.

- Giờ có thể vào thăm không??? – An hỏi

- Được thôi nhưng nên chuyển cậu ấy vào phòng bệnh đã.

*****

Trong một căn phòng Vip ở tầng 5. Đây là phòng bệnh riêng của Quân. Thiết kế căn phòng cũng không khác khách sạn là bao. Ở đây có màu trắng toát đến ớn người. Quân say ngủ trên chiếc giường lớn. Tay cắm ống truyền. Chỉ mới có 2 tiếng thôi mà cậu đã tiều tụy đi nhiều, không còn vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, không còn vẻ đáng yêu đến trẻ con cũng không còn đẹp đẽ hào nhoáng hàng ngày nữa.

Chương 17

Thời gian này, An cũng dùng nhiều thời gian của mình đến thăm Quân. Ngày thứ hai, Quân vẫn chưa tỉnh. Quang và Mai Anh khi biết chuyện cũng tức tốc đến như động cơ phản lực. Khi nhìn thấy An đang bên cạnh giường Quân, ung dung đọc tờ báo, Quang có chút ngạc nhiên sau đó có cảm giác lòng chùng xuống. Còn Mai Anh khi thấy An thì lạnh lùng liếc cô một cái rồi coi cô như không khí. Nhìn Quân như vậy Mai anh không khỏi xót xa cùng đau đớn. Cô giận dữ đi ra ngoài trong ánh mắt khó hiểu của Quang. Lái chiếc xe màu đỏ rực rỡ ra khỏi bãi đậu, phóng thẳng đến tập đoàn Best. Cô hùng hồ đi vào phòng tổng giám đốc mặc cô thư ký can ngăn:

- Ngô Thái Đăng, anh ra đây cho tôi!

Mai Anh mạnh mẽ đẩy cửa vào, gương mặt tràn đầy sự giận dữ. Bên phải cánh cửa, nơi Mai Anh đang đứng là một chàng thanh niên trẻ tuổi, ngồi tựa người trên ghế tổng sau bàn làm việc, vắt chân chữ ngũ, xoay xoay cây bút bi trên tay. Anh chàng này 3 phần đẹp, 7 phần tà. Dáng vẻ không có gì giống tổng giảm đốc một tập đoàn tài lớn. Trên môi là nụ cười hờ hững:

- Mai Anh tiểu thư, sao hôm nay cô lại có hứng đến nơi làm việc của tôi vậy??

- Đừng giả nai với tôi. Là anh làm đúng không? – Mai anh đi đến trước mặt người tên Ngô Thái Đăng đó, giận dự nói

- Đúng là tôi làm! – Đăng thản nhiên thừa nhận như đó chỉ là việc giết một con kiến

- Anh đã vi phạm giao kèo giữa chúng ta.

Đăng cười như thể đó là chuyện thú vị nhất trên đời:

- Giao kèo giữa chúng ta? Tôi đã quên nó từ lâu rồi. Quả thật cô quá ngây thơ, làm giao kèo với tôi chứ không phải là hợp đồng. Nên nhớ tôi là một doanh nhân, doanh nhân thì luôn tìm lợi cho mình mà giao kèo giữa chúng ta tôi không tìm được nguồn lời gì ở đó cả.

- Chẳng phải tôi đã nói chỉ cần anh lên tiếng, tập đoàn Phillas sẽ toàn lực đáp ứng yêu cầu sao?

- Đúng, giao kèo giữa chúng ta là tôi sẽ giúp cô trả thù Hoàng Linh An, cô giúp tôi mọi thứ chỉ cần tôi yêu cầu. Nhưng cô biết tôi không hề ưa gì Vũ Anh Quân, nếu không muốn nói là thù ghét vậy mà cô không cho tôi động vào cậu ta. Còn Hoàng Linh An, tôi còn không biết cô ta là ai. Best khá có máu mặt trong giới kinh doanh, dù không bằng Phillas nhưng cũng không đến mức phải nhờ vả nó. Nếu cẫn chỗ dựa không phải là J.A.M và Chim Ưng là lựa chon tốt nhất sao? Vậy nên tôi không cần cô mà cô cần tôi. – Sau đó cậu ta nở nụ cười như có như không nhìn Mai Anh

Chương 18

Mai Anh tức giận, tay nắm lại thành quyền. Thấy vậy, nụ cười trên môi Đăng lại càng đậm hơn:

- Bình tĩnh đi! Chẳng phải cô cũng đang lợi dụng tôi sao? Chính xác hơn là lợi dụng tôi ở thế giới ngầm mới đúng chứ. Trong giới kinh doanh và chính trị, không ai không biết tổng giám đốc Best, Ngô Thái Đăng tôi là ông trùm trong giới ngầm chứ, còn Phillas của các người không phải trong sạch lắm sao? Minh bạch lắm sao? Bố cô sẽ ra sao nếu biết cô con gái cành vàng lá ngọc của mình chạy đến

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT