watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:14 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2748 Lượt

ĐỪNG GỌI TÔI BẰNG TÊN ẤY….NẾU KHÔNG TÔI CHẲNG BIẾT SẼ CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA VỚI ÔNG ĐÂU – mắt tôi long sòng sọc

– Nhi, sao cháu vô lễ thế. Mau nói lời xin lỗi đi – bà dì nói với xấp tiền vẫn còn đang cầm trên tay – Cháu có biết như thế là…

– BÀ IM ĐI – tôi chỉ thẳng vào mặt bã – Tôi cũng đã nghi ngờ rồi, làm sao mà bà lại có thể đổi tính nhanh như vậy chứ, thì ra bà đã nhận tiền của người khác..của một người mà tôi căm hận nhất trên đời…

– Tiểu thư Linh Chi à, cô đừng trách

ông chủ nữa, thật ra thì….

– ÔNG BỊ ĐIẾC HẢ? TÔI ĐÃ BẢO ĐỪNG GỌI TÔI BẰNG TÊN ẤY MÀ

Trong cơn tức giận, tôi đã đấm 1 cú vào mặt ổng. Thế là ổng té nhào xuống đất

-TÔI NÓI CHO ÔNG BIẾT…ĐỪNG ĐỂ TÔI THẤY MẶT ÔNG 1 LẦN NỮA. VỀ MÀ NÓI VỚI ÔNG CHỦ CHẾT TIỆT CỦA ÔNG LÀ TÔI KHÔNG CẦN XIN XỎ ÔNG TA 1 ĐỒNG NÀO. TÔI SẼ CHỨNG MINH CHO ÔNG TA DÙ KHÔNG CÓ ỔNG TÔI VẪN CÓ THỂ TỒN TẠI, VẪN CÓ THỂ SỐNG VUI VẺ, HẠNH PHÚC…CÒN CĂN NHÀ NÀY, TỪ NAY TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ VỀ ĐÂY NỮA.

– Ơ, TIỂU THƯ….!!!! Trời đang mưa mà tiểu thư chạy đi đâu thế

Bây giờ tôi không muốn nghe gì cả, tôi cứ chạy, cứ chạy. Tôi biết là tôi không thể nào khóc. Chẳng phải suốt mấy năm qua tôi đã sống rất kiên cường đó sao. Dù không có mẹ, không có cha, tôi vẫn không sợ, tôi tư nhủ là mình phải sống, mình phải mạnh mẽ hơn ai hết để không ai có thể ăn hiếp được mình…Thế nhưng…tại sao…tại sao giờ tôi lại muốn khóc, tại sao giờ tôi lại cảm thấy cô đơn??? H..i..c, tôi..tôi không biết và cũng chả hề muốn biết. Tôi bất giác đứng lại, ngước nhìn lên bầu trời với những cơn mưa vẫn vô tình rơi xuống, và từ sâu trong đáy lòng, nước mắt tôi cứ tuôn trào ra như suối…

Trong lúc ấy

– Tuấn, cậu giỏi thật đấy, bài tập khó như vậy mà cậu vẫn có thể làm được ngon lành ^_^

– À, chuyện nhỏ ấy mà

– Ơ..à…Tuấn này…cậu..cậu đi với tớ có chán quá không..? Sao tớ thấy cậu ít nói chuyện quá?

– Ừm..chán đúng là chán thiệt

-Hả?…"hix, không ngờ hắn lại trả lời thẳng thắn như vậy +_+" – nhỏ nghĩ thầm – À, xin..xin lỗi cậu nhé, tớ không biết cách nói chuyện lắm, mà này, cậu..cậu có bạn gái chưa nhỉ?

– Chưa, có chuyện gì không? – hắn nói 1 cách lạnh lùng

– Vậy thì…à…tớ..tớ muốn nói…tớ..tớ rất..rất là..tớ..

– Ủa, sao người ấy giống Mẫn Nhi quá?

– Hả, ở..ở đâu?

– Cô ấy rẻ sang trái rồi…….À, Dung này, cô về trước nhé, tôi sựt nhớ là có chuyện phải đi 1 lát

– Ơ, hơ…Tuấn!!!…"Hix, sao cậu ấy lấy lun cây dù của mình đi thế này"

Ào… Ào….

Mưa..mưa vẫn tiếp tục rơi không ngừng. Nhưng..mưa xong thì trời lại sáng, còn tôi, liệu tôi khóc xong có thể xem như không có chuyện gì xảy ra không? Giờ tôi không còn chỗ để mà đi nữa rồi. Tôi biết phải làm sao…phải làm sao đây?

– Nè, cô em đi 1 mình sao? Sao buồn thế? Chắc vừa mới thất tình hả? Ôi..thật tội nghiệp, trông cô ướt hết rồi, thôi về nhà anh, anh sẽ sưởi ấm cho, chịu không?

– Tránh ra, tôi đang bực mình, đừng có mà chọc giận tôi – tôi đưa mắt liếc bọn lưu manh

– Ây da, cô em có cá tính quá nhỉ. Nhưng nói trước biết điều thì cô hãy ngoan ngoan, nếu không thì…

BỤP

Không cần đợi hắn nói xong, tôi nắm lấy cánh tay hắn và vật hắn ra đằng sau

-Tôi đã bảo đừng chọc giận tôi mà

– A, con bé này dám đánh đại ca chúng ta, xông lên cho nó 1 bài học đi, anh em ơiii!!!!

– Dừng lại…Các ngươi là con trai mà lại đi ăn hiếp 1 đứa con gái bộ không biết xấu hổ hả? – giọng 1 thằng con trai rất quen thuộc vang lên đằng sau tôi – Nếu thật sự muốn đánh nhau, ta sẵn sàng làm đối thủ của chúng bây.

ÙNH … ÙNH

– Ưm..lại là ông à. Sao đi lâu tôi cũng gặp ông thế… H..ì..h..ì, ư..m.. rõ ràng hôm nay là 1 ngày xui xẻo của tôi – tôi cố gắng mỉm cười 1 cách gượng gạo – Ông về đi, tôi không cần ai giúp đở hết, cho dù chỉ còn lại 1 mình tôi…,tôi vẫn đủ sức đưa hết bọn lưu manh này vô bệnh viện nắm mấy tháng

– Ồ, trông cô tự tin nhỉ. Nhưng…có lẽ không cần cô phải đích thân ra tay nữa rồi. Cô nhìn đằng kia xem

– HUÝT HUÝT…tất cả đứng im, cảnh sát đây.

– Ôi..cảnh sát kìa, rút lui thôi tụi bây ơiii!!! – bọn lưu manh hấp tấp chạy trốn – Con bé kia, mày đợi đấy, bọn tao sẽ tính sổ với mày sau

Lúc này, cơn mưa dai dẳng vẫn không ngừng rơi. Bọn lưu manh giờ đã chạy trốn hết rồi, chỉ còn để lại tôi và "hắn" 1 mình đứng dưới cơn mưa lạnh
Chương 5

Vài ngày sau, trước ngày đi chơi, tôi đang ở trước cửa Siêu Thị chờ Dung đến. Tôi và Dung đã hẹn là hôm nay sẽ cùng nhau đi mua vài thứ lặt vặt để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Mà không hiểu sao đến giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng nhỏ cả. Thay vào đó là…

– A, Tuấn. Trùng hợp quá nhỉ. Cậu cũng đi Siêu Thị à?

– Ko

– Thế sao cậu lại đến đây.

– Thì siêu thị này là của ba tôi mở mà

– Hả…Dóc tổ vừa thôi ông nội

– Tin hay không thì tùy ý… Thế còn cô, cô đứng đây chi vậy?

– À, tui đang chờ Dung…Ưm..- tôi nhìn vào đồng hồ- Mà quá nửa tiếng rồi sao vẫn chưa thấy đến nhỉ?

– Thôi, cô từ từ đợi nhé. Tôi đi đây…

– Ơ…ý…khoan

– Sao, chuyện gì? – hắn quay lại

– À..ừmmm..Cám..cám ơn nhé

– Cám ơn? Why?

– Thìchuyện đi Nha Trang đó.

– À, chuyện nhỏ ấy mà…Nhưng…cô muốn cám ơn thật hả?

– Chứ còn gì nữa : – tôi đỏ mặt

– Vậy thì….

Hắn vừa nói tức thì đã tiến ngay đến chỗ tôi. Và trong khoảnh khắc đó, lúc tôi không hiểu hắn muốn gì thì hắn đã nhanh chóng kiss lên má tôi một cái. Đó là 1 cái kiss rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng.

Trước hành đồng bất ngờ của hắn, tôi liền phản ứng

– Làm…làm gì kì thế hả?

– Thì coi như đó là lời cảm ơn của cô đi – hắn cười rồi chạy mất dấu

Nhìn bóng dáng hắn xa dần, xa dần, tôi mới bình tĩnh lại nhưng…không hiểu sao tim tôi vẫn còn đập rất mạnh và lòng tôi lại có 1 cảm giác rất kì lạ, cái cảm giác mà tôi chưa từng gặp bao giờ.

Ngày mai…

If the

If your troubles

Bây giờ, chúng tôi đang ngồi trên xe để đi đến Nha Trang. Trên đường đi, lớp tôi đã hát rất nhiều bài và chơi rất nhiều trò chơi. ai nấy hôm nay đều mặc rất đẹp, nét mặt vui tươi. Chỉ riêng tôi là không thể vui được, tôi vẫn còn đang bị ám ảnh bởi chuyện hôm qua…

– Nhi này, tớ có bánh chocolate đây, cậu ăn không?

– Ơ..khỏi..Tớ không đói.

– Cậu vẫn còn giận tớ vì hôm qua tớ không đến à?

– Ko..ko phải đâu.

Tôi làm sao mà dám giận Dung chứ. Ngược lại, tôi sợ Dung sẽ giận tôi khi biết chuyện hôm qua thì có.

Lúc này, hắn đang ngồi ở cuối xe. Tôi giả vờ liếc liếc xuống dưới. Hắn đang ngồi dựa vào ghế, 2 tay đưa ra sau gáy, nhắm mắt lại và

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT