watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3405 Lượt

thì nó phát hoảng nhìn thấy Nhật Nam đã đứng trước mặt nó từ bao giờ.

- Này, cậu có biết đá vào cửa nhà người khác như thế sẽ bị phạt rất nặng không?

- Óa!!!!!- nó giật thót- sao cậu lại ở đây?

- Đây là nhà tôi mà!- Nhật Nam cười nhe răng

Hết thuốc chữa!!!!!!

Bước vào trong nhà , Thanh Linh đứng nhìn quanh, một cái gì đó hiu quạnh và cô đơn len lỏi vào trong tâm trí của nó. Trước mặt nó là một không gian khá rộng, một cửa kính lớn nhìn thấy rõ cả thành phố đang sôi động bên dưới, nhưng bên trong căn phòng lại rất u tối…. chỉ có một bộ salon, một cây đèn chụp cao, một giá sách và trên tường vài bức tranh.

Thanh Linh nhìn theo Nhật Nam đang bước vào gian bếp, trên tay xách hai túi lớn. Một cảm xúc gì đó làm mắt nó cứ nhìn theo cậu và cảm thấy sự cô đơn đang bám theo cậu, nó tò mò về Nhật Nam, vì sao cậu lại sống ở đây chỉ có một mình? Những câu hỏi cứ hiện lên lởn vởn trong đầu nó, Nhật Nam đang hiện ra trước mắt nó là một con người bí ẩn. Cậu ta đã làm bạn với nó trong một thời gian dài, giúp đỡ nó rất nhiều nhưng nó thì chưa biết gì về cậu cả.

- Này, cậu còn đứng đó làm gì?- Nhật Nam nói- Mau đi dọn dẹp và nấu cơm cho tôi đi! Tôi đi tắm đây!

- Ừ!- nó giật mình đáp ngẩn ngơ.

Nó bối rối bước lại gần gian bếp, Nhật Nam cười vui vẻ, đột nhiên cậu đi qua và giữ vai nó lại, nói thầm vào
tai nó:

- Tôi rất muốn được ăn cơm cậu nấu!

Mặt nó bỗng nhiên đỏ bừng, tay nó huơ loạn trong không khí như đỉa phải vôi.

*********************

Căn hộ khá rộng rãi nhưng dường như chủ nhân không thể hiện tình yêu với nó một chút nào. Thanh Linh cầm cây chổi lau nhà đi khắp một lượt, tất cả những gì nó cảm nhận được là trống trải, ngoài những vật dụng cần thiết thì không có lấy một đồ vật trang trí nào: phòng ngủ có một chiếc giường, phòng học có một chiếc bàn, một giá sách, phòng thay đồ có một chiếc tủ và một chiếc gương dài…

Bước vào đâu nó cũng cảm thấy ngột ngạt khác với gia đình nghèo nàn của nó, dù thật tồi tàn nhưng nó có một đứa em nghịch ngợm luôn thích những đồ vật xinh xắn, một bà mẹ yêu cái bếp của mình và căn nhà lúc nào cũng tràn đầy ánh sáng vàng ấm áp… Nhưng ở đây thì ngược lại hoàn toàn, lạnh lẽo và cô đơn… Đột nhiên nó thấy Nhật Nam với nó là một ai đó thật xa lạ, ngoài việc cậu ta luôn giúp đỡ nó, làm những điều vớ vẩn ( ngĩ đến đây nó muốn đập cho cậu một trận ) thì nó không biết gì về cậu hết… hoàn toàn không biết gì cả!

Linh dừng lại trước bức tường bằng kính lớn! Sống ở một nơi xa hoa nhưng sao cảm giác như chỉ có một mình trên thế giới này? Cậu là ai hả Nhật Nam?- nó thở dài.

Sau khi lau dọn xong, nó tiến về gian bếp. Dường như cũng đã lâu lắm rồi cậu ta không đụng đến nó, trên bàn là những lớp bụi dày, bát đũa cũng thế, tủ lạnh trống trơn… Nó thở dài, cất những đồ ăn cậu vừa mua vào tủ, nó bắt đầu lau dọn và nấu nướng… Có lẽ nó không phải là một đầu bếp cừ, nhưng nó hi vọng việc nó đang làm sẽ có ý nghĩa gì đó đối với cậu ta. Linh mỉm cười…

Nhật Nam đứng lặng trước cửa nhà tắm, cậu đã đứng ở đó được một lúc lâu. Nhìn cánh Thanh Linh tất tả
chạy ngược chạy xuôi làm cậu thấy buồn cười. Đây là lần đầu tiên cậu đón một vị khách bước vào căn nhà này, mà đó lại là một cô gái… Không biết điều này là khởi đầu cho một điều tốt đẹp hay cậu sẽ lại xoáy nó vào vòng luẩn quẩn của cuộc đời mình….

- Cậu ăn đi chứ? Sao lại nhìn tôi?- nó giục

- Tôi không ngờ cậu lại là một đầu bếp dở tệ thế này!!!- Nhật Nam phá lên cười làm nó chín dừ cả mặt. Từ ngày đi làm thêm, nó không có thời gian quẩn quanh bên bếp với mẹ nó nữa, làm sao mà nó có thể nấu ngon hơn được.

Nó bặm môi, không trả lời, nó cảm thấy hương vị cũng đâu đến nỗi tệ, thậm chí nó còn đưa cả tình cảm vào đó… nghĩ đến đây nó giật mình đánh thót!

Tình cảm!!!!….

Nó tròn mắt ngước lên nhìn Nhật Nam, cậu chỉ nói chê thế thôi nhưng có vẻ như đang ăn rất ngon lành, thậm chí ăn liên tục, chẳng thèm ngẩng mặt lên xem mặt nó đang chuyển sang màu gì.

Đôi đũa dừng lại trên môi nó, nó thấy thần cả người…

Phải chăng mình thích cậu ta?

Không….

Mình chỉ cảm thấy thương cảm khi hiểu một chút về cậu ta thôi…

Dù nghĩ vậy, nhưng nhìn Nhật Nam ăn những món ăn nó nấu một cách vui vẻ thế kia lại làm nó không thể kìm giữ được một cái rung nhẹ trong lòng.

- Này….- nó gọi

Nhật Nam quay sang nhìn nó:

- Hửm?

- À….- nó bối rối cúi xuống bát cơm của mình, nó muốn hỏi cậu rất nhiều nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu và nên hỏi điều gì. Cuối cùng thì nó lại nói- … tôi chỉ muốn biết cậu có thích bánh kem không?

- Cậu sẽ làm cho tôi ăn?- Nhật Nam cắn đũa, nhìn nó bằng ánh mắt long lanh như chờ đợi.

Nó chuyển ngay sang tư thế phòng thủ khi nhìn thấy Nhật Nam.

- Cậu… đang làm bộ mặt kì quái gì thế?

- Tôi….rất thích đồ ngọt!!!- mắt cậu vẫn long lanh nhìn nó

- Tôi…tôi biết rồi!!! Cậu đừng có làm bộ mặt đó nữa!!!- nó đỏ bừng mặt

- Ha ha… tôi rất mong đợi đấy!

- ……..

- Hay cậu làm luôn bây giờ đi!

- Muộn rồi! tôi phải về!

- Nhưng tôi rất muốn ăn bây giờ!

- Tôi đã bảo cậu đừng làm bộ mặt đó nữa mà!!!!

- Tôi năn nỉ đấy!!!

- Á!!!!! Đừng có lại gần tôi! Tên biến thái này!!!!

không thể viết tiếp được nữa.

- Đúng vậy! Hội trưởng, Nhật Nam cũng đã đồng ý đóng vai Romeo rồi!- nhỏ Lan mừng rỡ nói.

- Em rất háo hức nhìn thấy anh ấy trong bộ đồ hoàng tử!!- nhỏ Hoa mơ màng

- Nhật định anh ấy sẽ rất đẹp trai!- nhỏ Mai tít mắt, xoa hai má đỏ bừng.
Nhìn cảnh tưởng mấy đứa trong hội sinh viên thao thao bất tuyệt, nó cảm thấy như trời đã sang đông.

- Nhưng sao lại là chị? Chị không làm được đâu!- nó quát lên

- Vì ở bên anh ấy, chị là tuyệt nhất- nhỏ Hoa cười- hai người rất đẹp đôi!

- Đừng…đừng nói vớ vẩn như vậy chứ!- mắt nó hiện ra hai chữ sợ hãi.

- Và không ai có thể đóng vai Juliet ngoài Thanh Linh…

Nó nhìn ra cửa, mấy tên ngốc lớp 11b đã đứng đó từ lúc nào.

- Bọn tớ đã chuẩn bị sẵn cả váy công chúa cho Linh rồi nè!- mắt đứa nào cũng hình trái tim rõ rệt.
Linh cầm cái váy trong tay mà run rẩy, chiếc váy màu hồng rạng rỡ, những viền đăng ten lóng lánh…

- Cái gì đây hả trời!!!!!!- nó kêu lên thảng thốt, không biết nó mà mặc cái váy này thì sẽ khủng khiếp thế nào!

- Thật là rất muốn nhìn thấy Thanh Linh xinh đẹp, dịu dàng…

- Chắc chắn Linh sẽ rất đáng yêu….

- ………

- TÔI KHÔNG CHẤP NHẬN!!!!!!- nó hét lên, mặt nó đỏ bừng

- Không được! Chính chị đưa ra đề xuất này mà!

- Nhưng…chị không có nói là chị sẽ diễn…- nó thấy hối hận

- Nhưng hầu hết mọi người đều đã bầu chọn chị với Nhật Nam…

- Cái gì?

- Chị đừng ngại! Ai cũng biết hai người là một đôi mà!

- HẢ???- mặt nó ngạc nhiên đến đần ra.

- Chiều nào hai người cũng đi về cùng nhau mà!

- Nhưng…nhưng đó là….

Làm sao nó có thể nói là nó làm osin cho Nhật Nam được chứ…

- Em rất thích tình yêu bí mật!!!…

Chúa ơi! Người đang đùa con chăng?- Linh cảm thấy mặt mình đang đơ ra như một pho tượng đá.

- A!!! Romeo đến rôi!- tiếng hét của mấy đứa con gái làm nó giật mình.

Nhật Nam đang bị một toán con gái đùn đẩy vào trong lớp, mặt cậu ta vẫn thản nhiên ngậm kẹo mút dù đang
bị lôi xềnh xệch, nhìn thấy Linh, cậu ta he răng cười, giơ tay lên chào:

- Hi!

Mặt nó biến sắc, trong khi nó cảm thấy khổ sở thì cậu ta coi như không có gì! Nhật Nam bị đẩy đến trước mặt nó làm má nó nóng bừng lên.

Những tiếng vỗ tay vang lên giòn tan, những tiếng kêu đầy phấn khích. Linh xấu hổ run cả người, nó nói nhỏ:

- Này, cậu làm gì đi chứ?

- Hửm? làm gì là làm gì?- Nhật Nam đáp.

Linh quay sang nhìn điệu bộ thản nhiên của Nhật Nam, cậu ta vô tư dựa lưng vào thành bàn, ngậm kẹo mút giống như trời có sập xuống cũng không ảnh hưởng đến cậu ta vậy, nó tức điên lên :

- CẬU ĐỪNG CÓ DỬNG DƯNG NHƯ VẬY CHỨ ???

- Ồ !!! Vậy tôi phải làm sao ?- Nhật Nam xoay xoay cây kẹo mút.

Thanh Linh đập tay vào trán, có cảm tưởng như nó đang bị đập đầu vào tường.

Sân thượng.

- Sao cậu không phản đối ?- nó cau có, mặt nó đỏ phừng

Nhật Nam thong thả dựa lưng vào thành lan can, cơn gió thổi bay những sợi tóc..

- Có sao đâu ? Tôi thấy đó là một hoạt động rất ý nghĩa mà… Một kỉ niệm đẹp với Thanh Linh

Cậu nhìn nó, nở một nụ cười, đôi mắt long lanh nhìn nó như đầy tình cảm. Thanh Linh giật mình, nó bất giác lùi lại mấy bước, tim nó đập thật mạnh khi nhìn vào đôi mắt đó. Mặt nó đỏ bừng nhưng không phải vì giận mà vì ngượng.

- Nhưng…nhưng…tôi không biết diễn…- cuối cùng nó cũng phải chịu thua trước ánh mắt ấy, nó cúi gằm mặt xuống.

- Không sao đâu….- Nhật Nam đã bước đến bên cạnh nó từ bao giờ, cậu vuốt lên tóc nó làm nó tròn mắt nhìn lên.

- Tôi sẽ luôn ở bên cậu mà…- Nhật Nam mỉm cười

Đầu nó muốn phụt khói !

********************************

Sau giờ học, nó và Nhật Nam bị ép giữ lại tập kịch.

Nó nhìn Nhật Nam rồi nhìn tập kịch bản trong tay, mặt nó nóng bừng, chân tay run rẩy. Nếu nói

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT