|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hận ông trời sao lại đui mù như thế, sao không giáng một đòn thiên lôi chém chết ả điểm lòng dạ đầy ruồi bọ kia đi!”
Hà Hoa nghe xong trong lòng nổi bão, thấy trời dường như đổi sắc. Lâu nay cô chỉ cảm thấy tính tình mẹ quá mềm yếu, bao năm qua chịu để cha hành hạ, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới rốt cuộc còn có chuyện uất ức như vậy. Cha cô đánh cô chửi cô, cô không oán trách, ai bảo đó là cha. Nhưng không thể tưởng tượng ông ấy lại có thể cùng mụ đàn bà kia làm ra chuyện mất đạo đức này. Cảm thấy uất nghẹn trong lồng ngực, vừa tức lại vừa uất ức. Còn mụ góa Trần kia, cô hận tới tận tim gan, muốn xách dao đi chém chết mụ ta luôn cho rồi.
Mẹ Hà Hoa lau nước mắt, buồn bã nói: “Vốn không định nói cho con, sợ con nghĩ lại thêm phiền… Nhưng chính mẹ cũng cảm thấy khó chịu, nhà ông bà ngoại cũng không có ai, hai em gái con lại lấy chồng xa, không nói với con cũng không nói được với ai… Bây giờ mẹ cũng chẳng còn hy vọng gì khác, chỉ trông mong mấy đứa con bình an, tương lai cưới vợ cho Đại Bảo, Tiểu Bảo … Còn cha con, mẹ không trông đợi gì nữa, mẹ chỉ nương tựa vào các con …” Lời còn chưa dứt, bà lại nghẹn ngào khóc không thành tiếng.
Hà Hoa lúc này dù có vạn lần uất ức, tức giận cũng không thể bày ra trước mặt mẹ, chỉ biết đưa tay kéo tay bà, an ủi: “Mẹ đừng phí sức tức giận vì mụ đàn bà lăng loàn kia làm gì, không đáng để thân mình mệt mỏi như vậy… Con nghĩ cha cũng là bị mụ ta làm cho nhất thời mê muội. Mẹ và cha đã sống với nhau hơn hai mươi năm, cha có thể nào lại không biết ai lạnh ai nóng thật lòng tốt với cha? Mụ đàn bà kia câu ba, thông bốn rõ ràng không phải loại đứng đắn, cha biết rõ về mụ ta nhất định cũng sẽ xa lánh mụ ta thôi…”
“Ông ta lại tin…” Mẹ Hà Hoa tức giận, “Ả đó giỏi diễn kịch… Trên giường không biết có bao nhiêu đàn ông, lại còn dám mang bộ mặt liệt phụ trinh tiết… Cha con ông ấy thực sự tâm dính mỡ heo, dính lấy ả để hưởng tí hương bánh trái…”
Hà Hoa nói: “Cái loại đàn bà không biết xấu hổ này sớm muộn gì cũng chết đuối trong hố phân! Nuốt một con cóc bự chảng rồi chết nghẹn! Ngủ bị chân thối hun chết!”
Mẹ Hà Hoa bị chọc cười nhịn không được, lau nước mắt than thở: “May mà có con bên cạnh, bằng không mẹ tức nghẹn mà chết …” Nói xong quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thấy Trường Sinh và Tiểu Bảo ngồi xổm bên chân tường ngây ngốc nhìn chằm chằm con chó con ngủ, không khỏi buồn rầu nói, “Mẹ con chúng ta đều là mệnh khổ… Trường Sinh thành thật thì thành thật, nhưng cũng không biết yêu thương người khác … Con nếu như không chịu được, cũng đừng giữ lại trong lòng, mẹ nhịn cả đời, nghẹn đến cả người mang bệnh…”
Hà Hoa cũng nhìn ngoài cửa sổ, nhàn nhạt nói: “Huynh ấy rất tốt, chỉ là hay sợ người lạ nên không dám nói thôi. Thuốc trên mặt con là do huynh ấy bôi, hôm qua còn luộc trứng gà cho con ăn đó… Rất tốt…”
Mẹ Hà Hoa an tâm hơn một chút, nói: “Vậy là tốt rồi… Mẹ hôm nay mới thấy rõ, đàn ông ư, không quan tâm có quan cao bổng lộc hay không, có khôn khéo thông minh hay không, biết thương vợ mới là tốt nhất…”
Chương 9
Edit : LibraIme
Beta : Vô Phương
Đêm, Hà Hoa lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được, những lời ban ngày mẹ nói cùng cô như nút dây thừng thắt lại trong lòng, càng thít càng chặt, làm cho ngực cô bức bối, giận mà không biết xả vào đâu, làm sao cũng không tiêu tan đi được. Ngẫm bản thân mình ngốc nghếch bao nhiêu năm gọi mụ kia là thím, lại hận không thể tự vả miệng mình vài cái. Cô ngồi dậy nhìn Trường Sinh, thấy hắn ngủ say nên đứng dậy mặc quần áo, đi xuống bếp lấy đồ đánh lửa và cây đèn dầu, bước ra tới cửa lại đứng lại, suy nghĩ trong chốc lát lại bỏ chúng lại, lén lút ra cổng.
Khắp thôn tối đen như mực, Hà Hoa khó tránh khỏi có chút sợ hãi, nhưng cứ nghĩ đến mẹ cô chịu ấm ức mà lại tức giận. Cô đi thẳng một mạch từ phía đông thôn đến phía tây thôn, mò tới tận nhà mụ góa Trần. Trong nhà tối om, mụ góa Trần có lẽ đã ngủ từ lâu rồi. Hà Hoa vòng đến phía sau nhà ngay chỗ phòng mụ, lần mò trên mặt đất tìm tảng đá.
Cô lúc đầu muốn đốt đống củi trong sân nhà mụ ta, thậm chí đốt luôn chuồng gà lẫn căn phòng nhỏ phía tây. Bất luận thế nào đi nữa, loại chuyện thiếu đạo đức như đốt lửa thiêu người, cô thật sự không làm được. Về việc đó, cô nghĩ một lát lại thay đổi chủ ý, cho rằng ban đêm phá hết giấy trên cửa sổ nhà mụ góa Trần, cho dù không làm mụ ta đông lạnh, thì cũng đủ khiến lửa giận của cô hạ bớt phần nào.
Giữa lúc cô một mình tìm tảng đá, lại chợt nghe xa xa có tiếng động truyền đến, nâng mắt nhìn, lại thấy giống như có người đang đi lại đây. Hà Hoa sợ tới mức phát run, thầm nghĩ ban đêm ngoại trừ cô còn có người nào trong thôn tới đây làm loạn? Đừng nói là ma quỷ gì đó nhé!
Hà Hoa căng thẳng, vội vàng trốn sau gốc cây nhìn dáo dác. Người nọ đi một mạch đến cổng sau nhà mụ góa Trần, bộ dạng ngó ngang ngó dọc như kẻ trộm, rồi lén lút đẩy cửa bước vào trong. Tuy là ban đêm nên không nhìn rõ dung mạo, nhưng cái dáng đi cà thọt này thì có chết Hà Hoa cũng nhận ra. Ngoại trừ gã Phùng thọt thì còn ai vào đây nữa!
Đầu tiên trong đầu Hà Hoa xuất hiện ý nghĩ là lão Phùng thọt này gan to hơn trời, ban đêm dám xông vào nhà dân muốn cưỡng gian phụ nữ, theo bản năng đang định hét lên gọi người, nhưng trong nháy mắt lại nhớ đến chuyện bỉ ổi của mụ góa Trần mà mẹ cô mới kể ban ngày, thầm nghĩ chẳng lẽ gã Phùng thọt này lén lút đến để hẹn hò yêu đương vụng trộm với mụ ta chăng? Nghĩ như thế, Hà Hoa vội vàng chạy ra cổng sau, cổng chỉ khép hờ, cô nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, rón ra rón rén chầm chậm đến ngay bức tường có cửa sổ chỗ phòng mụ góa Trần, nín thở lắng nghe.
“Đồ thối tha vô lại, ngươi đừng chạm vào ta, tìm con điếm con kia của ngươi đi.”
“Ta trong sạch mà, ta nhớ nàng mà, con gà con kia có gì đẹp đẽ đâu, làm sao quyến rũ như nàng ….”
“Phì, ngươi mắng ai đó!”
“Không có, ta đau lòng cho nàng mà, mau cho ta nhìn xem nàng có bị thương không?”
“Con điếm con kia với thằng cha khốn kiếp của nó giống y nhau, xuống tay quá độc, hai ngày nay răng ta ê ẩm muốn rớt ra luôn nè.”
“Lại đây lại đây, ta thổi cho nàng nha. Thằng chó họ Lý kia có yêu thương gì nàng đâu, uổng công nàng với hắn bao nhiêu năm như thế.”
“Cút xéo qua một bên đi, ngươi ra ngoài mà xem, đàn ông có kẻ nào không mạnh hơn tên què như ngươi! Chẳng có khỉ gì hết, chỉ chăm chăm ăn của ta, uống của ta! Ngươi tưởng ngươi là tình nhân bé bỏng đó hả! Cũng không lấy nước tiểu mà tắm rửa cho cái đức hạnh của ngươi đi!”
“Khà khà, bản lãnh của ta nào thể hiện bên ngoài, tất cả phô bày hết trên giường đó, trên đời này làm gì có ai yêu thương nàng được như ta…”
“Ưm… Cút … xéo …”
Trong phòng một đôi nam nữ lăn lộn quấn lấy nhau trên giường, ngoài phòng Hà Hoa vừa nghe vừa mắng, trong lòng lúc này mới hiểu hóa ra hai kẻ này là một. Cần gì phải nghĩ nữa, chuyện đồn đại về cô chắc chắn từ lũ chúng nó mà ra, có lẽ chính là do mụ góa Trần cố ý phao tin đây mà. Lại nghe mụ góa Trần ngoài miệng nói ra chuyện với cha cô, Hà Hoa căm tức, cắn răng uất hận, lặng lẽ ra khỏi sân.
Nói về đầu thôn bên kia, khi Hà Hoa chỉ vừa mới mặc quần áo ra khỏi phòng, Trường Sinh thật ra đã nghe thấy tiếng động, hắn không để ý, hắn tưởng Hà Hoa có lẽ là đi nhà vệ sinh tiểu đêm, thực ra hắn cũng muốn đi, nhưng bà nội nói là phải yêu thương vợ, nên phải nhường cho vợ đi trước. Hắn nằm ở trên giường đợi lâu thật lâu cũng không thấy Hà Hoa quay vào, bụng bị đè ép, nhịn không được xuống giường ra khỏi phòng, chạy đến nhà vệ sinh đứng bên ngoài gọi: “Hà Hoa, ta muốn đi tiểu.”
Tất nhiên là không có người trả lời hắn. Trường Sinh nghĩ, có lẽ Hà Hoa đang đại tiện, không để ý đến hắn. Hắn yên lặng đợi thêm một lúc lâu nữa vẫn không thấy Hà Hoa ra, nhịn không được lại thúc giục: “Hà Hoa, cô nhanh chút đi, ta muốn đi tiểu.”
Vẫn là không có người trả lời, hắn muồn thò cổ dòm vào trong một cái, nhưng trước đây bà nội có nói với hắn, xem con gái đi ngoài là đáng đánh đòn. Hắn hơi sốt ruột, muốn đứng ở chân tường giải quyết, nhưng bà nội cũng nói với hắn, hắn không phải trẻ con, không được tùy tiện cởi quần tiểu bậy, muốn đi phải vào nhà vệ sinh mới được.
Lúc Trường Sinh đang ôm đũng quần gấp đến độ xoay vòng vòng, cổng sân đột nhiên bị đẩy ra, Hà Hoa từ bên ngoài chạy vào.
Trường Sinh sợ tới mức xém tiểu ra quần, hắn thấy Hà Hoa chạy vào bếp đã ngẩn người ra, lui lại hai bước nghểnh cổ nhìn vào nhà vệ sinh, rồi lại quay đầu nhìn cổng sân đang mở rộng, không hiểu ra sao. Nhưng sau giây phút hoảng hốt, Trường Sinh quên luôn cả cơn buồn tiểu, vội vàng chạy vào bếp.
Hà Hoa vào bếp cầm đồ đánh lửa và cây đèn dầu ra, vừa quay người lại đã thấy ngay Trường Sinh với vẻ mặt mờ mịt đang trừng mắt nhìn cô. Cô sợ tới mức kêu khẽ một tiếng, ôm ngực mắng: “Làm sợ muốn chết! Ban đêm đứng phía sau người ta làm gì, định hù chết ta sao!”
Trường Sinh nói: “Sao cô lại không ở trong nhà vệ sinh?” Dừng một chút, đại khái là nghĩ tới cái gì đó, lại bồi thêm một câu, “Chúng ta có nhà vệ sinh.”
Hà Hoa không hiểu Trường Sinh đang nói đến cái gì, cô cũng không có tâm trạng nghe, chỉ nói: “Không cần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




