watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:04 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 17229 Lượt

ra! Thật ra cháu rất thích gây rắc rối… Không có bà trông coi thì không được…”

Bà Tứ nhìn ánh mắt Hà Hoa vừa chân thành, vội vã vừa tha thiết, trong lòng chua xót nhưng lại muốn phì cười, có điều bà không biểu hiện gì chỉ nói: “Cháu thích gây rắc rối như vậy, thì bà càng không thể đi chữa bệnh được vì lúc nào cũng phải trông chừng hai đứa mới yên tâm.”

“…”

Vẻ mặt Hà Hoa thay đổi xoành xoạch đến mấy lần, cuối cùng giọng cô mang chút ngữ điệu thật không biết phải làm sao: “À… Thật ra… Thật ra cháu cũng không thích gây rắc rối đến mức đó… khoảng chừng nửa năm mới gây chuyện một lần…”

Bà Tứ bị vẻ mặt và lời nói của cô làm cho bật cười, bất đắc dĩ khẽ lắc đầu.

Hà Hoa cảm thấy mình giống như một kẻ vô lại, nhưng nhìn bà Tứ cười như vậy thì xem như đã đồng ý rồi phải không?

Nếu chỉ một đêm có thể làm bà Tứ thay đổi quyết định của mình thì bà sẽ không còn là bà Tứ nữa. Nhưng Hà Hoa đã tìm thấy hy vọng trong lời nói cũng như biểu hiện của bà. Từ đêm đó, sau khi nói những lời này thì như càng thân thiết hơn, gần gũi hơn với bà Tứ một chút. Sau ngày đó, cô liền bám lấy bà Tứ, có khi thì nghiêm túc, khi thì vô lại, tóm lại là không đục thủng cái kén chăng kín trong tai bà Tứ thì thề không bỏ qua.

Thầy Chu cũng qua nhà mỗi ngày, mỗi lần như vậy Hà Hoa đều biết điều để cho hai người nói chuyện riêng. Cô thường xuyên nhìn

thấy thầy Chu rời khỏi phòng bà Tứ với đôi mắt đỏ hoe. Sau đó, bà Tứ sẽ im lặng suốt nửa ngày không nói lời nào, giống như chìm vào những chuyện xưa cũ.

Dưới sự mềm dẻo pha lẫn kiên trì của Hà Hoa cùng với nước mắt của thầy Chu cuối cùng bà Tứ cũng giơ tay đầu hàng. Thầy Chu vui mừng quá độ, rơi nước mắt ngay trước mặt Hà Hoa.

Về phần Trường Sinh, Hà Hoa không biết bà Tứ đã dỗ dành hắn ra sao mà cuối cùng hắn cũng không cãi nhau với cô vì chuyện hạt đậu phộng kia nữa. Có điều trên chiếc hộp đựng đậu phộng của hắn có thêm một cái khóa nhỏ, mỗi lần hắn lấy nó ra đều vô cùng cẩn thận quay lưng về phía cô, giống như sợ cô trộm không được thì nhào vô cướp của hắn.

Hơn nữa, hắn cũng không cho cô đậu phộng nữa. Hà Hoa đã thử mấy lần nhưng lần nào hắn cũng giống như nắm được ‘thóp’ của cô, vênh váo tự đắc nói: “Không cho cô! Cô đã ăn trộm một hạt rồi!”

Hà Hoa thấy được nét mặt đắc ý lại thêm vài phần vui vẻ của hắn, bởi vì từ nay về sau hắn đã có đủ lý do không cho cô đậu phộng để ăn nữa rồi.

Chuyện đó kéo dài cho đến một buổi tối nọ, Trường Sinh vẫn đếm đậu phộng của hắn theo thường lệ, sau khi đếm toàn bộ đậu phộng trong hộp, hắn lại phát hiện một chuyện đáng sợ khác: đậu phộng… nhiều hơn một hạt…

Hắn đếm đi đếm lại mấy lần, thật sự là nhiều hơn một hạt. Đến sau khi bốc đủ số đậu phộng bỏ vào hộp, hắn lại bắt đầu nhìn chằm chằm hạt đậu phộng kia đến ngẩn người, làm sao bây giờ! Nhiều hơn một hạt!

Hắn bỏ hạt đậu lên bàn, làm bộ như không để ý tới không nhìn thấy nó, cứ đi vòng vòng trong phòng mấy lần. Nhưng bất luận là đi đến đâu cũng đều nhìn thấy hạt đậu rõ rành rành nằm ngay giữa bàn thật chướng mắt. Hắn đem hạt đậu phộng bỏ vào tách trà, dùng nắp đậy lại, rồi bò vào chăn trùm kín mít, như vậy thì không thể nhìn thấy nữa… Nhưng hắn cứ lăn qua lộn lại cũng không ngủ được, trong lòng cứ cảm thấy bất an…

Cuối cùng, lúc nửa đêm hắn bò khỏi giường, ra phía sau phòng đào một cái hố, vùi hạt đậu thừa kia xuống dưới, hắn mới hoàn toàn an tâm.

Chương 16

Edit: Ong MD

Beta: Như Bình

Cuối cùng Bà Tứ cũng bằng lòng đi với thầy Chu về quê, người khiến bà không yên tâm nhất đương nhiên là Trường Sinh. Từ lúc được gả vào nhà họ Hoắc, Trường Sinh hệt như cái đuôi nhỏ của bà, theo bà từ lúc còn là một đứa bé đầu để chỏm, tự tay bà lau mũi thay quần mỗi khi tè dầm. Cho tới bây giờ đã trưởng thành cưới vợ, bao nhiêu năm qua hai bà cháu họ chưa từng xa nhau, tuy hiện giờ có Hà Hoa chăm sóc cho cháu mình nhưng cũng không thể yên tâm bằng tự mình làm.

Trường Sinh lại càng không muốn xa bà Tứ, mới nghe nói bà phải đi, hắn vội vàng khóa cửa lớn lại, giấu hết tất cả giày dép của bà Tứ, mặc cho Hà Hoa và thầy Chu khuyên nhủ thế nào cũng lắc đầu nguầy nguậy. Sau đó, bà Tứ gọi hắn đến trước mặt nói chuyện. Nói với hắn bệnh tình của bà rất nghiêm trọng, phải đi tìm đại phu, nếu không sẽ chết giống ông nội của hắn, không bao giờ ở cùng hắn được nữa.

Trường Sinh nghe xong rất sợ hãi, hắn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc ông nội chết. Hình như là bỗng nhiên có một ngày ông nội ngã bệnh, nằm trên giường suốt, hắn đến sát mép giường ngơ ngác nhìn ông, ông đưa tay xoa xoa đầu hắn, cánh tay ông không còn chút sức lực. Rõ ràng cách đó không lâu ông còn vật tay với hắn rất mạnh, hắn đã dùng cả hai tay mà không kéo đổ được… Sau đó, có một ngày ngay cả đưa tay lên xoa đầu hắn ông nội cũng không còn đủ sức nữa, ông nói ông phải đi tìm bà nội của hắn. Hắn cảm thấy rất lạ kỳ, rõ ràng bà nội đang ngồi ngay bên cạnh giường mà phải đi tìm ở đâu nữa chứ… Sau đó… Ông nội ngủ say… Bà nội nói ông nội sẽ không tỉnh lại nữa, quả nhiên ông nội không bao giờ tỉnh lại vật tay với hắn nữa.

Trường S

Sinh chạy đi lấy hài của bà Tứ ra, đặt gọn gàng trên mặt đất, nói: “Cháu cũng đi, cháu đi với bà nội đến đó.”

Bà Tứ nói: “Cháu ở nhà giữ nhà, không được để cho ăn trộm lấy đồ nhà mình.”

Trường Sinh lắc đầu: “Để cho Hà Hoa giữ nhà.”

Bà Tứ nói: “Nó chỉ là phụ nữ, cháu là đàn ông con trai trong cái nhà này, ông nội của cháu đã mất, cháu chính là trụ cột nhà mình, bà nội và Hà Hoa đều phải dựa vào cháu, cháu đã quên những lời ông nội dặn dò rồi sao?”

Ông nội dặn hắn phải nghe lời bà nội, hắn nhớ rất rõ.

Trường Sinh cúi xuống gật đầu, lẩm bẩm: “Bà không được đi lâu.”

Bà Tứ nói: “Mùa hè sang năm bà sẽ về, mảnh đất chúng ta khai hoang trên núi cũng được phần nào rồi, đầu xuân sang năm cháu hãy gieo trồng trên đó, mùa hè bà trở về sẽ xem.”

“Dạ.” Trường Sinh gật đầu, hơi bất an nói: “Bà nội phải chữa hết bệnh… Không được chết…”

Lòng Bà Tứ chua xót sắp chịu không nổi, nhưng lại sợ rơi nước mắt sẽ làm Trường Sinh lo lắng, bà nắm chặt bàn tay cố nuốt xuống, dịu dàng vỗ về: “Yên tâm, bà nội sẽ không chết.”

Bà Tứ và thầy Chu đương nhiên không thể nói đi là đi, vì lần này đi gần nửa năm, nên phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Bà Tứ dỗ dành Trường Sinh xong rồi lại căn dặn Hà Hoa rất nhiều chuyện. Bà đưa hết những chìa khóa quan trọng trong nhà cho Hà Hoa, trong đó có chiếc chìa khóa của một cái rương nhỏ dưới giường bà. Trong rương là toàn bộ của cải bà Tứ tích góp bao năm nay, cũng coi như là tất cả tài sản của nhà này.

Hà Hoa nói với bà Tứ những thứ này cô không cần dùng tới, bà đi chỉ khoảng nửa năm, mấy cái chìa khóa này bà nên giữ lại thì tốt hơn. Bà Tứ chỉ nói cái nhà này sớm muộn gì cũng có ngày giao cho cô, nhân cơ hội này để cô học cách quán xuyến nhà cửa cũng tốt. Hơn nữa, thời gian nửa năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn lắm. Nếu bà bình an vô sự đương nhiên là tốt, nhưng lỡ như có chuyện gì, cô có tiền phòng thân lo mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.

Hà Hoa lo lắng nhận chiếc chìa khóa kia, hệt như đang cầm cục vàng trong tay, vỗ ngực cam đoan nhất định sẽ hết lòng chăm sóc Trường Sinh. Dù bản thân cô cũng không chắc chắn sẽ làm tốt mọi chuyện nhưng tốt xấu gì nhà mẹ đẻ cũng ở trong thôn, lúc nào cũng có nơi có thể bàn bạc và nhờ giúp đỡ. Bà Tứ lại dặn dò hết mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà mấy lần nữa mới yên tâm.

Về phía thầy Chu vốn tính trở về thăm nhà khoảng một tháng, mấy lớp học đang dạy tạm ngừng mấy ngày cũng không có vấn đề gì. Nhưng bây giờ dẫn bà Tứ về quê chữa bệnh ít nhất cũng phải đi hết nửa năm, tuy nói trong lớp không có mấy đứa học trò, nhưng chúng đều dốc lòng dốc sức học hành, cha mẹ cũng đặt nhiều hy vọng nên cũng không thể làm chậm trễ việc học của con người ta. Hôm nay, một mình thầy Chu đi lên thư trai 0 trong thành để nhờ một người bạn giúp đỡ dạy học trò trong thôn. Trùng hợp là có mấy thư sinh ở vùng khác ở tạm bên đó, có một thư sinh trẻ tuổi tên Tôn Hành Chu nhận lời dạy thay thầy Chu nửa năm.

* Thư trai: tạm hiểu nó là thư viện dành cho các học trò ở lại ngày xưa.

Trưa nay, Hà Hoa đang chuẩn bị xuống bếp nấu cơm, chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa, không đợi cô đi ra, người bên ngoài đã đẩy cửa bước vào sân, là Đại Bảo, trong tay nó còn xách theo một con cá.

Đại Bảo lắc lắc con cá trong tay nói: “Tỷ, đệ mang cá đến cho tỷ ăn.”

Hà Hoa ngạc nhiên: “Sông đóng băng hết rồi, đệ bắt cá ở đâu?”

Đại Bảo gãi gãi đầu cười hì hì, chuyện là ngày hôm qua không biết nó nghe được ở đâu là cha vợ tương lai nói chuyện phiếm với người khác vô tình bảo là muốn ăn cá. Vì thế sáng sớm hôm nay Đại Bảo mượn dụng cụ đi đục băng trên sông bắt cá.

Hà Hoa nghe xong vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng nghiêm mặt nói: “Chưa gì đệ đã vội vàng hiếu thảo rồi, nhìn hai bàn tay đệ đông cứng vì lạnh thế này thể nào mẹ cũng đau lòng. Hơn nữa, hôm nay còn chưa đến ngày đại hàn 0 nên băng rất mỏng, chẳng phải đã nói với đệ rồi sao, đừng

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,57 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT