|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thể bị mất tích được … Đệ thấy, bây giờ chúng ta trở về nhà trước đã, không biết chừng nhóm của cha đã tìm được rồi ấy chứ, hoặc là anh rể đã tự mình trở về nhà … Bây giờ chúng ta trở về nhà xem sao, nếu vẫn không thấy chúng ta lại đi chỗ khác tìm.”
Mấy người khác đi cùng cũng xúm vào khuyên giải an ủi, nói tám chín phần là có khi đã trở về rồi ấy. Hà Hoa vốn đã hoàn toàn mơ hồ, không rõ phương hướng, lúc này cũng chỉ còn lại tia hy vọng cuối cùng này, đành gật đầu: “Được, trở về nhà xem, chắc là cũng trở về rồi, ta nghĩ huynh ấy cũng không thể đi cả đêm không về nhà được … Anh rể đệ cũng rất có chủ kiến, muốn làm gì, phải làm gì đều tính toán rất kỹ, đệ có lấy dao dí vào cổ huynh ấy ép thì huynh ấy cũng không đổi ý … Không thể cả đêm không trở về nhà, chắc chắn là đã trở về rồi…”
Đại Bảo và vài người nữa vừa đi vừa khuyên Hà Hoa dỗ cô xuống núi trở về nhà, nhưng mà đi ra đón cô không phải là Trường Sinh, mà là vẻ mặt tiều tụy giống hệt cô của bà Tứ.
Trường Sinh thật sự bị mất tích, ngực vẫn căng lên như dây đàn đột nhiên bị đứt, trước mặt Hà Hoa tối đen, hoàn toàn không chịu được nữa thân mình mềm nhũn ngất đi.
Trường Sinh mất tích bốn ngày, nhà họ Lý, nhà họ Hoắc, và mấy nhà có quan hệ họ hàng thân thích trong thôn đều nhiệt tình sốt sắng bất chấp mọi nơi mọi lúc đi tìm, nhưng mà vẫn không có kết quả gì. Hà Hoa nghĩ đến mấy lời nói trước khi hai người chia xa, chỉ sợ là Trường Sinh ngốc nghếch tin là thật chạy tới thị trấn, nhưng Đại Bảo chạy tới thị trấn một chuyến về nói là Tôn Tuyết Mai cũng không thấy Trường Sinh tới đó, cô ấy nghe chuyện cũng rất lo lắng, còn dặn dò quan tâm bảo Hà Hoa đừng quá lo lắng, chồng cô ấy là bổ đầu của nha huyện, nhờ chồng cô ấy sai mấy người lính trong nha môn tìm giúp chắc chắn sẽ có hiệu quả hơn. Hà Hoa lúc này cũng chẳng quan tâm xem Trường Sinh và Tuyết Mai có quan hệ như thế nào, thầm nghĩ nếu như là chồng của Tuyết Mai có thể giúp đỡ tìm được Trường Sinh trở về, thì có bảo cô qùy xuống đất dập đầu trước cô ấy một trăm cái cô cũng cam tâm tình nguyện.
Bà Tứ không thất hồn lạc phách giống như Hà Hoa, đã mấy ngày rồi nước mắt cũng không rơi giọt nào nữa. Hà Hoa quỳ gối trước mặt bà òa khóc tự trách, bà cũng không nói nửa câu tức giận hay
trách móc, chỉ vỗ vỗ tay cô nói: “Khóc cái gì mà khóc, chồng cháu còn chưa chết mà. Cha nó, mẹ nó, ông nội và cả bà nội nó nữa đều ở trên trời phù hộ cho nó, không để cho nó xảy ra chuyện gì đâu!” Tuy rằng bà nói như vậy, nhưng cũng không thể không lo không vội, mỗi ngày bà đều lên phía sau ngọn núi tìm, hoặc là đi tới trước phần mộ của tổ tiên nhà họ Hoắc, đứng trước phần mộ của cha mẹ Trường Sinh và ông nội, bà nội của hắn ngẩn người, đứng một lần đứng liền hai ba canh giờ.
Mà Hà Hoa cũng hoàn toàn không chịu ngồi yên, ngày nào cũng không làm gì cả chỉ đi khắp nơi tìm người, cổ họng đã sớm khàn đặc, căn bản nói không nên lời, mắt lúc nào cũng rơi lệ, hai con mắt sưng húp, cả ngày ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ đến khi cực kỳ mệt mỏi chợp mắt một lát, nhưng cũng lại không tới một khắc liền từ trong mộng bừng tỉnh, ngồi ngây ngốc một lát lại chảy nước mắt, vài ngày như thế, người đã gầy sọp đi.
Người nhà nhìn thấy con thế thì càng đau lòng hơn, mẹ cô và nha đầu béo thay phiên nhau ở bên cạnh cô an ủi, ngay cả cha Hà Hoa tính tình cộc cằn cũng nhỏ nhẹ nói vài câu trấn an, nhưng mà cho dù thế nào vẫn không có tác dụng. Hà Hoa càng ngày càng tiều tụy hơn, trong mắt chẳng còn chút thần hồn nào. Bộ dạng này của cô đừng nói đến người trong nhà, mà thậm chí ngay cả người trong thôn nhìn thấy đều cảm thấy thương xót. Trong thôn đám người thích nói nhăng nói cuội cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng, nếu có thể giúp đều sẽ giúp đi tìm, còn dán cả thông báo ở các thôn lân cận, thông báo ghi nếu thấy một người đàn ông cao lớn, ngốc ngốc ngây ngây thì nhất định đừng để cho hắn đi đâu, phải giữ hắn lại, vợ hắn trong thôn chúng ta sắp điên rồi.
Chỉ có Hà Hoa biết mình không điên, cô chỉ cảm thấy mình giống như sắp chết tới nơi. Mẹ cô đã từng nói với cô một câu: đàn ông trong nhà chính là trụ cột, cột chống trời, chống đỡ mọi thứ, nếu như không có hắn, thì nhà cũng sụp, người cũng chết. Cô mặc dù hiểu được ý này nhưng vẫn không mấy để tâm. Bây giờ cô đã hiểu sâu sắc, Trường Sinh là cây cột nhà của cô, trái tim cô cũng treo lên đó, nếu như không có cây cột này, chẳng cần chờ tới khi trời sụp xuống thì cô cũng đã chết, loại cảm giác đau đớn này giống như muốn lấy mạng của cô.
Đã rất nhiều ngày cô luôn nghĩ tới cảnh cô và Trường Sinh gặp mặt lần cuối đó, mỗi một lần nghĩ đến đều tự mắng bản thân ngàn vạn lần, thậm chí nhiều khi nửa đêm không ngủ một mình ngồi ngây ngốc trên giường, đột nhiên nâng tay tự vả miệng mình mấy cái thật mạnh. Là do cô đã mắng, đã đuổi Trường Sinh đi, cô biết rõ hắn ngốc nghếch như thế, cố chấp như thế, lại còn cố ý nói những lời độc ác, chỉ nghĩ đến cảm giác hả hê của bản thân, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của hắn sẽ thế nào khi nghe xong mấy lời như vậy. Cô không xứng làm dâu nhà người ta, không xứng làm vợ của Trường Sinh.
Thật ra hắn đối xử với cô vô cùng tốt, cô nói gì hắn cũng đều nghe theo, bắt hắn làm gì hắn đều làm, chỉ biết ngây ngốc yêu thương vợ, bảo vệ che chở vợ mình, là cô tham lam không biết thỏa mãn. Thật ra bây giờ nghĩ lại, rốt cuộc là hắn thương ‘Lý Hà Hoa’ hay là thương yêu ‘vợ’ có gì quan trọng cơ chứ. Cô Lý Hà Hoa chính là vợ của Hoắc Trường Sinh, vĩnh viễn không thể thay đổi được. Cô thậm chí cũng không cần biết có phải hắn thích Tuyết Mai hay không, chỉ cần có thể cho cô mỗi ngày đều nhìn thấy hắn, bảo vệ hắn, cho dù cả đời hắn không đặt cô vào vị trí quan trọng nhất trong tim cũng không sao cả…Chỉ cần hắn bình an…
Hết chương 33
Chương 34
Edit : Kim NC
Beta : Như Bình
Hà Hoa thiếp đi, mơ hồ nghe thấy tiếng gà gáy buổi sớm mai, theo thói quen định kéo chăn nhưng cứ có cảm giác rất khác lạ, hai mắt cô rõ ràng đang nhắm chặt, nhưng lại nhìn thấy Trường Sinh đang quỳ trên giường, ra sức giũ phẳng chăn ra, gấp chăn thật cẩn thận giống như người ta đang tỉ mỉ thêu hoa, gấp xong chăn của mình rồi lại kéo của cô. Hà Hoa rét lạnh cuộn tròn người lại, muốn kéo kín chăn, nhưng mà chăn căng ra, rất nặng rất nặng, cô kéo kiểu gì cũng không nhúc nhích nổi. Bất chợt cô cảm thấy thân thể thật lạnh lẽo, chăn đã bị hắn kéo đi mất rồi. Cô vô cùng tức giận, bởi vì tìm hắn, rất nhiều ngày cô không hề được ngủ, bây giờ tìm được hắn về rồi, bản thân mình mới yên lòng chợp mắt ngủ một lát, vậy mà hắn không để yên cho cô đánh một giấc ngon lành. Cô bất mãn hừ một tiếng, Trường Sinh vẫn thản nhiên như không nghe thấy gì, hoặc là đã nghe thấy nhưng cố tình không thèm quan tâm. Cô thực sự tức giận, đưa tay kéo mạnh, nhưng mà bàn tay cô rất nặng nề như không thể cử động được, cả cơ thể giống như bị người ta dùng dây thừng trói chặt lại không nhúc nhích nỗi, việc này càng khiến cho Hà Hoa bực bội, vừa khó chịu rên hừ hừ vừa dùng sức vặn vẹo thân thể, cố giãy dụa.
Hà Hoa huơ cánh tay, bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cảm giác như cô vừa mới gánh mấy thùng nước, mệt tới nỗi thở hổn hển. Cô hơi mơ màng, xoay đầu nhìn xung quanh … Chăn vẫn gấp phẳng phiu để ở đầu giường đặt gần lò sưởi, còn bản thân mình đang cuộn tròn ở một góc giường, không hề có Trường Sinh, cũng không có ai tranh chăn với cô. Bên ngoài mặt trời đã treo cao, sắp trưa rồi, làm gì có con gà nào gáy cơ chứ …
Hà Hoa chưa phân biệt ngay được cảnh nào thực cảnh nào mơ. Trường Sinh biến mất sáu ngày liền, bây giờ cô hoàn toàn không nhớ rõ sáu ngày qua mình sống như thế nào, thật sự giống hệt một cơn ác mộng. Cô đứng dậy đi giày vào, muốn đến sau núi tìm một lần nữa, tuy rằng cô đã đi tìm vô số lần nhưng cô chung quy vẫn cảm thấy nhất định sẽ tìm được hắn ở một nơi nào gần đấy, hoặc là hôm trước hắn bị lạc đường đi quá xa, sau vài ngày lại tự mình vòng lại, cô không tin Trường Sinh lại đột nhiên biến mất như vậy.
Rầm rầm! Hai tiếng đập cửa liên tiếp vang lên, có người đứng trước cánh cổng mở sẵn trong sân gọi to: “Có phải nhà Hoắc đại tẩu không?”
Hà Hoa nghe người ta gọi cô là “Hoắc đại tẩu”, trái tim nhảy thót lên, vội vàng chạy ra ngoài xem.
Đứng ngoài cổng là một người thanh niên tầm hai mươi tuổi, cô chưa từng gặp bao giờ, nhìn bộ dạng cậu này cũng không phải là người thôn bên cạnh. Cậu thanh niên thấy dáng vẻ Hà Hoa thật tiều tụy, như đã thêm chắc chắn mình nhận đúng người, cũng chẳng vòng vo với cô, nói luôn: “Chắc vị này là Hoắc đại tẩu rồi, tôi là nha dịch ở nha môn trên huyện, đại nhân nhà chúng tôi bảo tôi đến đón tẩu vào trong thành, đã tìm được chồng của tẩu rồi…”
Cậu thanh niên kia còn tiếp tục nói gì nữa, nhưng dường như Hà Hoa lại chẳng nghe thấy được gì cả, cô ngây người ra trong phút chốc, chợt cảm thấy cả người đều nhẹ nhõm, không hề cười, cũng chẳng khóc lóc, chỉ ngây ngô gật đầu.
Cậu nha dịch đưa tin cảm thấy người phụ nữ thôn quê này chắc hẳn bị ngớ ngẩn rồi, cậu ta cẩn thận nhắc lại lần nữa: “Vậy thì, nhà tẩu còn ai nữa không? Có cần kêu người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




