|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Dù thế nào thì cô vẫn chỉ là phụ nữ, không có nơi nào để đi được cả.
Thấy trời cũng bắt đầu ngả sang chiều, Hà Hoa cầm bọc quần áo đứng dậy cáo từ. Thầy Chu tiễn cô ra đến ngoài cửa, cười bảo : “Sau này nếu Trường Sinh lại bắt nạt cháu, cháu cứ nói với ta, ta sẽ giúp cháu đòi lại công bằng.”
Hà Hoa cong khóe miệng cười cười, hơi đỏ mặt.
Cô ôm bọc quần áo đi về nhà, nhìn thấy cửa lớn vẫn khóa bên trong, cũng không mở miệng gọi, chỉ ngồi ở thềm đá phía trước nhà. Một lát sau bên trong truyền tới tiếng bước chân, cửa chậm rãi bị đẩy ra. Hà Hoa nhân cơ hội này đẩy cửa lẻn vào, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Trường Sinh đang vác cuốc chuẩn bị ra đồng thì thấy Hà Hoa đột nhiên lách vào, dường như kinh ngạc lui về phía sau hai bước. Đầu tiên là theo bản năng lấy tay che mặt, bịt lỗ tai, rồi mới mở miệng gào : “Không cần cô làm vợ ta, cô đi đi.”
Hà Hoa ra sức quăng bọc quần áo vào người Trường Sinh, chỉ tay vào mặt hắn lớn tiếng hét: “Ta nói cho huynh biết, cha ta đã nhận của huynh nửa mẫu ruộng, cũng đã tuân thủ đem ta gả cho tên ngốc nhà huynh làm vợ ! Cho nên, huynh nếu đã cưới ta, thì không được đổi ý lại! Lúc ông nội huynh còn sống thì trên đời này có ai không khen ông cơ chứ? Trong khắp mười dặm, tám thôn này mọi người đều nói ông là người vô cùng giữ chữ tín, một khi đã nhận lời người khác rồi thì chưa bao giờ có chuyện đổi ý! Nếu bây giờ huynh đổi ý thì chính là không xứng làm con cháu của ông, không xứng làm con cháu của Hoắc Tứ!”
Trường Sinh trừng mắt, mắt đối mắt với Hà Hoa. Trong một khoảnh khắc Hà Hoa cảm thấy dường như hắn muốn dùng cái cuốc trong tay đánh cô, nhưng mà tiếp theo hắn lại hành động như đứa trẻ con, ra sức vất thật mạnh cái cuốc xuống đất, lớn tiếng gào lên với Hà Hoa : “Ta không phải tên ngốc! Ta là cháu của ông nội!”
Hà Hoa nói: “Vậy thì không được đổi ý. Nếu huynh còn dám nói không cần ta làm vợ huynh, hoặc là nói phải trả lại nửa mẫu ruộng kia cho huynh, ta sẽ thắp hương nói cho ông nội huynh biết, để cho ông nội tới dạy dỗ đứa cháu bất hiếu là huynh!”
Trường Sinh trừng mắt lườm Hà Hoa, hắn tức đến mức mặt đỏ bừng lên, thở hổn hển phì phò mấy hơi rồi xoay người trở về phòng.
Hà Hoa thầm nghĩ cách thầy Chu dạy cô thật sự rất hiệu quả, tên ngốc này thực sự rất để ý tới ông nội hắn. Cô nhặt cái cuốc lên cất đi, bước vào nhà nhìn Trường Sinh, chỉ thấy hắn lôi hết chăn mền gấp gọn gàng buổi sáng ra, rồi tự mình chui vào, tức giận thở phì phì.
Hà Hoa nhẹ giọng, giống như muốn giảng hòa hỏi : “Huynh buổi trưa không ăn cơm đúng không, có đói bụng không? Ta đi làm cơm cho huynh nhé.”
Trường Sinh không đáp lời cô, vẫn cứ tức giận nằm ì trong chăn. Hà Hoa đợi một lát thì quay đầu đi ra ngoài. Cô nấu một ít cơm xới ra đặt lên trên bàn cạnh giường, lại sợ hắn chạy ra ngoài đồng liền lặng lẽ ở trong sân khóa cửa lớn lại. Suốt cả một buổi chiều Trường Sinh yên lặng trong chăn không hề nhúc nhích. Hà Hoa có vào nhà nhìn hắn hai lần, thấy đồ ăn đặt trên bàn cạnh giường vẫn còn nguyên, cô cũng đành mặc kệ không để ý tới hắn, chỉ sợ chọc cho hắn tức giận lại không được yên thân.
Thời gian dần trôi, sắp hết một ngày nữa, Hà Hoa đang ngồi ở gian ngoài khâu đế giày, chợt thấy Trường Sinh từ trong phòng đi ra, không thèm nhìn đến cô mà cứ thế đi thẳng ra ngoài.
” Đi đâu vậy?” Hà Hoa kêu lên.
Trường Sinh làm như không nghe thấy, chẳng nói chẳng rằng lập tức đi thẳng tới cửa lớn, nhìn cửa bị khóa hơi sửng sốt, sau đó liền chạy ngay vào phòng tìm chìa khóa. Chiếc chìa khóa kia tất nhiên là ở trên người Hà Hoa, cho nên hắn tìm đâu cũng không thấy, hắn cuống tới nỗi chạy vòng vòng trong phòng hai lần tìm tìm lục lục, rồi lại chạy ra ngoài. Hà Hoa không biết hắn muốn làm cái gì, bỏ việc đang làm dở trong tay xuống cũng đi ra sân, nhưng thấy hắn đứng ở cửa ra sức gỡ khóa xuống, cuối cùng lại nhoài người lên bên trên cửa, vừa phá cửa vừa kêu a a.
Hà Hoa vội la lên: “Huynh muốn làm gì hả? Huynh hứa không được ra đồng lần nữa, chỉ cần huynh nhận lời không tới đó ta sẽ mở cửa cho huynh ngay.”
Trường Sinh không để ý tới cô, bắt đầu liều lĩnh định leo lên cửa vượt ra ngoài.
Hà Hoa sợ hãi, vội vàng lấy chìa khóa ra mở cửa, trên đường đi theo Trường Sinh mới chợt buồn bực nghĩ ra. Phải rồi, mỗi buổi chiều tối hắn đều tới chỗ kia chờ bà Tứ về nhà.
Hà Hoa theo Trường Sinh tới cổng thôn, lần lượt ngồi xuống tảng đá, ngồi một lát đã thấy nhàm chán, cô liền quay sang dụ dỗ hắn nói chuyện, cô nói : “Đậu phộng của huynh đâu, cho ta một hạt được không?”
Trường Sinh không hé răng, yên lặng giơ tay nắm chặt túi quần mình.
Hà Hoa lại dụ hắn vài lần nữa, hắn vẫn không trả lời. Cô cũng ngượng ngùng không lên tiếng nữa.
Hai người ngồi một lát, đã thấy bóng bà Tứ xuất hiện trên con đường nhỏ dẫn vào thôn, cả hai đều đứng dậy đón bà.
Trường Sinh lấy trong túi ra một ít đậu phộng, đếm đếm, sau đó đưa cho bà Tứ nói: “Mười hạt đậu phộng,…không cần….không có…không cần cô ta làm vợ, ruộng quan trọng hơn, là ông nội để lại cho cháu.”
Bà Tứ nói: “Sao lại không, bà thấy tốt lắm mà, phía sau núi có một mảnh đất bằng phẳng, bắt đầu từ ngày mai cháu tới đó khai hoang cho bà. Nửa mẫu ruộng kia cũng là do năm đó ông nội cháu đặt nhát cuộc đầu tiên khai hoang ra đó, cháu cũng phải vậy.”
“Vâng.” Trường Sinh bị bà Tứ nói phủ đầu, nói một từ vâng rồi im lặng.
Hà Hoa nhân lúc bà Tứ không chú ý, quay đầu vụng trộm lè lưỡi với Trường Sinh, cảm giác như đạt được thành công, nở nụ cười.
Trường Sinh ngậm chặt miệng quay đầu đi chỗ khác.
Bà Tứ liếc Hà Hoa hỏi : “Cười cái gì mà cười, đã nấu cơm chiều chưa?”
Sắc mặt Hà Hoa nhất thời đỏ lên, nói : “Còn chưa kịp nấu, cháu đang định nấu thì Trường Sinh…”
Bà Tứ lạnh giọng răn dạy : “Nấu cơm là việc của đàn bà, liên quan gì tới chuyện của Trường Sinh. Cháu làm vợ nó mà còn muốn nó hầu hạ cho cháu hay sao? Hay là định chờ ta về nhà hầu hạ hai đứa đây?”
Bà Tứ đột ngột thay đổi nét mặt khiến Hà Hoa kinh ngạc, cô cũng giống như Trường Sinh ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi vội vàng chạy về nấu cơm. Có điều cô vội vàng chạy trốn quá nhanh, không kịp nhìn thấy Trường Sinh cũng học bộ dạng của cô bĩu môi lẽ lưỡi ra về phía cô.
Hết chương 3
Chương 4
Edit: Như Bình
Beta: Vô Phương
Sáng tinh mơ, Hà Hoa vẫn còn say ngủ, loáng thoáng nghe thấy tiếng gà gáy đầu tiên, cô theo bản năng kéo sát chăn thêm một chút, rồi dùng hai chân kẹp lại thật chặt. Hoàn toàn không có gì bất ngờ, sau khoảng một khắc *, cô cảm thấy Trường Sinh đang nắm chăn của cô kéo ra.
* 15 phút
Hà Hoa cố sức ôm chặt chăn, lúc này cô hạ quyết tâm nhất định không thỏa hiệp với hắn. Cơn buồn ngủ hoàn toàn bay sạch, cô vừa tức tối lại vừa ương ngạnh nhưng rốt cuộc cũng không giành thắng hắn. Trường Sinh dù gì cũng là một người đàn ông, sức lực cô có lớn tới mức nào cũng không thể chống lại, cô cố chấp giữ chặt chăn không được bao lâu thì cả người và chăn đều bị Trường Sinh kéo ra ngoài.
Hà Hoa trợn mắt nhìn gương mặt Trường Sinh đang gần trong gang tấc, cô nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn hắn, hắn chỉ bày ra vẻ mặt vô tội lúng ta lúng túng nói: “Gấp chăn, cô đè lên chăn rồi.”
Hà Hoa thở hồng hộc than thở: “Gấp gấp gấp gấp! Huynh đi mà gấp hết chăn trong thôn này đi!” Nói dứt lời, cô đẩy Trường Sinh ra, ngồi sang bên khoác áo ngoài vào.
Trường Sinh cũng không để ý tới cô, giũ phẳng chiếc chăn bị hai người lôi kéo, giằng co thành một đống ra, hắn bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên trong ngày là: gấp chăn.
Hà Hoa tức tối lườm Trường Sinh, trong lòng thầm mắng con gà ngu ngốc nhà ai mới sớm tinh mơ đã gáy sáng như vậy, trời bên ngoài vẫn tối đen như mực. Đã vậy còn gặp tên đầu đất Trường Sinh, vừa nghe gà gáy tiếng thứ nhất thì nhất định phải leo xuống giường, mà chuyện đầu tiên hắn phải làm chính là gấp chăn, tất nhiên cũng gồm cả chăn của cô. Vì vậy, cô gả vào nhà này được hai tháng mà không hề có một buổi sáng nào bình yên an giấc.
Khiến cô càng thêm tức đó là, mỗi ngày Trường Sinh dậy thật sớm, thì ngoài việc gấp chăn ra hắn cũng không hề làm thêm thứ gì nữa. Sau khi hắn mất một quãng thời gian dài đem đống chăn gấp lại, vuốt chúng phẳng đến mức không còn một nếp nhăn nhỏ nào, hắn sẽ đến ngồi trước cửa phòng ngơ ngác nhìn trời, đương nhiên hắn còn thật ‘nhanh mắt’ liếc trộm từng cử chỉ hành động của cô, thừa dịp cô ‘không chú ý’ liền lén lút chạy về phòng đếm đậu phộng bảo bối của hắn.
Có vài lần Hà Hoa nghĩ cách dọa hắn, muốn nói với hắn trời còn chưa sáng huynh mà còn kéo chăn của ta, ta sẽ ăn hết đống đậu phộng của huynh! Ăn sạch sẽ! Đạp nát bét!
Đương nhiên, cô chỉ nghĩ như vậy thôi, cô cũng biết cái hộp đậu phông kia là bảo bối của Trường Sinh. Trong lòng hắn cái hộp đó chắc chắn còn quan trọng hơn cả người vợ như cô, nếu đám đậu phộng đó thật sự xảy ra chuyện thì cũng giống như lấy mạng của hắn. Đó là những hạt đậu hắn tích góp từng hạt từng hạt một, mỗi lần hắn làm đúng một việc, bà Tứ sẽ thưởng cho hắn một hạt đậu. Ví dụ như cưới cô về làm vợ, Trường Sinh được bà Tứ thưởng mười hạt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




