watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:04 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 17188 Lượt

giờ, đệ cũng đừng nghĩ vị trí nha dịch kia là dành cho đệ, mất công đến lúc không được, lại cảm thấy thất vọng.”

Ngược lại với sự lo lắng của Hà Hoa, Đại Bảo lại chẳng bận tâm quá nhiều: “Khụ, tỷ, đệ nói thật với tỷ, thật ra đệ vốn chẳng muốn làm nha dịch gì cả, tuy là đến đó làm mỗi ngày có thể kiếm được chút tiền, nhưng làm gì cũng phải nhìn sắc mặt người ta, sao thoải mái như ở nhà mình chứ? Hơn nữa, đệ nghĩ nếu phải vào thị trấn thì sợ là không thể về nhà mỗi ngày.”

Hà Hoa chợt cười, trêu ghẹo cậu: “Sao? Biết nhớ thương vợ rồi ư? Chuyện này thật không dễ dàng chút nào nha, khiến cho nha đầu béo và đệ hướng về nhau.”

Đại Bảo đỏ mặt lên: “Nói gì đấy, ai nhớ thương nàng ấy chứ… Đệ chỉ nhớ thương cha mẹ thôi…”

Hà Hoa không nói gì chỉ mỉm cười. Đại bảo liếc mắt nhìn Hà Hoa, có chút xấu hổ, quay đầu sang chỗ khác ngắm cảnh, ngẩn ngơ một lát rồi khẽ nói: “Bây giờ các tỷ đều gả cho người ta cả rồi, Tiểu Bảo lại còn nhỏ, đệ và mẹ còn phải lau nước mũi cho nó cả ngày đây, nếu đệ phải đi, nhà chúng ta biết dựa vào ai…”

Hà Hoa nghe xong ngẩn ra, lại nghe thấy Đại Bảo nói tiếp: “Cha chúng ta tuy thân thể cường tráng, nhưng cũng đã lớn tuổi, đệ thường đi làm với cha nên đệ biết, mấy năm nay cứ làm việc một chút là phải nghỉ ngơi thường xuyên hơn trước nhiều, mảnh ruộng nhà chúng ta một mình cha sao làm được… Tuy tỷ ở gần, nhưng tỷ còn có cuộc sống của tỷ, mảnh ruộng trên núi cũng phải dựa vào anh rể, không thể bắt huynh ấy suốt ngày làm việc không công, dốc sức giúp đỡ nhà chúng ta… Còn mẹ chúng ta cũng đã mệt mỏi hơn nửa đời người, vất vả lắm mới cưới được con dâu về nhà, cũng nên sống thoải mái đi thôi. Nếu đệ chỉ lo cho thân mình, đón vợ vào trong thành sống thì còn giống người không…”

Hà Hoa nghe xong nhìn Đại Bảo đến ngây ra, trong lòng đau xót nước mắt chợt tràn hốc mắt, cô đưa tay xoa xoa, vui mừng nói: “Đi thôi, đã là con trai lớn thì phải xây nhà dựng cửa, nghe những lời này của đệ từ nay về sau tỷ thật yên lòng, không uổng công cha mẹ và tỷ yêu thương đệ.”

Đại Bảo chịu không nổi nước mắt của Hà Hoa, cười hì hì rồi lại chuyển qua nói chuyện thật thoải mái: “Chuyện này đều là ý định của cha, tỷ cũng biết cha chúng ta đã quyết rồi thì không thể lay chuyển, đệ muốn cũng không cãi lại được. Chi bằng nghe lời cha đi theo tỷ, dù sao bản thân đệ như thế nào trong lòng đệ biết, đệ cũng đoán trước được là đệ sẽ không làm nha dịch, nhưng vẫn đi cho cha vui lòng… Đệ còn muốn nói với tỷ, lát nữa đến nhà Tôn tỷ tỷ thì đừng nhắc đến chuyện làm nha dịch, trở về chỉ cần nói với cha không được. Dù sao cha cũng là người trọng thể diện, không thể tự chạy vào thành hỏi người ta.”

Hà Hoa cười: “Thằng nhóc này, cũng gian xảo gớm. Cũng được, tỷ cũng không muốn nhờ vả người khác, nếu đệ thật sự muốn làm thì tỷ sẽ nghĩ cách nhờ vả họ, còn nếu đệ không muốn làm thì tỷ cũng không nói chuyện này với họ. Tránh cho sau này nghĩ lại rồi cảm thấy hối tiếc, dù sao lúc nào cũng phải nghĩ đường lui. Hơn nữa đệ nói cũng đúng, cha mẹ chúng ta đã tuổi lớn, bên cạnh không thể không có người, cha mẹ vì những điều tốt lành cho chúng ta, chúng ta cũng phải nghĩ cho cha mẹ nữa.”

Hai chị em bàn bạc trên đường vào thị trấn, xuống xe ngay cửa thành rồi đi thẳng đến nhà Tôn Tuyết Mai. Ba người mới quẹo vào ngõ nhà Tôn Tuyết Mai, liền thấy có người trong sân nhà cô đi ra, đó là hai người đàn ông, một người là chồng Tôn Tuyết Mai – Trình Bộ đầu, một người khác cũng không lớn tuổi nhưng dáng vẻ bất phàm giống như người cao quý.

Đại Bảo giật mình, vội kéo Hà Hoa trở về, nhỏ giọng nói: “Trước mắt đừng qua đó, người đó là Huyện thái gia, lần trước tới tìm anh rể đệ đã nhìn thấy.”

Hà Hoa hoảng sợ, vội túm Trường Sinh đang đi băng băng phía trước kéo về, nghiêng người giấu mình sau một tảng đá, tính chờ Huyện thái gia đi rồi mới qua nói chuyện. Nhưng Huyện thái gia đứng ở cửa nói chuyện với Trình Bộ một hồi lâu mà vẫn chưa đi, Hà Hoa cũng không dám ngẩng đầu, chỉ sợ không cẩn thận bị Trình Bộ đầu nhìn thấy, đến lúc đó bắt buộc phải qua chào hỏi. Nhưng không biết Huyện thái gia tính tình như thế nào, lỡ như sơ suất thất lễ lại gây ra chuyện lớn.

Hà Hoa và Đại Bảo cúi đầu thật cẩn thận, giấu mình sau tảng đá, Trường Sinh cũng đứng tại chỗ nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm về phía đó. Hà Hoa vội vàng kéo hắn: “Đừng nhìn về phía đó, cẩn thận không Huyện thái gia thấy chàng.”

Nàng đang nói thì nghe thấy giọng Tôn Tuyết Mai truyền từ bên đó sang, Hà Hoa nhìn sang theo bản năng, thấy Tôn Tuyết Mai tiễn một người phụ nữ ra cửa lớn, trong lòng người phụ nữ kia bế một đứa trẻ, tươi cười rạng rỡ chào từ biệt Tôn Tuyết Mai. Hà Hoa đoán chắc là huyện thái gia phu nhân, lại càng cúi đầu thấp hơn để giấu mình.

Đến cửa phủ Trình gia, vợ chồng huyện thái gia nói chuyện xong với vợ chồng Tôn Tuyết Mai liền ôm đứa bé lên kiệu. Mãi đến khi hai đỉnh kiệu hoàn toàn biến mất sau khúc ngoặt nhỏ, Hà Hoa và Đại Bảo mới yên tâm bước ra, đi vào nhà Tôn Tuyết Mai.

Trường Sinh dừng lại ở phía sau, cũng không vội vàng đuổi theo mà chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm cỗ kiệu biến mất sau con hẻm, trừng mắt ngây người sau một lúc lâu, tự nói như than thở: “Cẩu nam nữ…”

Hết chương 37

Chương 38

Edit : Libraime

Beta : Ong MD

Khi ba người nhà Hà Hoa đến nhà Tôn Tuyết Mai cảm ơn, Tôn Tuyết Mai xem Hà Hoa là bạn thân thời con gái đón tiếp rất thân thiết. Không còn khúc mắc nên Hà Hoa cũng thấy Tôn Tuyết Mai vẫn thân thiết hiền hoà giống trước đây. Hai người cùng nhớ lại ký ức thuở chưa lấy chồng, nhắc lại không ít chuyện cũ. Có một số chuyện không tiện nói trước mặt cánh đàn ông, Tôn Tuyết Mai kéo Hà Hoa vào trong phòng vừa nói chuyện, vừa dỗ đứa con mới lên một của cô. Lúc Hà Hoa nhìn thấy đứa bé bụ bẫm thì thích ngay, quả thực rất thích.Tôn Tuyết Mai vui vẻ nói Hà Hoa và Trường Sinh cũng sinh con mau lên, nếu sinh con trai thì sẽ kết nghĩa huynh đệ, còn sinh con gái thì gả cho con cô làm vợ. Hà Hoa cũng không ngại ngùng gì mà còn rất vui vẻ, cô đã sớm nghĩ đến việc sinh con, nghe Tôn Tuyết Mai nhắc như vậy lại càng mong muốn hơn nữa. Hơn nữa bây giờ cô và Trường Sinh đã là vợ chồng thật sự, sang năm sau có lẽ cũng nên có trẻ con cho cô ẵm bồng.

Bên ngoài, Trình bổ đầu làm chủ nhà cũng rất nhiệt tình, nói chuyện chân trời góc bể với Đại Bảo, không hề có thái độ phách lối hay uy nghiêm của quan bổ đầu. Trường Sinh ngồi bên cạnh chỉ im lặng, ánh mắt lúc nào cũng nhìn người ta chằm chằm, mang theo sự phòng bị, còn hay lo lắng nhìn vào bên trong, giống như hắn nghĩ vợ mình có thể bị bắt mất không chừng.

Ba người ở lại nhà Tôn Tuyết Mai nửa ngày, sau bữa cơm trưa lại ngồi một lát rồi chào từ biệt vợ chồng Tôn Tuyết Mai trở về nhà. Trên đường về hai chị em bàn bạc nên nói dối cha như thế nào, về đến nhà đã gần nhá nhem tối.

Ba người đi vào sân rồi bước vào phòng cũng không có người đi ra, đến khi Đại Bảo gọi mấy tiếng, mới thấy nha đầu béo xốc mành cửa bước ra, trên mặt vừa sầu khổ vừa sốt ruột: “Mọi người đã trở về, nhị tỷ lại gặp chuyện không may rồi.”

Đại Bảo lập tức la lên: “Lại tên Vương Phúc Căn ngứa da gây sự phải không?!”

“Không phải Vương Phúc Căn … Là nhị tỷ …” Nha đầu béo muốn nói lại thôi, quay đầu nhìn vào trong phòng, lôi Đại Bảo ra ngoài mấy bước, nhỏ giọng nói, “Nhị tỷ bỏ trốn với người khác …”

“Hả?” Hà Hoa và Đại Bảo cùng kêu lên đầy ngạc nhiên, cả hai gần như không hiểu nổi chuyện gì, đứng sững sờ tại chỗ.

Nha đầu béo nói: “Hôm nay, mọi người mới đi không bao lâu, người của Vương gia trang đã tới, bảy tám người nói năng hung dữ, hùng hổ hăm dọa người khác. Vương Phúc Căn và anh cả của gã tới, nói là nửa đêm hôm qua nhị tỷ bỏ trốn với người khác, đến nhà chúng ta đòi người.”

Đại Bảo vẫn ngạc nhiên, ngây người hỏi không ngừng: “Cái gì mà bỏ trốn, bỏ trốn với ai?”

Mặt Nha đầu béo đỏ mặt: “Bỏ trốn thì còn trốn

được với ai, nghe nói là bỏ trốn với người đàn ông khác …”

Đại Bảo sửng sốt, đột nhiên trừng mắt hét lên với nha đầu béo: “Không thể nào! Nhị tỷ ta không phải loại người như vậy!”

Nha đầu béo sợ tới mức lui lại, cúi đầu mím miệng, tủi thân than thở: “Đó không phải do ta nói…”

Tim Hà Hoa như treo ngược lên, bỏ mặc bọn họ ở phía sau, một mình xốc mành đi vào nhà.

Cha Hà Hoa ngồi trên ghế ở gian ngoài, hàng lông mày nhíu lại giống như rất khó chịu, ngẩng đầu nhìn cô một cái, nặng nề hít thở không nói lời nào. Hà Hoa lại vào buồng trong, nhưng thấy mẹ cô ngồi xiêu vẹo trên giường ôm Tiểu Bảo gạt nước mắt, giống như có thể ngất bất kỳ lúc nào.

Trường Sinh cũng theo Hà Hoa vào buồng trong, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy nét mặt Hà Hoa cũng hiểu có chuyện không hay. Hắn ngơ ngác lại lo lắng bất an lần mò bước vào bên cạnh, tìm góc sáng sủa đứng gần Hà Hoa, mở tròn mắt nhìn cô chằm chằm.

Hà Hoa không để ý đến Trường Sinh, chuyện này làm cho cô mơ hồ, mịt mờ, trong lòng vừa sợ hãi vừa lo lắng. Cha cô đang nổi nóng, cô không dám nói chuyện với ông sợ chỉ đổ thêm dầu vào lửa, cũng muốn hỏi mẹ cô, nhưng mẹ cô chỉ

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,57 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT