watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:04 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 17199 Lượt

được bằng hắn, nếu như người không biết lần đầu mà nhìn thấy thế này hẳn là sẽ thấy hắn giống anh hùng trên núi. Hà Hoa nghĩ, nếu Trường Sinh không phải tên ngốc, thì không biết có bao nhiêu cô gái bằng lòng gả cho hắn làm vợ ấy chứ, thế thì thật sự là không tới lượt cô đâu mà. Cô tưởng tượng thấy một đám đàn bà con gái chạy tới chỗ Trường Sinh chen chúc tranh giành làm vợ hắn, nghĩ đến cảnh chen chúc náo nhiệt đó cô cảm thấy buồn cười, cười khúc khích một lát rồi mới đứng lên tiếp tục làm việc.

Trời cũng sắp chiều, thấy cũng không còn sớm lắm, Hà Hoa liền ngừng tay lại, thu dọn đồ vào rổ xong xuôi, giống như bao lần nói với Trường Sinh một tiếng: “Ta về trước nấu cơm đây, huynh đừng làm muộn quá.”

Trước kia Trường Sinh đều là ậm ừ một tiếng, chưa bao giờ ngẩng đầu nhìn cô. Nhưng hôm nay khi nghe cô nói thế liền lập tức đứng thẳng dậy, mặc lại áo, bước lại kéo tay cô, căng thẳng nói: “Cùng nhau về.”

Hà Hoa hơi ngớ người, trong lòng lại thấy ấm áp, lấy khăn tay ra giúp hắn lau mồ hôi.

Trường Sinh khiêng cuốc, Hà Hoa cắp theo chiếc rổ trúc, hai người tay nắm tay xuống núi về nhà. Cho tới tận khi vào trong thôn, Trường Sinh mới yên tâm buông tay Hà Hoa ra. Có người trong thôn thấy hai người cùng nhau trở về, đều không nhịn được mà quay đầu nhìn họ mấy lần.

Hà Hoa biết trong lòng bọn họ nghĩ gì. Từ ngày cô bắt đầu gả cho Trường Sinh, người trong thôn đã nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ, có tò mò, có ghét bỏ, có đồng tình, có thương hại, còn có cả giễu cợt. Dường như bọn họ cho rằng Trường Sinh sẽ lây bệnh ngốc sang cho cô, và từ đó cô cũng biến thành người bị dân làng xa lánh. Tóm lại họ coi như cô không phải là Lý Hà Hoa ngày trước, mà bây giờ cô chỉ là vợ của tên ngốc Trường Sinh.

Những điều này đối với Hà Hoa mà nói, bảo cô không quan tâm, không để ý là giả, chuyện này xảy ra với bất kỳ ai thì họ cũng không tài nào chịu nổi. Mấy ngày đầu Hà Hoa căn bản không dám ngẩng đầu nhìn ai, nếu không có việc quan trọng phải ra ngoài thì ở lỳ trong nhà là tốt nhất. Nhưng sau hai tháng thì cô cũng dần quen, đối với những ánh mắt và giọng điệu chán ghét của những người kia cô cũng coi như không nghe, không thấy. Chỉ có điều đôi khi Hà Hoa bắt gặp mấy người đàn bà túm năm tụm ba trong thôn xúm lại trò chuyện, thấy cô đi qua liền đồng loạt ăn ý ngậm miệng lại, cái cảm giác bị người ta nói sau lưng vẫn khiến cho Hà Hoa vừa tức lại vừa tủi thân.

Khi hai người đi ngang qua đám đàn bà túm năm tụm ba đang xúm lại ở giếng nước cuối thôn, từ xa Hà Hoa đã nhìn thấy mấy người này đang nhìn hai người bọn họ mà thì thẩm to nhỏ, chờ tới lúc hai người đi tới gần, liền có một người đàn bà giả bộ nhiệt tình cười nhìn theo bọn họ chào hỏi: “Ôi, Trường Sinh, sao hôm nay lại cùng trở về với vợ thế này? Không đi lên núi làm việc sao?”

Trường Sinh hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến bà ta, chỉ có hà Hoa cười đáp lại : “Dạo này trời tối nhanh quá, nên về sớm chút tốt hơn.”

Mấy người đàn bà kia cũng cười cười với Hà Hoa, lại liếc mắt nhìn nhau, đá lông nheo, bĩu môi, làm ra vẻ mặt ái muội. Hà Hoa tức giận trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể giả bộ như không thấy gì, cùng Trường Sinh đi thẳng về nhà.

Lúc trời sắp tối hẳn, bà Tứ từ ngoài trở về, từ phía xa đã thấy Trường Sinh và Hà Hoa cùng ngồi trên tảng đá ở gần cổng thôn chờ bà, hai người đang cúi đầu, Hà Hoa nói nhỏ cái gì đó, còn Trường Sinh liên tục gật đầu, bà cảm thấy hơi kỳ lạ. Mãi khi tới gần một chút, hai người nhìn thấy bà đều đứng dậy ra đón.

Bà Tứ vừa đem sọt trúc đưa cho Trường Sinh, vừa nói với Hà Hoa: “Sao hôm nay lại tới đây, có nấu cơm chiều chưa đó?”

Hà Hoa đáp nhanh: “Dạ, đã chuẩn bị xong hết rồi ạ, chờ bà nội về là ăn thôi.”

Bà Tứ không lên tiếng trả lời, chỉ cảm thấy hôm nay khẳng định là có xảy ra chuyện gì đó. Bà quay đầu nhìn Trường Sinh, nhưng thấy Trường Sinh vừa bị bà nhìn, lập tức cúi đầu chột dạ tránh ánh mắt của bà, miệng mím chặt.

Xem ra là chắc chắn có chuyện, bà Tứ nghĩ thầm nhưng cũng không hỏi, thầm nghĩ vợ chồng son có bí mật nhỏ thì đại khái cũng không phải chuyện xấu gì.

Chương 6

Edit : Kim NC

Beta : Vô Phương

Hà Hoa không ngờ chuyện cô bị tên Phùng thọt cợt nhả đùa bỡn lại đột nhiên bị lan truyền khắp thôn. Cô nhớ rất rõ ràng ngày ấy xung quanh không hề có một bóng người. Có điều chuyện này kẻ nào tung tin đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là qua miệng dân trong thôn nó đã trở thành một câu chuyện với phiên bản hoàn toàn khác xa, mà phiên bản ấy nói là cô và tên Phùng thọt trốn ở rừng cây nhỏ trong thôn tằng tịu thông dâm với nhau nhưng bị Trường Sinh bắt gặp. Trường Sinh tuy là tên ngốc nhưng cũng biết hai người đang làm chuyện xấu, lôi tên Phùng thọt ra đánh một trận, suýt chút nữa xảy ra án mạng.

Những lời đồn đại nhảm nhí về chuyện này từ miệng người này tới tai người kia lại càng thêm mắm dặm muối vào, hết người này truyền đến người nọ, lại còn có người nói chính tận mắt thấy có một lần Hà Hoa và tên Phùng thọt kia núp ở trong rừng cây nhỏ hôn hít lột đồ. Còn nói Trường Sinh là một tên ngốc nên căn bản không biết chuyện nam nữ , thậm chí còn nói hắn vốn dĩ bị bất lực … tóm lại đơn giản là bảo Trường Sinh ở phương diện kia không thỏa mãn được Hà Hoa, cô xuân tâm không nhịn được đã gian díu với tên Phùng thọt, nhưng cuối cùng chuyện lại bị lộ ra, bị chồng bắt được ngay lúc đang gian díu trên giường. Tên gian phu bị đánh cho một trận, còn Hà Hoa cũng suy sụp, chỉ có điều nhà mẹ đẻ trong thôn đã bị cô làm cho mất sạch mặt mũi.

Hà Hoa nghe được mấy lời đồn nhảm nhí này là từ miệng mẹ cô nói cho cô biết. Lúc nói những lời này vẻ mặt bà rất buồn khổ, tuy rằng bà đối với chuyện đồn đại nhảm nhí của Hà Hoa và gã Phùng thọt kia cũng không tin chỉ cười nhạt mà thôi. Nhưng về chuyện Hà Hoa và Trường Sinh lại không yên tâm, bà cẩn thận e dè hỏi thăm Hà Hoa xem Hà Hoa và Trường Sinh có … được không, cuối cùng bà còn chả thèm vòng vo, hỏi thẳng cô và Trường Sinh có làm hay không, lại hỏi trong chuyện đó Trường Sinh có ổn hay không.

Tuy rằng mẹ ruột thì không có gì phải giấu diếm không thể nói, nhưng bảo Hà Hoa kể thẳng ra thì cô vẫn không làm được. Hơn nữa tuy rằng bây giờ cô đã gả cho người ta, là phụ nữ đã có chồng, nhưng thực chất vẫn là một cô gái chưa lột xác thành phụ nữ, nên nhắc tới chuyện này sao cô không đỏ mặt ngượng ngùng cơ chứ. Có điều cô cũng không thể thật thà khai báo hết ra với mẹ cô, chỉ nén vẻ gượng gạo ngại ngùng xuống nói với bà Trường Sinh rất ổn, mọi thứ đều tốt, bảo bà đừng tin những lời nói hươu nói vượn của mấy người đó, Trường Sinh rất rất tốt, không có bất cứ vấn đề gì cả.

Mẹ Hà Hoa yên tâm ra về, còn Hà Hoa tức giận tới mức muốn chửi thề, cô chỉ hận không thể đi ra ngoài bắt lấy kẻ tung tin đồn nhảm nhí này, xé rách mồm, banh miệng nó ra cho nó cả đời không mở mồm được nữa. Có điều cô cũng biết loại chuyện này một khi đã bắt đầu thì không ai có thể áp chế, dẹp đi được, chỉ có thể chờ đến khi mọi người đều đã nghe tới chán ngấy, tới mức cảm thấy phiền phức mới thôi. Còn nếu cô mà vẫn tức giận mặt đỏ tía tai làm ầm ĩ lên thì chính là người ta đã được như ý muốn, đứng một bên xem cô diễn trò cười cho họ.

Hà Hoa cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh, cô tự nói với chính mình mặc kệ bọn họ thích nói gì thì nói, cô trong sạch thì việc gì phải sợ, cây ngay không sợ chết đứng. Nhưng nếu sự việc theo như bình thường thì sẽ thế này, lúc bạn không biết thì không có chuyện gì xảy ra, một khi bạn biết, ra khỏi cửa mở mắt lên nhìn là có thể thấy ngay được, một khi gặp tình cảnh như thế bạn đâu phải cứ tự nhủ mình đừng tức giận thì sẽ không tức giận được đâu.

Có điều lúc giữa trưa Hà Hoa mang theo rổ trúc đi tới phía ngọn núi đưa cơm cho Trường Sinh như mọi ngày, khi tới chỗ quẹo chợt nghe thấy phía trước có người nhắc đến tên cô. Hà Hoa hơi sửng sốt, bước chân mới giơ ra một nửa lại rụt về, nhưng lại nghe thấy có một giọng phụ nữ tiếp tục vang lên: “Ôi dào…nhà lão Lý vì chuyện này của cô ta mà bị mất sạch mặt mũi đó…”

Hà Hoa vừa nghe đến đó liền biết là đang nói cô, càng không thể bước ra.

Lại có một người khác “sủa bậy” bồi theo: “Còn không phải vậy sao…Bà không thấy mẹ cô ta đã hai ngày rồi mà còn không dám bước ra khỏi cửa đó thôi? Còn cả cha cô ta nữa, ông ta là kẻ vô cùng hống hách đó thôi, vậy mà hôm kia ông nhà ta nhếch miệng nói ông ta mấy câu, nếu như là ngày xưa chắc chắn ông ta đã xắn tay lên đánh nhau rồi ấy chứ, thế mà lúc ấy không nói được một câu nào cả, mặt mày xám xịt đi về…” Bà ta vừa dứt lời thì lập tức vang lên những tràng cười ha ha hô hô của mấy ả đàn bà khác.

Hà Hoa ra sức bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay để ngăn ý muốn lao ra mắng chửi đám người kia, cô nghĩ tốt hơn hết là cô nên xoay người đi đường khác, những loại đàn bà túm năm tụm ba này thích nhất là đồn chuyện vớ vẩn bậy bạ, nếu càng nghe thì chẳng phải mình sẽ bị tức giận không đâu sao. Nhưng nghe người ta nói láo, nói xấu sau lưng mình, hai chân cô không thể bước đi nổi, ngược lại cô hơi nghiêng người, nghĩ rằng phải biết xem rốt cuộc là đám đàn bà phụ nữ nào khua môi múa mép bịa

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,57 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT